Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 339



Bà nội Đàm đ.á.n.h cũng không được, dù sao cũng giấu không được nữa, liền nói: "Số tiền mày gửi về, tao đã cho Mạn Nương làm của hồi môn hết rồi."

Lời này vừa nói ra, Đàm Trang và Ngụy Hiểu Hiểu đều im lặng, trong cuộc hôn nhân của bọn họ có một người bị hại.

Đàm Trang cảm thấy có lỗi với người vợ trước, năm đó mẹ anh ta nói chỉ cần anh ta cưới Mạn Nương là có thể đi bộ đội, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện tình yêu giữa nam nữ, cho đến khi gặp được Ngụy Hiểu Hiểu, anh ta mới biết thế nào là tình yêu, sau khi suy nghĩ rất lâu, anh ta đã ly hôn với vợ, nhưng anh ta và vợ trước từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, tình nghĩa anh em vẫn còn đó: "Cho thì cho rồi, giờ Mạn Nương đã lấy chồng ở đâu rồi?"

"Hừ, không cần mày phải lo, con rể tao chọn là người tốt nhất." Bà nội Đàm liếc nhìn con trai, nghĩ đến con rể liền không thèm nhìn con trai nữa, bà ta quay người đi về phòng.

Trong phòng, Đàm Liễu Phương đang ôm em trai: "Bà nội, con nhớ mẹ."

"Bà cũng nhớ, ngoan nào, đợi đến khi nghỉ hè chúng ta sẽ về quê, không thể để tiền của cha cháu bị người khác lấy hết." Bà nội Đàm nhẹ giọng dỗ cháu gái, hứa với cháu gái nghỉ đông và nghỉ hè sẽ cho cháu về quê.

Bên phía Triệu Tuế Tuế, sau khi về đến nhà, để chúc mừng mẹ cô bé đạt giải nhất, cả nhà quyết định làm kem đậu ăn.

"Hay là làm kem đậu đỏ và kem đậu xanh?" Trần Tú Hòa đổ đầy bình nước nóng mới, ngâm một đêm rồi rửa sạch là có thể dùng được.

"Vâng ạ." Triệu Tuế Tuế gật đầu, từ sau khi làm kem đậu đỏ và kem đậu xanh, cô bé phát hiện kem đường trắng ăn không ngon.

"Được, ngâm đậu trước, ngày mai là có thể làm rồi." Trần Tú Hòa bỏ đậu đỏ và đậu xanh vào trong chậu ngâm nước, giục bọn trẻ đi rửa mặt rửa chân.

Ngày hôm sau là cuối tuần, Triệu Tuế Tuế vừa dậy cũng nằm ì trên giường không dậy nổi, sau khi cha cô bé đi công tác, cô bé đều ngủ chung với mẹ, đọc sách một lúc rồi bất tri bất giác lại ngủ thiếp đi.

Lần nữa tỉnh lại phát hiện bên cạnh có thêm một người, nhìn kỹ thì ra là Lục Thiền: "Nha Nha, sao em lại tới đây?"

"Chị Tuế Tuế, chị lười quá, mau dậy đi, dì Trần làm xong kem rồi, chúng ta cùng nhau ăn." Lục Thiền buông chiếc cửu liên hoàn trong tay xuống, hai tay kéo tay Triệu Tuế Tuế, giục cô bé rời giường.

Triệu Tuế Tuế nghe thấy kem đã làm xong, cổ họng lập tức có chút khô khốc: "Chị dậy ngay đây."

Trong bếp, Trần Tú Hòa và Giang Diệp đang làm kem, nhìn thấy con gái nhỏ đi vào, liền bưng bát cháo kê đang hâm nóng trong nồi ra: "Ăn đi, ăn xong thì mang kem sang nhà bà Trần nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trần Tú Hòa biết Trần Tiểu Mễ rất quý con gái mình, bình thường đi đưa đồ ăn đều là để con gái nhỏ đi đưa.

Triệu Tuế Tuế ngồi xổm trước bếp ăn cháo, liền phát hiện trên bếp có không ít đậu đỏ: "Mẹ, nhà mình làm nhiều kem vậy ạ?"

"Nghĩ gì thế, đây là dì Giang Diệp mang đến đấy." Trần Tú Hòa buồn cười nhìn con gái nhỏ, nhà họ đâu có dùng hết nhiều đậu đỏ như vậy.

Càng đến cuối năm, nhiệt độ càng thấp.

Triệu Lập Võ lo lắng cây lê trong sân không chịu được rét, mỗi ngày đều phải đi gạt bỏ tuyết và băng giá bám trên rơm rạ.

"Anh hai, cây lê nhà mình là giống lê mùa thu chịu lạnh nhất, anh không cần lo lắng." Triệu Tuế Tuế từ trong phòng đi ra lấy kem que, liền nhìn thấy Triệu Lập Võ đang dọn tuyết cho cây lê. Bây giờ là âm 10 độ, cây lê hiện tại đang trong trạng thái ngủ đông.

"Ít lạnh một chút cũng tốt, cây nhà mình phải chăm sóc cẩn thận, sang năm mới có thể ăn nhiều lê đông lạnh." Triệu Lập Võ gom tuyết quét được chất thành một đống lớn, rất hài lòng với thành quả lao động của mình. Lê trên cây đã chuyển sang màu đen, nhà bọn họ dự định lúc ăn tết sẽ hái xuống ăn, tuy rằng thịt quả không nhiều lắm.

"Vâng ạ." Triệu Tuế Tuế cảm thấy anh hai mình nằm trên giường đất buồn chán, nên mới có nhiều sức lực không có chỗ dùng như vậy.

Cô bé đang chuẩn bị ra ngoài, thì thấy Chu Thiến Thiến đi tới.

"Tuế Tuế, cậu đi trượt băng không?" Chu Thiến Thiến mặc chiếc áo bông hoa màu đỏ tươi, cả người cuộn tròn như quả cầu.

"Cậu có giày trượt băng à?" Triệu Tuế Tuế hỏi.

Bây giờ đám trẻ con chơi trượt băng thường trượt trực tiếp trên mặt băng, nhưng như vậy giày sẽ rất nhanh hỏng, về nhà có thể bị người lớn mắng cho một trận.

Chu Thiến Thiến lắc đầu,"Không có, bọn mình ngồi trên xe trượt băng, anh Nguyên Thịnh với anh trai mình đang làm đường băng rồi."

Xe trượt băng là một tấm ván gỗ hình vuông hoặc hình chữ nhật vừa đủ cho một đứa trẻ ngồi lên, bên dưới gắn hai thanh gỗ, phía dưới thanh gỗ đóng thêm sắt hoặc thép để làm lưỡi trượt. Khi chơi, bọn trẻ sẽ ngồi xếp bằng trên tấm ván, hai tay cầm hai thanh sắt để điều khiển hướng đi.

Triệu Tuế Tuế suy nghĩ một chút, ngồi trên ván trượt cũng là một ý hay, bèn gật đầu,"Mình đi, anh hai, anh có đi không?"

TBC