Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 361



"Ôi, sao nhà tớ lại không có?" Triệu Tuế Tuế có chút khó chịu, chẳng lẽ đất nhà Lục Minh thích hợp trồng cây hơn, nhưng cũng không thể nào, khoảng cách hai nhà cũng không xa.

May mà vài ngày sau, trên cành cây nhà Triệu Tuế Tuế cũng bắt đầu xuất hiện những nụ hoa.

Sau khi kỳ nghỉ cày bừa vụ xuân kết thúc, xe quân sự đưa đón học sinh cũng không hoạt động nữa, bọn họ chỉ có thể tiếp tục đạp xe đi học.

Triệu Tuế Tuế ngồi trên xà ngang xe đạp, phát hiện có mấy đứa trẻ trong khu gia quyến dùng ván trượt.

TBC

Vương Thủy Sinh đang khoe khoang chiếc ván trượt của mình: "Bố tớ làm cho đấy, dùng cái này đi học tiết kiệm được khối thời gian, thích hơn xe đạp nhiều."

Nói xong, Vương Diệu Tổ cưỡi xe đạp từ phía sau Vương Thủy Sinh vượt qua.

Triệu Tuế Tuế bỗng cảm thấy không biết nên phản ứng thế nào, Vương Diệu Tổ với Vương Thủy Sinh chẳng phải chơi chung một nhóm hay sao.

Dù sao thì đi ván trượt cũng nhanh hơn đi bộ, nhưng đó là khi đường bằng phẳng, con đường trước mặt lúc thì đá sỏi, lúc lại bùn đất, khó đi lắm.

Trần Tú Hòa đi đến bên ngoài hội trường nhỏ, thấy bên ngoài đã đứng đầy người đến dự thi.

Ban đầu dự định tổ chức thi ở nông trường, không ngờ số người đến đăng ký lại nhiều như vậy, vì vậy, để thuận tiện, chủ nhiệm Cố đã xin mượn hội trường nhỏ của quân đội làm địa điểm thi.

"Tú Hòa, ở đây." Tôn Tú Tú nhìn thấy Trần Tú Hòa bèn vẫy tay gọi.

"Nhiều người quá." Trần Tú Hòa thầm nghĩ, xem ra không có hy vọng rồi, nhưng bà không nói ra miệng.

Cho dù con trai cả có dạy kèm thêm, nhưng thời gian học cũng chỉ có một tuần, làm sao có thể so sánh với những người đã học trung học nhiều năm.

Không chỉ có các chị em phụ nữ trong khu gia quyến, còn có cả những người từ huyện thành và các đội sản xuất gần đó cũng đến, ngoại trừ chị em trong khu gia quyến không yêu cầu bằng cấp, những người khác đều tốt nghiệp trung học cơ sở hoặc trung học phổ thông.

Nông trường của quân đội luôn dành một số lợi ích cho gia quyến, vì vậy đã bỏ yêu cầu về bằng cấp đối với chị em phụ nữ, nhưng người ngoài thì không được.

"Chúng ta cứ cố gắng hết sức." Tôn Tú Tú vừa nói vừa ưỡn ngực, tự cổ vũ bản thân.

Trần Tú Hòa còn chưa kịp nói gì thì chủ nhiệm Cố đã dẫn người đến: "Mọi người vào trong tìm chỗ ngồi đi, giữa hai người phải cách nhau một khoảng, nếu gian lận sẽ bị hủy kết quả thi và vĩnh viễn không được tham gia thi tuyển nữa."

Đề thi do Cục Giáo d.ụ.c ra, Trần Tú Hòa vừa nhìn đã thấy có những câu mình không làm được, trong lòng bỗng chùng xuống, nhưng bà vẫn tiếp tục làm bài, nhớ đến lời con gái út từng nói, đã làm bài thì mới biết được kết quả, không làm thì sẽ không bao giờ có điểm, lỡ đâu lại đoán đúng đâu.

Kết thúc bài thi, những chị em phụ nữ vốn còn rất tự tin lúc trước đều như quả bóng xì hơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chủ nhiệm Chu nhìn thấy cảnh này, thầm nghĩ có lẽ nên chuẩn bị cho lớp xóa mù chữ khóa hai rồi.

Khu gia quyến dự định tổ chức 5 khóa học xóa mù chữ, sau khi học xong sẽ cho các học viên tham gia kỳ thi tốt nghiệp tiểu học, chủ nhiệm Quách đã bàn với Cục Giáo dục, đề thi sẽ được ra dựa trên đề thi tốt nghiệp tiểu học, nếu vượt qua sẽ được Cục Giáo d.ụ.c cấp giấy chứng nhận tốt nghiệp tiểu học.

Buổi trưa, Triệu Tuế Tuế vừa về đến nhà đã nhảy xuống xe, chạy vào bếp.

"Mẹ, kết quả thế nào?"

Trần Tú Hòa cười lắc đầu: "Ra vườn nhổ giúp mẹ ít hành nào."

"Vâng." Triệu Tuế Tuế phồng má, xoay người đi nhổ hành.

Kết quả thi tuyển công nhân được công bố rất nhanh, Triệu Tuế Tuế theo mẹ đến nông trường xem.

Bởi vì hai mẹ con đi xe đạp, nên lúc này cũng không có nhiều người đến xem bảng điểm, rất nhanh đã tìm thấy danh sách.

Đúng như dự đoán, những chị em phụ nữ trong khu gia quyến không có bằng cấp đều không đậu.

Trần Tú Hòa nhìn thấy mình đạt điểm chuẩn, thở phào nhẹ nhõm, ít nhất cũng được 60 điểm, nếu là trước đây bà không dám nghĩ đến.

Triệu Tuế Tuế ngồi sau xe, Trần Tú Hòa dắt xe đi dạo trong nông trường.

Nông trường Tung Sơn nằm dựa lưng vào núi Hoa Lương, may là quân đội không chiếm cả núi làm nông trường, đến tháng 5, ba anh em cô bé có thể lên núi săn bắn.

"Sao, muốn đi săn thỏ à?" Trần Tú Hòa thấy con gái nhìn về phía núi Hoa Lương, bèn hỏi.

"Vâng ạ, nhà mình có lò nướng đất, có thể làm rất nhiều thịt khô." Triệu Tuế Tuế gật đầu, có lò nướng rồi cũng có thể làm thịt xông khói, nghĩ đến món thịt xông khói ngọt ngào, cô bé quyết định năm nay phải ra sức săn b.ắ.n hơn mới được.

Sáng sớm hôm nay, Triệu Tuế Tuế dậy sớm phát hiện trong sân có mùi hoa lê rất nồng.

Ngẩng đầu nhìn lên, cô bé được chiêm ngưỡng một cảnh tượng "bỗng nhiên như một đêm gió xuân, ngàn cây vạn cây lê nở hoa", rõ ràng tối hôm qua vẫn là nụ hoa trên chạc cây, vậy mà chỉ một đêm đã nở bung toàn bộ.

"A, tuyệt quá!" Lục Thiền sau khi đi ra cũng nhìn thấy hoa lê trong sân, vui vẻ chạy nhảy dưới gốc cây.

"Tuế Tuế, có phải em bị mùi hoa lê hấp dẫn, nên dậy sớm hơn cả anh không?" Triệu Lập Văn mặc quần áo chỉnh tề đi ra, liền nhìn thấy cô em gái đang ngẩng đầu dưới gốc cây lê.