Tống Xuân Ni định cọ cọ vào má Triệu Tuế Tuế thì bị cô bé đưa tay che mặt né tránh, bác Tống này thật là, sao lại đ.á.n.h úp người ta thế chứ.
Hách Lễ và Hách Cường nhìn cô bé trắng trẻo, mũm mĩm, cũng muốn sờ thử.
Chưa kịp ra tay thì Triệu Lập Văn đã chắn trước mặt bảo vệ em gái, tiếc quá.
Triệu Quảng Thúc và Hách Văn Học thì đang mải mê ôn lại chuyện xưa, bị Tống Xuân Ni đuổi vào thư phòng nói chuyện tiếp,"Để tôi đi nấu cơm, mọi người ngồi chơi nhé."
"Tuế Tuế, anh dẫn em đi dạo quanh khu nhà nhé." Hách Lễ rủ rê.
Triệu Tuế Tuế nghĩ ngợi một chút, thấy ra ngoài đi dạo cũng được, dù sao cứ ngồi trong phòng khách cũng không biết làm gì,"Vâng ạ."
Trần Tú Hòa lắc đầu,"Các con cứ đi đi, nhớ về đúng giờ ăn cơm là được."
Nói rồi, cô đi vào bếp.
Ba anh em Triệu Tuế Tuế theo Hách Lễ và Hách Cường ra ngoài.
Trong khu nhà của Cục Công an, có rất nhiều người qua lại, đều là đến chúc Tết, thăm hỏi người thân.
Bình thường ai cũng bận rộn công việc, chỉ có dịp Tết mới có thời gian đi lại.
Đi một lúc, cả nhóm đã đến sân thể d.ụ.c của khu nhà, có rất nhiều đứa trẻ đang chơi đùa ở đó.
Bỗng nhiên, một tiếng pháo nổ vang lên "Đoàng", tiếp đó là tiếng một cậu bé khóc ré lên.
Bây giờ mới là mùng năm Tết, người lớn thường rất chiều con cái, sợ chúng khóc lóc, làm ảnh hưởng đến điềm may đầu năm.
Tiếng khóc nhanh chóng khiến người lớn chú ý, Triệu Tuế Tuế nhìn thấy trong đám đông có cậu bé mà cô đã gặp ở tòa nhà bách hóa sáng nay, không ngờ cậu ta cũng ở trong khu nhà này, đúng là oan gia ngõ hẹp.
"Hách Lễ, cậu bé kia là ai thế?" Triệu Lập Võ chỉ vào cậu bé đang cười hả hê hỏi.
"Dương Hải Đào, là con trai lớn của chú Dương - Phó Cục trưởng, nhà ở ngay cạnh nhà mình." Hách Lễ nhìn Dương Hải Đào, cau mày.
Nghe vậy, Triệu Tuế Tuế bĩu môi, thì ra là con trai của Phó Cục trưởng Cục Công an, thảo nào lại hống hách như vậy.
Bác Hách Văn Học cũng là Phó Cục trưởng Cục Công an thành phố, vậy mà Hách Lễ và Hách Cường được dạy dỗ rất ngoan ngoãn.
Cậu bé bị pháo nổ khóc nức nở được bố mẹ dỗ dành hồi lâu mới nín, thế mà Dương Hải Đào vẫn hồn nhiên như không, tiếp tục chơi pháo.
"Bố mẹ cậu bé kia không đến tìm Dương Hải Đào... nói chuyện à?" Triệu Tuế Tuế ngạc nhiên khi thấy họ không đến nói lý lẽ gì với Dương Hải Đào mà cứ thế bỏ đi.
"Cậu bé kia là con trai của chú Vương - Trưởng phòng Lưu trữ, lãnh đạo trực tiếp của chú ấy chính là chú Dương." Hách Lễ giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bố mẹ cậu bé kia còn không truy cứu, họ có thể làm gì đây.
"Thật là... bất công." Triệu Tuế Tuế tức giận nhìn Dương Hải Đào.
Nhận ra ánh mắt của Triệu Tuế Tuế, Dương Hải Đào nhìn sang, rồi gọi đám "đàn em" của mình lại, tiến đến gây sự.
"Con ranh con kia, mau xin lỗi tao, rồi để tao cho hai cái tát."
"..."
Triệu Tuế Tuế thầm nghĩ: Có tin tôi cho cậu hai cái bạt tai không.
"Dương Hải Đào, cậu nói gì đấy?" Hách Lễ lên tiếng trước khi Triệu Lập Võ kịp mở miệng.
"Mày còn lắm mồm, có tin tao đ.á.n.h mày không?" Triệu Lập Võ siết chặt nắm đấm, cậu đã muốn cho Dương Hải Đào một trận từ lâu rồi, chỉ cần hắn ta động thủ trước là được, anh trai đã dạy cậu như vậy, người đ.á.n.h người trước là kẻ sai.
Dương Hải Đào lùi lại một bước, giẫm phải chân thằng bạn phía sau, bỗng chốc cảm thấy tự tin hơn hẳn,"Lên!"
Khi Dương Hải Đào xông tới, Triệu Tuế Tuế bị anh trai kéo ra khỏi vòng chiến, cô bé còn chưa kịp ra tay thể hiện bản lĩnh đã bị buộc phải dừng lại.
"Một mình Tiểu Võ là đủ rồi, đừng bắt nạt người ta quá." Triệu Lập Văn kéo em gái đứng sang một bên xem đ.á.n.h nhau.
Thấy Dương Hải Đào muốn bắt nạt Triệu Tuế Tuế, Hách Lễ và Hách Cường tất nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn, cùng xông vào đ.á.n.h trả với Triệu Lập Võ.
Tuy nhiên, dường như hai người họ còn chưa kịp ra tay thì năm tên kia đã bị Triệu Lập Võ đ.á.n.h gục.
Bị đ.á.n.h cho tơi tả, Dương Hải Đào vừa chạy về nhà vừa kêu gào sẽ mách mẹ.
TBC
"Hừ, nhát gan." Hách Cường khinh thường nhìn theo bóng lưng Dương Hải Đào.
"Liệu có chuyện gì không?" Triệu Tuế Tuế lo lắng hỏi, đã nuôi dạy ra đứa con như vậy, chắc bố mẹ cậu ta cũng không phải dạng vừa.
"Là do Dương Hải Đào động thủ trước, chúng ta đ.á.n.h là đúng rồi." Hách Lễ nhún vai, khoác vai Triệu Lập Võ,"Cậu lợi hại thật đấy, tập luyện thế nào vậy?"
"Do bố tôi dạy." Triệu Lập Võ hít hít mũi, cậu còn chưa kịp dùng sức thì đám kia đã bị đ.á.n.h gục hết rồi.
Khi năm người họ chạy về đến cửa nhà thì cửa nhà đối diện bật mở.
Người bước ra là Dương Hải Đào và một bà lão.
"Bà nội, chính là bọn họ." Dương Hải Đào sau khi nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, lập tức xác nhận.
Lúc bà Dương đang chuẩn bị quát lớn, Dương phó cục trưởng vừa vặn ra ngoài về đến nhà,"Mẹ, mọi người đi đâu vậy?"