Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 341



Đến giữa tháng 1, trường trung học thứ hai bắt đầu thi cuối kỳ, thi xong là nghỉ đông.

Lúc Quan Tuyết từ nhà vệ sinh trở về, nhìn Triệu Tuế Tuế một cái, cô ta quyết tâm phải giành lấy vị trí đứng đầu khối của Triệu Tuế Tuế.

Triệu Tuế Tuế chà xát hai tay, đợi lát nữa thi xong môn cuối là có thể nằm trên giường không ra khỏi nhà.

Vốn dĩ lớp học rất lạnh, lại chia một nửa học sinh sang khu cấp ba thi, người ít nên càng lạnh hơn, Triệu Tuế Tuế thi đến nửa buổi sau thì tay lạnh cóng, muốn đeo găng tay nhưng lại ảnh hưởng đến tốc độ viết.

Thật vất vả mới thi xong, Triệu Tuế Tuế vội vàng chạy ra cổng trường, gặp Trịnh Nguyệt ở đầu cầu thang. Nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của Trịnh Nguyệt, cô biết bạn mình không thi tốt.

"Tuế Tuế, cậu làm bài cuối cùng câu một đáp án là gì vậy?" Trịnh Nguyệt gọi Triệu Tuế Tuế lại, muốn biết đáp án.

Triệu Tuế Tuế nhớ lại một chút rồi nói đáp án của mình.

"Ôi không, tớ làm khác." Trịnh Nguyệt ngẩng đầu nhìn trần nhà kêu lên.

"Chưa chắc đã đúng đâu, chờ có kết quả rồi tính." Triệu Tuế Tuế xoa xoa tay, cô muốn làm ấm tay, sợ bị nứt nẻ.

Quan Tuyết trốn phía sau nghe được đáp án của Triệu Tuế Tuế, càng nghĩ càng lo lắng, câu cuối cùng tận 12 điểm.

Lục Minh đeo cặp sách đi xuống, nhìn thấy Triệu Tuế Tuế đứng ở đầu cầu thang bèn lên tiếng: "Tuế Tuế, xe của trường đỗ ở cổng rồi kìa."

TBC

"Ừ ừ, vậy mình về thôi." Triệu Tuế Tuế nói xong bèn đi xuống lầu.

Cô và Triệu Lập Võ từ khu cấp ba đi xuống hội hợp ở sân thể dục.

Trường tiểu học đã được nghỉ đông, học sinh cấp ba phải đợi học sinh cấp hai thi xong mới đến lượt, vì vậy hiện tại xe chỉ chở học sinh cấp hai về trước.

Triệu Tuế Tuế nhận ra người lái xe, là chú Tần Khai Thái hôm trước lái xe Jeep đưa gia đình cô đến khu nhà tập thể.

Chú Tần Khai Thái là lính của Đại đội 1, lần này bố cô đi làm nhiệm vụ cùng Đại đội 3, chú Tần đã về, vậy có phải bố cô cũng về rồi không?

Triệu Lập Võ thấy em gái vui vẻ bèn hỏi han, sau khi biết nguyên nhân, anh cũng muốn lập tức bay về nhà. Bố đã đi công tác gần hai tháng rồi.

Hai anh em về đến cửa nhà đã nghe thấy tiếng nói chuyện, vội vàng chạy vào nhà.

Triệu Quảng Thúc đang viết báo cáo ở phòng phía đông, thấy con gái út về bèn vỗ vỗ lên giường đất bên cạnh: "Tuế Tuế, lại đây ngồi cho ấm."

"Bố, bố về khi nào vậy ạ?" Triệu Tuế Tuế tiến lên, ngồi xuống cạnh ông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Lập Võ đã quen với việc bố chỉ quan tâm em gái, anh cũng ngồi xuống bên cạnh bố.

"Buổi trưa." Triệu Quảng Thúc tháo mũ trên đầu con gái xuống, xoa xoa tóc cô bé.

"Bố?" Triệu Tuế Tuế nhận ra tâm trạng của bố không tốt, lo lắng hỏi: "Bố bị thương ạ?"

"Không, bố vui vì con về." Triệu Quảng Thúc véo véo má con gái, nhưng trong mắt vẫn tràn đầy đau buồn.

Triệu Tuế Tuế còn muốn hỏi gì đó thì Trần Tú Hòa xách giỏ đi vào: "Đường đỏ, trứng gà, bột mì, còn cần gì nữa không?"

"Không cần đâu, Chu Thế Dân hi sinh trong lúc làm nhiệm vụ rồi, quà an ủi đã có người nhà lo liệu." Triệu Quảng Thúc lắc đầu, nhớ đến Lý Nghiên Phỉ sắp sinh nở, ông nói: "Mấy thứ này để mấy hôm nữa mang sang cũng được."

Triệu Tuế Tuế nghe từ bên cạnh, thì ra là vì có người hi sinh.

Quân nhân lên chiến trường sẽ có người hi sinh, chỉ khi nào đất nước cường thịnh, người ngoài mới không dám bắt nạt. Huống hồ nước nhà mới thành lập chưa được 13 năm, chính là lúc đ.á.n.h giang sơn dễ, giữ giang sơn khó.

Họ có cuộc sống yên ổn là nhờ có các chú bộ đội bảo vệ.

Không biết vì sao, Triệu Tuế Tuế bỗng nhiên hôn lên mặt bố một cái.

Triệu Quảng Thúc ngẩn người vì nụ hôn bất ngờ của con gái. Từ sau khi khỏi bệnh, con bé không cho ông thơm, huống chi là chủ động thơm ông. Trong lòng ông vui như hoa nở, khóe miệng muốn kiềm chế cũng không được, ôm con gái vào lòng cưng nựng.

Trần Tú Hòa nhìn hai bố con cười, con gái út lúc nào cũng có cách dỗ bố vui. Nhưng không hiểu sao bà lại thấy hơi chạnh lòng.

Ăn cơm xong, Triệu Quảng Thúc ra ngoài.

Nhìn bố rời đi, Triệu Tuế Tuế nhớ đến vợ của chú Chu Thế Dân đang mang thai: "Mẹ, dì Lý có phải chuyển khỏi khu nhà tập thể không ạ?"

Trần Tú Hòa ngẩn người, bà nhớ đến quy định của khu nhà tập thể: "Theo quy định là phải chuyển đi, nhưng Lý Nghiên Phỉ muốn ở lại cũng được. Dù sao cô ấy vẫn đang là giáo viên tiểu học, lại sắp sinh em bé."

Chu Thế Dân hi sinh khi làm nhiệm vụ, Triệu Quảng Thúc là đoàn trưởng trực tiếp của Chu Thế Dân, ông dẫn theo phó đoàn trưởng và các tiểu đoàn trưởng đi theo sau sư trưởng Lưu đến thăm hỏi gia đình liệt sĩ. Đi cùng còn có Trần Tiểu Mễ và hai vị chủ nhiệm của ban phụ trách gia đình quân nhân.

Lý Minh Phỉ đôi mắt đỏ hoe mở cửa, nghẹn ngào mời mọi người vào nhà.

Trong phòng khách, Lý Nghiên Phỉ bụng mang dạ chửa ngồi trên ghế sofa, ánh mắt vô hồn. Mọi người vào nhà, cô ấy cũng không có phản ứng gì, có lẽ vẫn chưa thể tin chồng mình đã hi sinh.

Trần Tiểu Mễ tiến lên kiểm tra cho Lý Nghiên Phỉ, phát hiện tay chân cô lạnh ngắt, vội vàng bảo lính canh đi nhóm lửa: "Đồng chí Lý, đồng chí phải giữ gìn sức khỏe cho bản thân và con chứ."