Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 326



Hình ảnh vừa chuyển, ông chủ xuất hiện và bắt đầu mắng chửi, ông ta nói tại sao bật điều hòa mà không đóng cửa sổ, mọi người đứng thành hàng để ông ta mắng, đến lượt cô thì cô tỉnh giấc.

May mà tỉnh giấc kịp thời, nếu không lại bị mắng cho một trận, dù là trong mơ cô cũng không muốn phải nghe những lời lẽ đó.

"Tuế Tuế, dậy thôi, sắp đến giờ học rồi." Triệu Lập Võ lay lay cô em gái đang ôm chặt áo khoác của mình, xem ra con bé này rất thích chiếc áo khoác quân đội, ngủ rồi mà vẫn nhất quyết không chịu buông tay.

Triệu Tuế Tuế buông áo khoác ra, dụi dụi mắt,"Dậy rồi đây."

Lần đầu tiên Lục Minh và thầy Tần nhìn thấy dáng vẻ vừa ngủ dậy của Triệu Tuế Tuế, cả hai đều thấy đáng yêu.

Triệu Lập Văn tiến đến kéo em gái dậy, bảo cô chải lại tóc.

Triệu Tuế Tuế sờ lên b.í.m tóc của mình, rất may là nó vẫn gọn gàng, cô chỉ cần vuốt lại vài cái rồi đội mũ lên.

Trên mũ có tĩnh điện, dù có chải tóc gọn gàng đến đâu, khi tháo mũ ra, tóc cũng sẽ rối tung lên.

"Cảm ơn thầy Tần." Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ đồng thanh cảm ơn thầy Tần, sau đó xoay người đi về phía nhà ăn.

Ở trường trung học số 2, chỉ có nhà ăn mới có nước nóng, Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ dùng nước ấm trong bình giữ nhiệt để súc miệng, sau đó lấy thêm một bình nước nóng nữa rồi mới đi về phía lớp học.

"Tuế Tuế, trưa nay cậu về nhà à?" Vương Thủy Hoa từ nhà vệ sinh trở về, gặp Triệu Tuế Tuế ở đầu cầu thang liền hỏi.

"Không, tớ đi... Tớ ghé phòng thầy của anh cả một lúc." Triệu Tuế Tuế định nói là thầy Tần, nhưng thầy Tần này khác với thầy Tần kia, nên lại đổi cách nói.

"Dãy nhà tập thể giáo viên phía sau ấy hả?" Vương Thủy Hoa chỉ tay về dãy nhà trệt sau tòa nhà dạy học.

"Ừ." Triệu Tuế Tuế gật đầu, đón nhận ánh mắt ngưỡng mộ của Vương Thủy Hoa. Cô không thể nào mời Vương Thủy Hoa đi cùng được, bởi vì bản thân cô cũng chỉ là người được dẫn đi, không thể tự ý rủ thêm người khác, đó là quy tắc ứng xử cơ bản nhất.

Ba người bước vào lớp học, những bạn không về nhà buổi trưa đều đang vây quanh chậu than sưởi ấm.

Lớp trưởng thấy sắp đến giờ vào lớp, bèn gọi các bạn đứng dậy hoạt động cho ấm người, chuẩn bị vào học.

Chuông vào học đã reo hồi lâu mà vẫn chưa thấy giáo viên chủ nhiệm đâu, Triệu Lập Võ ló đầu ra ngoài cửa sổ nhìn ngó tình hình hành lang.

TBC

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thời buổi này, những người ở thành phố không có việc làm thường kiếm thêm thu nhập bằng cách gia công giấy, dán hộp, rửa chai lọ, ... Trong số đó, công việc phải làm lâu dài chính là dán hộp, mà hộp thì lại được chia thành hộp thuốc, hộp đựng khóa, hộp diêm, hộp bánh kẹo, ...

Dán hộp diêm là công việc thời vụ khá phổ biến thời bấy giờ.

Ở huyện Hà có một nhà máy sản xuất hộp diêm, nghe nói là do Phòng Giáo d.ụ.c đã đặc biệt thỏa thuận với nhà máy, chuyên hỗ trợ kinh phí giáo d.ụ.c cho các trường tiểu học và trung học trong huyện. Bình thường, công việc này rất ít khi được phân bổ cho các khu dân cư, mà thường giao cho các trường học làm là chủ yếu. Học sinh đông, chỉ cần một lần là có thể hoàn thành đủ lượng hộp diêm nhà máy cần dùng trong một tháng.

Nhà máy sẽ chuyển nguyên liệu làm hộp diêm đến các trường, sau khi học sinh dán xong thì chuyển lại cho nhà máy cho diêm vào, đóng gói là có thể xuất xưởng.

Triệu Tuế Tuế nhớ Chu Thiến Thiến từng kể, trước kia khi nhà cô ấy còn ở huyện cũng làm công việc này, 1. 000 chiếc hộp diêm được trả công 5 hào, một ngày cũng kiếm được vài hào.

Tuy nhiên, công việc nhìn thì có vẻ đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự kiên nhẫn cao, bởi vì phải ngồi hàng tiếng đồng hồ.

Thầy Tần đặt nguyên liệu dán hộp diêm lên bục giảng, bảo lớp trưởng dẫn một vài bạn qua phòng vật tư khiêng chỗ còn lại sang.

Hộp diêm bao gồm: hộp bên trong, vỏ ngoài và giấy hoa văn để dán.

Sau khi đã chuyển toàn bộ nguyên liệu vào lớp, thầy Tần bắt đầu phát cho mỗi người, số lượng như nhau, y như phát bài kiểm tra.

"Hồ dán để cạnh chậu than này, các em lấy ít một thôi, kẻo hồ bị đông lại." Thầy Tần vừa đặt bát hồ cạnh chậu than cho ấm, vừa cầm một tờ bìa cứng trên bàn Triệu Tuế Tuế lên làm mẫu cách dán hộp.

Làm mẫu xong ba lần, thầy lại đưa những chiếc hộp đã gấp cho mọi người cùng xem.

"Các em làm cẩn thận nhé, nếu không đạt yêu cầu là phải làm lại, vừa tốn thời gian vừa lãng phí nguyên liệu, cố gắng một buổi chiều là xong, mọi người cùng cố gắng nào!"

Nghe thầy dặn, Triệu Tuế Tuế bắt đầu làm việc. Bình thường ở nhà, cô chỉ làm mỗi việc nấu cơm, hộp diêm thì đã bóc ra rất nhiều nhưng đây là lần đầu tiên tự tay gấp.

Hai anh em, người thì dán giấy hoa văn, người thì gấp hộp theo nếp đã có sẵn.

Kim Nam Phương thấy Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ phân công hợp tác ăn ý, tốc độ rất nhanh, liền rủ bạn cùng bàn làm theo.

Cả lớp hăng hái dán hộp diêm, thi thoảng lại có bạn ra chậu than lấy thêm hồ.