Hách Lễ trực tiếp mở cửa phòng nhà mình ra, Triệu Quảng Thúc và Hách Văn Học vừa vặn từ trong thư phòng đi ra.
Triệu Tuế Tuế cảm thấy cầu thang có chút chen chúc, liền đi vào nhà Hách gia tiếp tục hóng chuyện.
Bà Dương không để ý đến câu hỏi của con trai, nhìn về phía Hách Văn Học liền bắt đầu lên án,"Anh cả, anh xem hai đứa con trai của anh đ.á.n.h cháu trai tôi, quần áo mới làm đã bị rách một lỗ."
Lời còn lại chưa nói hết, nhưng ý tứ rất rõ ràng, muốn đối phương bồi thường.
Hách Văn Học nhìn về phía con trai trưởng nhà mình: "Hách Lễ, con nói xem chuyện gì đã xảy ra?"
"Là Dương Hải Đào tự ý đi lên muốn đ.á.n.h Tuế Tuế, chúng con chỉ là tự vệ mà thôi." Hách Lễ nhấn mạnh chữ "tự vệ".
Triệu Quảng Thúc cũng nhìn thấy Dương Hải Đào, ánh mắt sắc bén b.ắ.n về phía Dương phó cục trưởng.
Dương phó cục trưởng cũng nhìn thấy Triệu Quảng Thúc trong nhà Hách Văn Học, khí chất cho thấy ít nhất là cán bộ cấp đoàn,"Hải Đào, sao con lại đ.á.n.h con gái nhà người ta?"
"Con bé xấu tính, ở cửa hàng bách hóa đụng trúng con hai lần, bây giờ m.ô.n.g con vẫn còn hơi đau đây." Dương Hải Đào bắt đầu nói dối, những lời này chắc chắn bà nội và bố cậu ta đều sẽ tin.
Bao Như Thủy ôm con trai ở phía sau cười lạnh, tài bịa đặt của đứa con trai này lần này xem ra sắp bị vạch trần rồi.
"Đúng đấy, còn phải bồi thường phí chữa bệnh, m.ô.n.g cháu trai tôi bị bầm tím rồi." Bà Dương nghĩ đến cháu trai, liền đòi bồi thường.
TBC
Dương phó cục trưởng nghe xong, nhìn về phía Triệu Tuế Tuế với ánh mắt không đồng tình.
Triệu Quảng Thúc chắn ánh mắt của Dương phó cục trưởng,"Chưa điều tra rõ ràng thì đừng vội kết luận, chẳng lẽ lúc làm việc phó cục trưởng Dương cũng chỉ nghe lời khai từ một phía?"
Một câu nói như gáo nước lạnh tạt vào mặt, Dương phó cục trưởng lập tức giật mình, theo bản năng nhìn lên lầu, cục trưởng Thạch đang chắp tay sau lưng đứng ở đầu cầu thang lầu hai và lầu ba.
"Sao có thể như vậy được, tôi chỉ muốn hỏi xem chuyện gì đã xảy ra với cháu gái." Dương phó cục trưởng lập tức ôn hòa hơn rất nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Sáng nay ở cửa hàng bách hóa là Dương Hải Đào tự đụng trúng cháu, sau đó không phân biệt phải trái, bắt cháu xin lỗi. Cháu không xin lỗi thì cậu ta đ.á.n.h cháu, rất may được mọi người can ngăn. Sau đó, những người xung quanh chỉ trích Dương Hải Đào, cậu ta thẹn quá hóa giận, lao ra khỏi đám đông và đụng trúng quản lý cửa hàng bách hóa đang chạy tới, lại ngã một lần nữa. Quản lý và nhân viên cửa hàng bách hóa đều có thể làm chứng cho cháu." Triệu Tuế Tuế sắp xếp lại ngôn từ, kể lại chuyện xảy ra buổi sáng.
Nhìn thấy Bao Như Thủy đang cười lạnh trong phòng đối diện, Triệu Tuế Tuế cũng nhắc đến bà ta,"Cô ở trong kia cũng chứng kiến một phần sự việc."
Bao Như Thủy không ngờ Triệu Tuế Tuế lại nhắc đến mình, nhất thời có chút luống cuống, dưới ánh mắt của mọi người đành phải thừa nhận lời Triệu Tuế Tuế nói,"Đúng... những gì cháu bé nói đều là sự thật."
Khuôn mặt Dương phó cục trưởng lập tức nóng bừng, đặc biệt là cục trưởng còn ở đây,"Hải Đào, sao con lại nói dối?"
Dương Hải Đào thấy bản thân nói dối thất bại, liền mếu máo khóc.
Bà Dương nhìn cháu trai khóc, đau lòng ôm vào trong n.g.ự.c dỗ dành,"Ngoan nào, đừng khóc nữa, bà mua kẹo sữa thỏ trắng cho con nhé?"
"Mẹ, mẹ đừng nuông chiều Hải Đào nữa." Dương phó cục trưởng liếc nhìn tầng 2, cục trưởng Thạch đã không còn ở đó.
"Cũng chỉ là trẻ con chơi đùa với nhau, làm rõ ràng là được rồi." Bà Dương dỗ dành cháu trai, chuẩn bị quay về nhà mình.
"Chờ đã." Triệu Quảng Thúc nghĩ đến con gái bị đụng trúng lại thiếu chút nữa bị đánh, gọi Dương Hải Đào và bà nội cậu ta lại,"Sao, đụng trúng người khác mà không cần xin lỗi sao?"
Triệu Tuế Tuế từ phía sau bố thò đầu ra, gật đầu.
"Ông là người lớn rồi, so đo với trẻ con làm gì." Bà Dương nhìn Triệu Quảng Thúc mặc quân trang: "Còn là quân nhân nữa chứ, chẳng biết kính già yêu trẻ."
Triệu Tuế Tuế nghe bà Dương nói xong, lập tức không vui, nhảy ra chắn trước mặt bố,"Người lớn không thể so đo với trẻ con, vậy để trẻ con so đo với trẻ con đi, cháu yêu cầu Dương Hải Đào xin lỗi cháu!"
Bà Dương không ngờ Triệu Tuế Tuế sẽ phản bác,"Con bé này sao lại nhỏ nhen như vậy."
"Cháu vốn là trẻ con, tâm hồn đương nhiên không rộng lượng như người lớn, bà có phải già rồi nên hồ đồ hay không, hay là bà chỉ thích áp dụng tiêu chuẩn kép cho bản thân?" Triệu Tuế Tuế phản kích, đối phó với người cực phẩm thì phải dùng cách của người cực phẩm,"Cháu thừa nhận mình nhỏ nhen, nhưng không phải với ai cháu cũng nhỏ nhen."