Nếu là thời kỳ cải cách mở cửa, chắc chắn cô bé sẽ cho rằng tiệm may có nhiều triển vọng hơn.
"Không giới hạn bằng cấp?" Trần Tú Hòa đang xào rau, nghe thấy vậy liền dừng tay, trong lòng có chút d.a.o động.
"Mẹ, mẹ cứ thử xem sao, nhỡ đâu lại đậu thì sao?" Triệu Tuế Tuế cọ cọ vào eo mẹ, chỉ cần không phải là công việc nặng nhọc, cô bé đều ủng hộ mẹ.
"Không được đâu, nếu mẹ mà thi đậu, những người tốt nghiệp cấp hai, cấp ba kia chẳng phải là học hành uổng phí sao." Trần Tú Hòa lắc đầu, cảm thấy kiến thức của bà còn kém xa những người tốt nghiệp cấp hai.
"Cứ đi thi mới biết được, không đi thi thì mãi mãi không biết." Triệu Tuế Tuế tiếp tục động viên.
Chỉ nghĩ thôi thì vô dụng, hành động rồi thất bại cũng không sao, ít nhất sau này nghĩ lại cũng không hối hận.
"Đúng vậy mẹ, mẹ đang tự học chương trình cấp hai mà, cứ coi như đi thi thử xem sao." Triệu Lập Văn cắt xong khoai tây, cũng bắt đầu cổ vũ mẹ tham gia thi.
Nghe nói Chu chủ nhiệm đang lo chuyện thi lấy bằng tốt nghiệp cấp một cho những người vợ quân nhân, anh dự định sau này sẽ tìm cách để mẹ tham gia thi tốt nghiệp cấp hai, có được tấm bằng tốt nghiệp cũng tốt.
Bởi vì các xã lân cận đều đang bận rộn với vụ xuân, hiện tại người phụ trách khai hoang nông trường đều là lính trong quân đội, thời gian tuyển dụng được ấn định sau một tuần.
"Thử xem cũng được, tiệm may bây giờ cũng chẳng có ai." Triệu Quảng Thúc trở về nhà, thấy mọi người đều đang ở trong bếp, nghe thấy con gái xúi vợ đi ứng tuyển vào vị trí văn phòng ở nông trại.
Lúc Triệu Quảng Thúc nghe nói nông trại bỏ quy định về bằng cấp, ông đã nghĩ đến việc để vợ mình thử sức, dù sao thời gian này bà ấy cũng đang đọc sách của con gái,"Không thi đậu cũng không sao."
Trần Tú Hòa thấy chồng con đều ủng hộ mình đi thi, bà liền gật đầu đồng ý: "Vậy lát nữa tôi sẽ đến tìm Chu chủ nhiệm để đăng ký."
Trần Tiểu Miêu biết Trần Tú Hòa sắp đến nông trường báo danh làm việc, gật gật đầu: "Cô có thể đi thử xem, tiệm may có quá ít người tới may quần áo, bây giờ tôi chỉ muốn có việc vui mới ngày nào cũng tới mở cửa."
Mấy tháng mới khai trương, tiệm may khá nhiều người may y phục, tới giờ một tháng chỉ có 2,3 bộ y phục, Trần Tiểu Miêu một mình có thể xử lý được.
"Tôi đi thử xem, khả năng thông qua không lớn." Trần Tú Hòa ước chừng biết kiến thức dự trữ của mình, chỉ là đi cảm thụ một chút không khí mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Tú Hòa nói với Trần Tiểu Miêu một tiếng, sau đó đi về phía nhà mình.
Dưới chân núi Tiểu Lê, Triệu Tuế Tuế đang ném khoai tây vào trong hố.
Nhà bọn họ năm nay dự định trồng khoai tây, ngô và đậu phộng, diện tích còn lại trồng một ít rau.
Chu Lệ Kỳ nhìn ba anh em Triệu Tuế Tuế phối hợp rất ăn ý, không bao lâu đã trồng xong khoai tây, lúc chuẩn bị trồng ngô thì Trần Tú Hòa mới chậm rãi đến muộn.
"Ơ, đã trồng xong khoai tây chưa?" Trần Tú Hòa nhìn giỏ đựng khoai tây đã trống không, hỏi.
"Đều đã trồng xong rồi, chờ hôm nay trồng xong ngô là có thể nghỉ rồi." Triệu Tuế Tuế vừa nói vừa ném hạt giống ngô trong giỏ vào trong hố.
"Được, đợi vài ngày nữa khi thời tiết ấm lên thì trồng đậu phộng." Trần Tú Hòa đổ số hạt giống ngô còn lại trong giỏ vào trong rổ rồi rắc xuống đất.
Diện tích đất không lớn, bốn người rất nhanh đã hoàn thành nhiệm vụ.
TBC
Nhìn bốn người đi bộ về, Chu Lệ Kỳ càng thấy mình không thể nuông chiều con trai, nhìn nhà người ta rồi nhìn lại nhà mình, nếu không phải con gái giúp đỡ, buổi chiều còn phải ra đây làm. Nhìn con trai đang uể oải làm việc, bà ta liền đạp một phát vào m.ô.n.g con trai: "Làm gì vậy, đi gánh nước về tưới đất."
Lý Bôn trải qua mấy tháng bị vợ dạy dỗ cũng chỉ dám giận mà không dám nói, không làm việc thì vợ sẽ không nấu cơm, cơm ở nhà ăn sao có thể ngon bằng cơm vợ nấu. Anh ta chỉ có thể vừa gánh thùng nước ra bờ sông vừa hối hận tại sao năm xưa lại đồng ý cho vợ theo quân, trước kia ở trong đội sản xuất anh ta đâu có phải làm việc nhà nông và việc nhà.
Triệu Tuế Tuế vừa về đến nhà liền đi đến dưới gốc cây lê quan sát, đã trung tuần tháng tư, nếu không nở hoa thì cây lê coi như toi.
"Tuế Tuế, cây lê nhà cậu ra nụ hoa rồi." Lục Minh buông cuốc nhỏ trong tay xuống, lúc ngẩng đầu nhìn cây thì phát hiện cây lê nhà Triệu Tuế Tuế đã kết được vài nụ hoa.
"Hả? Ở đâu?" Triệu Tuế Tuế kiểm tra một hồi lâu, nhưng không thấy nụ hoa nào như Lục Minh nói.
"Ở phía vườn nhà tớ, còn không ít đâu." Lục Minh đếm, chắc chắn phải đến mười mấy nụ.
Lục Thiền vốn đang đọc sách trong phòng, nghe thấy anh trai nói vậy cũng chạy ra xem, cô bé kinh ngạc phát hiện cây lê nhà mình cũng đã kết nụ hoa: "Chị Tuế Tuế, cây lê nhà em cũng có nụ hoa rồi."