Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 354



Cậu bé không ngờ mình lại bị nhiều người chỉ trích như vậy, cậu ta vốn quen được cưng chiều, chưa bao giờ phải nhận lỗi, nên trút giận lên người Bao Như Thủy, cậu ta giẫm mạnh vào chân bà ta một cái, rồi chạy biến vào đám đông, trước khi đi còn để lại một câu,"Đều là lỗi của các người, tôi sẽ về mách bố tôi."

Quản lý bách hóa thấy tình hình có vẻ căng thẳng, vội vàng chạy tới xem chuyện gì xảy ra, vừa đi vào giữa đám đông thì đụng trúng cậu bé kia.

Cậu bé ngã dúi dụi, ngồi bệt xuống đất, lúc quản lý bách hóa cúi người xuống định đỡ cậu ta dậy, thì bị cậu ta hất tay ra, ôm m.ô.n.g bỏ chạy.

Mọi người được một trận cười nghiêng ngả, Triệu Tuế Tuế cũng bị dáng vẻ ôm m.ô.n.g bỏ chạy của cậu bé chọc cười.

Bao Như Thủy chịu đựng cơn đau ở chân, bế đứa bé rời đi, trước khi đi bà ta còn quay đầu nhìn Triệu Tuế Tuế một cái.

"Hứ." Triệu Tuế Tuế liếc nhìn bóng lưng cậu bé, không thèm để ý đến ánh mắt của Bao Như Thủy.

Trần Tú Hòa vừa vui mừng vừa có chút tiếc nuối vuốt quả cầu len trên mũ con gái,"Đi thôi con."

Vừa ra khỏi cửa bách hóa, Triệu Quảng Thúc đã lái xe tới,"Lên xe nào."

Triệu Tuế Tuế vui vẻ chạy tới mở cửa xe cho mẹ,"Mẹ lên xe trước đi ạ."

Trần Tú Hòa nhìn con gái nhỏ, mỉm cười, cúi người ngồi vào ghế phụ.

Triệu Lập Văn hỏi chuyện đã được giải quyết như thế nào, Triệu Lập Võ liền kể lại toàn bộ sự việc cho bố và anh trai nghe.

Triệu Quảng Thúc và Triệu Lập Văn nghe xong, gật gật đầu, không nói gì thêm.

Chờ Triệu Tuế Tuế ngồi yên vị, Triệu Quảng Thúc đột nhiên nói,"Tuế Tuế, con vẫn nên học thêm vài thế võ phòng thân thì hơn."

"Con đồng ý." Triệu Lập Văn gật đầu, bọn họ không thể nào ở bên cạnh bảo vệ em gái mãi được, em gái vẫn nên tự biết cách bảo vệ bản thân.

Triệu Tuế Tuế cũng không có ý kiến gì, cô bé bỗng nảy ra ý nghĩ muốn trở thành cao thủ võ lâm, nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng bị cô bé gạt bỏ.

Bao Như Thủy dựa người vào bức tường ven đường, nhìn theo chiếc xe của gia đình Triệu Tuế Tuế rời đi, may mà lúc nãy bà ta không vì đứa con ghẻ mà đối đầu với Triệu Tuế Tuế, người có thể lái xe Jeep quân dụng chắc chắn là sĩ quan cấp bậc từ tiểu đoàn trưởng trở lên.

Triệu Quảng Thúc lái xe tới một khu nhà ở, lúc ở cổng bị bảo vệ ngăn lại.

"Làm gì đấy?" Người gác cổng đi tới ghế lái, nhìn mọi người trong xe.

"Chúc Tết, tìm Hách Văn Học." Triệu Quảng Thúc báo tên người muốn bái phỏng.

Người gác cổng kiểm tra thẻ quan quân của Triệu Quảng Thúc một chút, rồi mở hàng rào cho xe đi vào.

Triệu Tuế Tuế nằm sấp ở cửa sổ nhìn khu nhà của Cục Công an thành phố, bên trong khá rộng, lái xe một hồi lâu mới tới một tòa nhà nhỏ ba tầng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dưới lầu, một người đàn ông đang đứng vẫy tay về phía xe Jeep của họ,"Quảng Thúc, ở đây."

Người đàn ông đó chính là Hách Văn Học, chiến hữu của Triệu Quảng Thúc, hai năm trước vì bị thương nên chuyển nghề.

Triệu Quảng Thúc đỗ xe vào chỗ đã hẹn, dẫn vợ con xuống xe, tiến lên cho Hách Văn Học một cái ôm đậm chất đàn ông.

Triệu Tuế Tuế nhận ra, cha mình và Hách Văn Học có giao tình rất sâu.

"Đây là vợ và con tôi." Triệu Quảng Thúc giới thiệu người nhà với Hách Văn Học.

Hai bên chào hỏi thân thiện, Triệu Tuế Tuế không ngoài dự đoán được nhận một bao lì xì lớn, cô bé nhận lấy dưới sự đồng ý của cha,"Cảm ơn bác Hách, chúc bác năm mới an khang thịnh vượng."

Hách Văn Học nhìn dáng vẻ vui mừng của Triệu Tuế Tuế, vui vẻ nói: "Tốt thật đấy Quảng Thúc, con gái cưng đáng yêu quá."

Lúc này, trên ban công lầu hai xuất hiện một cái đầu,"Còn đứng dưới đó hóng gió lạnh làm gì, lên đây nhanh lên."

"Lên ngay." Hách Văn Học đáp lời, khoác vai Triệu Quảng Thúc đi lên lầu.

Vừa vào cửa đã thấy một phụ nữ và hai cậu con trai, là vợ Hách Văn Học - Tống Xuân Ni, con trai Hách Lễ và Hách Cường.

Hách Lễ năm nay 13 tuổi, Hách Cường 11 tuổi.

Hách Văn Học cũng giới thiệu vợ và hai con trai với gia đình Triệu Quảng Thúc.

Trần Tú Hòa đưa hai phong bao lì xì đã chuẩn bị cho Hách Lễ và Hách Cường.

"Cảm ơn cô Trần, chúc cô năm mới an khang thịnh vượng ạ."

"Ôi, ngoan quá." Trần Tú Hòa ngồi xuống uống một ngụm trà, thấy mùi vị rất ngon, nhìn bông hoa trong ly trà, tò mò hỏi: "Hoa gì đây em?"

"À, hình như là hoa cúc, có tác dụng thanh nhiệt, em gái em gửi lên đấy, chị thấy ngon thì lát nữa em gói cho ít mang về." Chị Tống Xuân Ni nghĩ dạo này chắc mọi người ăn nhiều đồ nóng nên đặc biệt pha trà hoa.

"Không cần đâu, ngại quá." Trần Tú Hòa xua tay.

"Có gì đâu chị, toàn là trà hoa thôi, có đáng gì. Chị mang nhiều bánh kẹo đến thế này, chút trà này của em sao bằng được, lát nữa em gói cho chị mang về." Chị Tống Xuân Ni vỗ vỗ tay Trần Tú Hòa, bảo cô cứ yên tâm.

TBC

Nói rồi, chị nhìn Triệu Tuế Tuế đang ăn bánh bột đậu, kéo cô bé vào lòng nựng nựng,"Tuế Tuế lớn nhanh thật đấy, ước gì tôi có cô con gái như thế này."

Miệng Triệu Tuế Tuế đang ngậm đầy bánh bột đậu, còn chưa kịp nuốt, đã bị Tống Xuân Ni bất ngờ ôm lấy, hai má phồng lên như chuột hamster, trông càng thêm đáng yêu.