Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 316



Hôm nay, sau buổi dạy tối cho các chị em ở khu tập thể, trên đường đạp xe về, thầy Tần bị ngã, chắc chắn là không thể tiếp tục dạy học. Thầy liền giới thiệu Triệu Lập Văn thay mình, coi như "nước phù sa không chảy ruộng ngoài", dạy 20 buổi, phía quân đội sẽ trả công 20 cân lương thực và 10 đồng.

"Triệu Lập Văn? Triệu Lập Văn ở khu tập thể chúng ta sao?" Chủ nhiệm Chu vừa đặt túi quà thăm hỏi xuống, đã nghe thầy Tần giới thiệu Triệu Lập Văn.

"Chính là cậu ấy. Đừng thấy cậu ấy còn nhỏ tuổi mà xem thường, về khoa học, cậu ấy có thể làm thầy tôi được rồi. Cậu ấy tự mày mò chế tạo đèn pin, kính viễn vọng, quạt điện, máy phát điện, ... thật sự là "hậu sinh khả úy"!" Nói đến Triệu Lập Văn, thầy Tần như người khác hẳn, tràn đầy phấn khích, không giống người bệnh cần nằm nghỉ ngơi chút nào.

Chủ nhiệm Chu chưa từng chú ý đến Triệu Lập Văn, nhưng nghe thầy Tần hết lời khen ngợi, cô định bụng ghé qua nhà Trần Tú Hòa để hỏi thăm.

Triệu Tuế Tuế mời chủ nhiệm Chu vào phòng khách: "Nhà cháu chỉ có một mình cháu, mẹ cháu đi Cung Tiêu Xã, lát nữa sẽ về."

"Không sao, cô đợi một lát. Anh cả cháu đâu?" Chủ nhiệm Chu xua tay, ý bảo mình có thể đợi.

"Anh cháu ở nhà bên cạnh." Triệu Tuế Tuế cho trà vào ấm, rót nước sôi vào pha.

Chủ nhiệm Chu quan sát phòng khách, được dọn dẹp rất sạch sẽ. Nhìn thấy chiếc quạt điện trên tủ, cô hỏi: "Đây là quạt điện phải không? Sao trông khác với loại bán ở bách hóa nhỉ?"

Triệu Tuế Tuế nhìn theo hướng tay cô: "Đó là do anh cháu và Lục Minh làm ạ."

"Tự tay làm á?" Chủ nhiệm Chu nhớ đến lời thầy Tần, hỏi lại.

"Vâng, nhưng đôi khi nó cũng đình công." Triệu Tuế Tuế lo chủ nhiệm Chu không tin, liền cắm điện cho quạt chạy.

Nhìn thấy quạt điện quay vù vù, chủ nhiệm Chu mới tin lời thầy Tần: "Giỏi thật đấy. Anh cháu học lớp 10 à?"

Triệu Tuế Tuế lắc đầu: "Anh ấy đang học lớp 11 ạ."

Đúng lúc này, Triệu Lập Văn mang chiếc máy phát điện vừa sửa xong về đến nhà. Thấy có khách, cậu định bụng vào thẳng phòng mình bỗng đổi ý, bước vào phòng khách: "Chủ nhiệm Chu đến chơi ạ."

"Ngồi xuống đi." Chủ nhiệm Chu nhìn vật trong tay Triệu Lập Văn với vẻ tò mò.

Biết chủ nhiệm Chu muốn xem, Triệu Lập Văn đặt nó lên bàn: "Đây là máy phát điện ạ."

"Cái này là máy phát điện sao? Dùng thế nào vậy?" Chủ nhiệm Chu muốn chạm vào nhưng lại sợ làm hỏng.

"Cô chỉ cần quay tay cầm này, bóng đèn sẽ sáng." Triệu Tuế Tuế cầm lấy máy phát điện, vừa làm mẫu cho chủ nhiệm Chu xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ thấy Triệu Tuế Tuế quay vài vòng, bóng đèn nhỏ gắn trên tấm gỗ đã sáng lên.

"Thần kỳ quá! Giỏi quá!" Chủ nhiệm Chu cũng thử quay tay cầm, nhìn thấy bóng đèn sáng lên nhờ động tác của mình, cô không khỏi cảm thán sức mạnh của khoa học. Trước đây, làm sao cô có thể tưởng tượng được rằng buổi tối lại có bóng đèn thắp sáng.

Trần Tú Hòa đi chợ về, thấy chủ nhiệm Chu ở nhà, vội vàng chào hỏi.

Chủ nhiệm Chu lúc này mới nhớ ra mục đích đến đây: "Thầy giáo dạy khoa học của Lập Văn bị ngã, không thể đến lớp được, nên đã giới thiệu Lập Văn thay thế."

Nghe xong, ý nghĩ đầu tiên của Triệu Lập Văn là từ chối. Cậu chỉ là một học sinh cấp 3 chưa tốt nghiệp, sao có thể lên lớp giảng bài được: "Cháu vẫn chỉ là học sinh, các cô chú dưới lớp chắc chắn sẽ không phục."

"Có gì mà không phục? Cậu chỉ cần lắp ráp được cái quạt điện trên bục giảng là có thể "trấn áp" hết đám người phía dưới rồi." Nói xong, chủ nhiệm Chu mới giật mình nhận ra mình lỡ lời. Ngày ngày tiếp xúc với các chị em quân nhân, cô cũng bị ảnh hưởng ít nhiều.

Trần Tú Hòa nhìn con trai cả, không nói gì.

Triệu Tuế Tuế cũng vậy. Anh trai cô cảm thấy mình có khả năng làm giáo viên khoa học, nhưng quyết định thế nào là việc của anh ấy.

"Để cháu suy nghĩ đã ạ." Triệu Lập Văn không đồng ý cũng không từ chối. Cậu định ngày mai sẽ hỏi thầy Tần xem tại sao lại giới thiệu mình.

Lý do là 20 cân lương thực và 10 đồng. Triệu Lập Văn trợn tròn mắt: "Vậy em sẽ giúp thầy kiếm số tiền đó."

Cậu nghĩ, bình thường, một nửa số linh kiện cậu cần đều là do thầy Tần giúp đỡ tìm kiếm, phần ân tình này phải trả.

"Không cần đâu. Em đi dạy thì tự mình giữ lấy số lương thực và tiền đó. Tôi mới dạy có 2 buổi." Thầy Tần xua tay. Thầy không thể chiếm đoạt thành quả lao động của học sinh được.

"Cần chứ ạ. Thầy giúp em tìm nhiều linh kiện như vậy, em cũng muốn giúp thầy. Nếu thầy có thể cho em mượn cái radio để tháo ra lắp vào thì tốt quá." Chiếc radio ở nhà, cậu đã sớm muốn tháo ra nghiên cứu từ lâu, nhưng sợ lắp ráp lại không được nên chưa dám động vào.

Nghe Triệu Lập Văn nhắm vào chiếc radio của mình, thầy Tần lập tức đuổi khéo: "Đi đi đi."

TBC

Đồng thời, thứ chào đón Triệu Lập Văn là một quyển giáo án.

Triệu Lập Văn lật giở quyển giáo án, nắm được nội dung giảng dạy: "Em về đây. Thầy nghỉ ngơi cho khỏe ạ."

Tối hôm đó là lần đầu tiên Triệu Lập Văn đứng lớp dạy khoa học cho các chị em ở khu tập thể.