Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 325



"Ừ, hai đứa đến đó cố gắng ít nói chuyện, ngồi cạnh bếp lửa một lát là được." Triệu Lập Văn không nói để em trai và em gái lên giường, vì giường trong ký túc xá của thầy giáo khá nhỏ, bọn họ đến sưởi ấm cũng không nên đòi hỏi nhiều như vậy.

Triệu Tuế Tuế biết thầy giáo mà anh trai nói chính là người bị ngã ở khu tập thể hôm trước,"Vậy sau này anh tốt nghiệp rồi thì làm sao?"

"Chuyện đó tính sau, chẳng lẽ em muốn nằm bò ra bàn ngủ trưa?" Triệu Lập Văn ngẩng đầu, ra hiệu cho em gái nhìn cái bàn học.

Kiếp trước là nhân viên văn phòng, cô biết rõ nằm bò ra bàn ngủ trưa khó chịu thế nào, tay tê thì thôi, chân cũng tê, toàn thân chỉ có đôi mắt là được nghỉ ngơi.

Vừa rồi, chưa kịp để Triệu Lập Văn lên tiếng, thầy Tần biết anh không về nhà buổi trưa nên đã mời anh đến ký túc xá của mình nghỉ ngơi, Triệu Lập Văn nhân cơ hội này đưa cả em trai và em gái đi cùng.

"Vậy chúng ta có cần mua quà gì không?" Triệu Tuế Tuế nghĩ bọn họ đến như vậy là làm phiền người khác, nên phải có chút gì đó.

"Anh đã giúp thầy ấy kiếm được 20 cân phiếu gạo và 10 tệ rồi, đó chính là thù lao." Triệu Lập Văn nói ra khoản tiền dạy thay của mình.

Triệu Tuế Tuế không ngờ nhà trường lại hào phóng như vậy, lập tức không còn áp lực gì nữa,"Đi thôi, em nằm bò ra đến tê cả tay chân rồi."

Bên ký túc xá giáo viên, thầy Tần mở cửa, dẫn ba anh em Triệu Lập Văn vào,"Ký túc xá hơi nhỏ, mọi người chịu khó một chút."

Vừa vào trong, Triệu Tuế Tuế đã phát hiện căn phòng của thầy Tần tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi, bước vào cửa chính là bếp lò, bếp lò nối liền với một bức tường, phía sau tường là giường ngủ của thầy Tần, còn lại là tủ và bàn đọc sách.

Thầy Tần trông còn rất trẻ, Triệu Tuế Tuế từng nghe anh trai kể, thầy mới hơn 20 tuổi, chả trách lại có thể trở thành bạn bè với anh trai.

Những bắp ngô chất bên cạnh bếp lò vừa vặn có thể ngồi nghỉ trưa, quả là một vị trí đắc địa, trước đây ở đội sản xuất Phú Hưng, cô cũng không ít lần ngủ trên đống rơm rạ và bắp ngô như vậy.

"Cảm ơn thầy Tần, quả táo này tặng thầy." Triệu Tuế Tuế đưa quả táo mà tối qua Lục Minh tặng cho thầy Tần.

Vốn dĩ quả táo này để dành ăn vào buổi chiều, bây giờ trong tay cô chỉ có mỗi nó là có thể mang ra.

"Không..."

Chưa kịp để thầy Tần từ chối, Lục Minh đã đẩy cửa bước vào.

Triệu Tuế Tuế bỗng cảm thấy xấu hổ, quả táo mà Lục Minh tặng cô lại bị cô đem tặng cho thầy Tần, lại còn bị anh bắt gặp.

"Lục Minh, sao cậu lại đến đây?" Triệu Lập Võ tò mò nhìn Lục Minh.

"Thầy Tần gọi mình đến." Lục Minh phủi lớp tuyết trên người, bên ngoài trời vẫn đang đổ tuyết, nhìn thấy quả táo trên tay Triệu Tuế Tuế, anh khựng lại một chút rồi liếc nhìn thầy Tần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cầm về tự ăn đi." Thầy Tần xua tay, bảo bọn họ lên giường.

"Thôi khỏi, giường của thầy nhỏ như vậy, em trai và em gái em ngồi lên mấy bắp ngô là được rồi." Triệu Lập Văn bảo em gái đến ngồi bên cạnh bếp lò.

Triệu Tuế Tuế lặng lẽ cất quả táo vào trong túi, rồi ngồi xuống bắp ngô.

Triệu Lập Văn và Lục Minh cùng thầy Tần loay hoay với một đống linh kiện kỳ quái, nghe một lúc, Triệu Tuế Tuế mới biết là sau khi tháo chiếc radio ra lắp lại thì nó không lên tiếng nữa, ba người họ đang tìm cách sửa.

Triệu Lập Võ gạt than trong bếp lò, chợt nghĩ đến món khoai tây nướng,"Tuế Tuế, ngày mai chúng ta mang thêm khoai tây đến nhé."

Triệu Tuế Tuế gật đầu, cô nhìn xuống bắp ngô dưới mông,"Cần mang theo cả than nữa, thầy Tần đã cho chúng ta chỗ rồi, than với củi phải tự chuẩn bị thôi."

Triệu Lập Võ nghe vậy liền gật đầu, nằm trên bắp ngô thoải mái hơn hẳn nằm bò ra bàn học.

Triệu Tuế Tuế nhìn anh trai nằm xuống, cô cũng tìm một chỗ dựa lưng, duỗi thẳng chân ra thật thoải mái.

TBC

Tuy không ấm bằng nằm trên giường, nhưng so với nhiệt độ trong lớp học thì nơi này chẳng khác nào thiên đường.

Triệu Tuế Tuế lấy cuốn từ điển tiếng Nga ra, bắt đầu tra những từ tối qua chưa hiểu.

Triệu Lập Võ vốn định đọc tiểu thuyết, nhưng nghe thấy tiếng mọi người thảo luận trên giường, cộng thêm việc em gái đang học bài, anh đành phải bỏ sách xuống học cùng em.

Sau khi giải quyết xong những vấn đề của tối hôm qua, Triệu Tuế Tuế bắt đầu quan sát căn phòng của thầy Tần, cô bị thu hút bởi một bộ quần áo màu đen treo trên tường, trên áo còn có huy hiệu của trường Đại học Hoa Đô.

Chẳng lẽ thầy Tần tốt nghiệp Đại học Hoa Đô? Bây giờ không phải thời kỳ Cách mạng Văn hóa, một sinh viên tốt nghiệp Đại học Hoa Đô sao lại đi dạy học ở một trường cấp 2 của huyện chứ, thật là lãng phí nhân tài.

Triệu Lập Võ thấy em gái không nói gì, anh huých nhẹ vào người cô,"Ngủ một lát đi."

"Mấy giờ rồi anh?" Bị anh trai hỏi như vậy, Triệu Tuế Tuế bỗng cảm thấy buồn ngủ.

"1 giờ rồi, nghỉ ngơi trước đã." Thầy Tần giơ tay xem đồng hồ, rồi cất đống linh kiện trên bàn đi.

Triệu Tuế Tuế dựa vào bắp ngô, nhắm mắt nghỉ ngơi, vốn tưởng bản thân sẽ không ngủ được, không ngờ vừa chợp mắt đã chìm vào giấc mơ.

Cô mơ thấy kiếp trước mình là một công nhân xây dựng, mỗi buổi trưa đều mở chiếc giường gấp ra nghỉ ngơi, mùa hè thì bật điều hòa, mùa đông cũng bật điều hòa.