Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 340



"Nhà mình không có xe trượt băng." Triệu Lập Võ cũng biết xe trượt băng, hôm qua lúc ở trên xe quân đội, anh Nguyên Thịnh đã nói.

"Nhà mình có hai cái, đến lúc đó hai người dùng chung một cái là được." Nghe thấy vậy, Chu Thiến Thiến liền nói xe trượt băng của nhà mình có thể cho Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ mượn.

"Vậy được, khi nào thì bắt đầu?" Triệu Lập Võ gật đầu, nhìn về phía Chu Thiến Thiến.

"Đường băng chắc cũng sắp làm xong rồi." Chu Thiến Thiến cũng không rõ thời gian cụ thể, nhưng chắc cũng sắp xong rồi.

"Cho cậu này, lát nữa mình ra bờ sông tìm cậu." Triệu Tuế Tuế mở giỏ, lấy ra một que kem đậu đỏ đưa cho Chu Thiến Thiến.

Chu Thiến Thiến nhìn que kem đậu đỏ hình trụ tròn xoe với vẻ tò mò, kem cô bé thường ăn đều là hình hộp chữ nhật, đây là lần đầu tiên nhìn thấy kem hình trụ, bèn nhận lấy, vừa nhìn vừa hỏi: "Đây là kem làm từ đậu đỏ sao?"

"Ừ, nhà mình mới làm." Triệu Tuế Tuế gật đầu, bước nhanh về phía nhà Lưu sư trưởng.

Chu Thiến Thiến nghe vậy liền đuổi theo hỏi: "Dì Trần làm à?"

"Ừm, làm bằng ống trúc đấy, cậu có thể bảo dì Tăng thử làm xem." Triệu Tuế Tuế gật đầu, dì Tăng có thể làm đậu phụ, làm kem còn đơn giản hơn làm đậu phụ nhiều.

Trong nhà Lưu sư trưởng, Trần Tiểu Mễ đang ngồi trên giường đất nói chuyện với một thanh niên, nhìn thấy Triệu Tuế Tuế đi vào, bà liền vẫy tay: "Tuế Tuế, lại đây ngồi đi."

"Không cần đâu ạ, cháu mang kem que đến cho bà, lát nữa cháu còn phải đi trượt băng." Triệu Tuế Tuế giơ giỏ trong tay lên.

Trần Tiểu Mễ đứng dậy tìm một chiếc đĩa men, đổ kem que ra: "Ồ, kem đậu đỏ với kem đậu xanh sao?"

"Vâng ạ, nhà cháu mới làm, để trong sân có thể ăn được rất lâu, lúc nằm trên giường đất nóng quá thì ăn một que là thoải mái nhất." Triệu Tuế Tuế biết trước kia nơi cha cô đóng quân không lạnh lắm, mùa đông không ngủ giường đất, nên đoán bà Trần chưa từng trải nghiệm cảm giác ăn kem trên giường đất.

"Ha, đúng thế thật, tối qua đốt giường nóng quá, nửa đêm phải dậy uống không ít nước, có kem que này cũng hay đấy." Trần Tiểu Mễ kể chuyện nửa đêm phải dậy uống hết một bình nước lớn.

Người đàn ông trên giường thấy vậy bèn đi tới, lấy một que kem bỏ vào miệng: "Quả thực không tệ."

Trần Tiểu Mễ trừng mắt nhìn con trai cả nhà mình một cái: "Tuế Tuế, đây là con trai cả của bà."

"Cháu chào chú Lưu ạ." Triệu Tuế Tuế lễ phép chào hỏi.

"Gọi là chú gì, phải gọi là bác, nó còn lớn hơn bố cháu đấy." Trần Tiểu Mễ tức giận lườm con trai đã lớn tướng rồi mà vẫn lông bông, vừa rồi bà cố ý không dạy Triệu Tuế Tuế cách xưng hô.

Lưu Nghênh Phong giả vờ như không nhận ra ám chỉ của mẹ mình: "Con gái út của Quảng Thúc đúng không, cho cháu này, quà gặp mặt của bác đây."

Triệu Tuế Tuế nhìn hộp sô cô la lớn trước mặt, lại nhìn Trần Tiểu Mễ, thấy bà gật đầu, cô bé bèn nhận lấy: "Cảm ơn bác Lưu ạ."

"Được rồi, không phải cháu muốn đi trượt băng sao, đi nhanh đi." Lưu Nghênh Phong hiện tại chỉ muốn đuổi Triệu Tuế Tuế đi cho khuất mắt, tránh cho mẹ mình nhìn thấy Triệu Tuế Tuế lại ám chỉ chuyện anh kết hôn sinh con gái cho bà.

Trở về nhà, Triệu Tuế Tuế đặt hộp sô cô la lên bàn.

"Bà Trần cho à?" Triệu Lập Văn cầm lấy hộp sô cô la trên bàn, hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Tuế Tuế lắc đầu,"Con trai cả của bà Trần, bác Lưu cho ạ."

Triệu Lập Võ bóc vỏ hộp, bỏ một viên sô cô la vào miệng: "Ừm? Hình như có siro."

"Anh hai, đây là sô cô la rượu đó." Triệu Tuế Tuế chỉ vào dòng chữ trên vỏ hộp.

"Ăn cũng ngon đấy, đi thôi, chúng ta đi trượt băng." Triệu Lập Võ nuốt viên sô cô la xuống, bây giờ anh muốn ra ngoài chơi.

"Vâng." Triệu Tuế Tuế đeo bọc đầu gối vào, hỏi Lục Thiền có muốn đi cùng không, nhưng Giang Diệp nói Lục Thiền không thể bị lạnh, từ chối, cô bé đành làm lơ ánh mắt thèm muốn của Lục Thiền, đi theo sau Triệu Lập Võ ra bờ sông.

Lúc này, bờ sông đã có rất đông trẻ con tụ tập.

Chu Thiến Thiến vừa trượt từ trên dốc xuống, nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, cô bé nhìn chằm chằm vào bọc đầu gối trên người cô bạn: "Cái gì đây?"

"Bọc đầu gối, nếu ngã sẽ không bị đau." Triệu Tuế Tuế nhấc chân phải lên.

"Lần sau mình cũng đeo, cho cậu mượn nè." Chu Thiến Thiến hít hít mũi, đưa thanh sắt cho Triệu Tuế Tuế.

Triệu Tuế Tuế nhận lấy, khua khua vài cái trong không khí để tìm cảm giác, rất nhanh, ba người đã đi đến điểm xuất phát.

Điểm xuất phát được tưới nước, tạo thành một con dốc nhỏ, rất nhiều đứa trẻ đang ngồi trên xe trượt băng từ trên dốc lao xuống.

Triệu Tuế Tuế ngồi lên xe, mượn quán tính của con dốc nhỏ, xe trượt băng bắt đầu di chuyển. Do độ dốc không cao, nên phải dùng thanh sắt đẩy mới có thể trượt được xa.

TBC

Đúng lúc này, một bóng dáng màu hồng phấn xuất hiện trước mặt Triệu Tuế Tuế, sau đó nhanh chóng trượt đi.

"Haha, Tuế Tuế, mình thắng rồi, mình trượt xa hơn cậu." Trịnh Nguyệt trượt đến khi nào xe dừng hẳn mới thôi, sau đó quay đầu nhìn Triệu Tuế Tuế vẫn còn đang ở giữa đường, trên mặt lộ rõ vẻ hả hê.

"..."

Triệu Tuế Tuế: Chị gái, chấp niệm của chị sâu quá đấy.

Nói đến cũng lạ, từ sau khi tuyết rơi, Trịnh Nguyệt không đến tìm cô bé thi b.ắ.n ná nữa, thật sự phải cảm ơn trời đất.

Trịnh Nguyệt nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Triệu Tuế Tuế, nghi ngờ hỏi: "Sao cậu không tức giận?"

"Tại sao mình phải tức giận?" Triệu Tuế Tuế liếc nhìn Trịnh Nguyệt.

"Mình trượt xa hơn cậu mà." Trịnh Nguyệt có chút khó hiểu, mỗi lần thua cuộc, trong lòng cô bé đều rất khó chịu.

"Ồ, vậy cậu giỏi quá, tiếp tục cố gắng nhé." Triệu Tuế Tuế nắm tay phải lại, làm động tác cổ vũ, sau đó kéo xe trượt băng trở lại đỉnh dốc.

Nhìn bóng lưng Triệu Tuế Tuế, Trịnh Nguyệt thầm nghĩ, có khi nào b.ắ.n ná thắng cô bé, cô bé cũng tỏ ra vẻ mặt thờ ơ như vậy không? Thật là bực mình mà!