Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ ăn mặc chỉnh tề, đi theo sau anh trai đến hội trường nhỏ. Họ muốn đến cổ vũ cho anh mình.
Các chị em dưới hội trường nhìn thấy Triệu Lập Văn - một cậu bé "vắt mũi chưa sạch" đứng trên bục giảng, liền xì xào bàn tán.
"Tú Hòa, kia chẳng phải là cu cậu nhà chị sao?" Chu Lệ Kỳ nhỏ giọng hỏi Trần Tú Hòa ngồi bên cạnh.
Trần Tú Hòa nhìn con trai trên bục giảng với vẻ mặt tự hào: "Là nó đấy. Chúng ta nghe giảng bài thôi."
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ tìm một chỗ ngồi ở góc cuối hội trường.
Triệu Lập Văn giới thiệu qua về bản thân, sau đó bắt đầu lắp ráp đèn pin.
Mọi người còn chưa kịp nhìn rõ thì chiếc đèn pin đã được lắp ráp xong.
Chủ nhiệm Chu dẫn đầu vỗ tay, sau đó mọi người mới phản ứng lại, tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường.
Triệu Quảng Thúc đứng nép sau tấm màn, nét mặt không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng khóe miệng nhếch lên đã tố lộ tâm trạng của ông lúc này.
Triệu Lập Văn đưa chiếc đèn pin vừa lắp ráp xong xuống dưới cho mọi người truyền tay nhau xem, rồi bắt đầu bài giảng.
Kiếp trước, cậu đã từng đào tạo cho hàng trăm người, nên việc đứng trước các chị em ở đây chẳng là gì đối với cậu.
Giáo án của thầy Tần soạn rất tốt, đều là những kiến thức khoa học thường ngày, dễ hiểu.
Nhìn anh trai trên bục giảng, Triệu Tuế Tuế cảm thấy anh như đang tỏa sáng.
Triệu Quảng Thúc lặng lẽ ngồi bên cạnh con gái út, cùng con bé nhìn về phía nguồn sáng trên kia. Đợi đến khi buổi học sắp kết thúc, ông lặng lẽ rời đi.
Triệu Tuế Tuế hiểu, đó là cách thể hiện của một người cha "ngoài lạnh trong nóng".
Buổi học kết thúc, các chị em đều cảm thấy rất hào hứng.
Chủ nhiệm Chu cũng vỗ tay tán thưởng. Thật không ngờ cậu học trò này có thể ứng biến và giảng bài hay như vậy, chỉ sau một ngày nhận giáo án. 20 cân lương thực và 10 đồng quả là xứng đáng!
Chuyện Triệu Lập Văn dạy học cho các chị dâu trong lớp học xóa mù chữ, hôm sau đã truyền khắp khu nhà tập thể. Cộng thêm cậu có vẻ ngoài đẹp trai, học giỏi, lại còn từng đăng bài trên báo, nên bỗng chốc trở thành "con nhà người ta" trong mắt mọi người.
Lúc Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Văn đi ngang qua sân thể dục, họ thấy Triệu Lập Võ đang kể với đám bạn, rằng hồi tiểu học anh cả từng viết bài được đăng báo, còn dùng tiền nhuận bút mua đồ ăn ngon cho cậu.
Nghe vậy, Triệu Lập Văn đứng hình, khóe miệng giật giật: "Tiểu Võ!".
Triệu Lập Võ đang hào hứng kể với Nguyên Thịnh về chuyện anh cả mua lê đông lạnh cho mình thì bỗng nghe tiếng gọi, cậu quay lại: "Gì thế ạ?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ai bảo em kể chuyện hồi xưa của anh hả? Sau này đừng kể nữa." Triệu Lập Văn vỗ mạnh vào vai cậu em, nhìn vẻ mặt thờ ơ của cậu ta, anh có chút bất lực.
"Tại Nguyên Thịnh hỏi, em mới kể thôi." Triệu Lập Võ hiểu ý anh trai mình, bèn gật đầu đồng ý.
"Những gì cần nói đều đã nói hết rồi. Bây giờ hối hận cũng đã muộn." Triệu Tuế Tuế quay sang anh trai, cười toe toét. Tuy nhiên, do chiếc răng cửa bị sún nên nụ cười ấy trông hơi buồn cười.
Nhận ra điều đó, Triệu Tuế Tuế vội vàng ngậm miệng lại. Bây giờ cô bé đang trong thời kỳ thay răng.
Triệu Lập Văn còn muốn nói gì nữa thì những bông tuyết đầu tiên bắt đầu rơi xuống.
Trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay đến thật bất ngờ.
"Tuyết rơi rồi!"
Những đứa trẻ trên sân thể d.ụ.c reo hò, giơ tay ra đón những bông tuyết.
TBC
Triệu Tuế Tuế cũng đưa tay ra hứng. Những bông tuyết rơi trên lòng bàn tay cô bé, nhanh chóng tan chảy bởi hơi ấm.
"Về thôi." Triệu Lập Văn phủi những bông tuyết trên đầu em gái. Nhiệt độ bây giờ không thấp, cơ thể cô bé lại ấm áp nên tuyết rơi xuống sẽ nhanh chóng tan chảy.
Về đến nhà, họ thấy Lục Thiền đang chơi đùa vui vẻ trong sân nhà bên cạnh.
"Chị Tuế Tuế, tuyết rơi rồi kìa! Mấy hôm nữa chúng ta cùng đắp người tuyết nhé?" Nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, Lục Thiền reo lên, vẫy tay chào.
Bức tường nhà họ chỉ cao khoảng một mét, được xây bằng gạch sống và hàng rào gỗ nên người ngoài có thể dễ dàng nhìn thấy bên trong.
"Ừ, đợi tuyết rơi nhiều thêm chút nữa rồi chúng ta cùng đắp." Triệu Tuế Tuế vừa dậm chân cho tuyết rơi xuống, vừa đáp lời.
"Mẹ không có nhà." Triệu Lập Võ đi từ sân sau vào phòng khách, không thấy bóng dáng mẹ đâu.
"Chắc mẹ đang ở tiệm may. Hai anh em mình nấu cơm trước đi." Triệu Lập Văn vừa nói, vừa treo chiếc khăn lông vừa giặt lên móc, rồi đi về phía sân sau.
Lúc này, loa phát thanh của khu nhà vang lên, thông báo có bưu phẩm cho gia đình họ.
"Ai gửi bưu phẩm cho nhà mình nhỉ?" Triệu Tuế Tuế thắc mắc. Khả năng cao nhất là cậu của cô bé."Chắc là cậu gửi."
"Tiểu Võ, em đi ra phòng truyền đạt lấy bưu phẩm đi. Tuế Tuế, vào nhóm lửa nấu cơm nào." Giọng Triệu Lập Văn vọng ra từ trong bếp.
Triệu Lập Võ vừa ra đến cửa thì gặp mẹ đang cõng một gùi củi về."Mẹ!"