Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 363



Tháng năm đến, nhiệt độ tăng cao, sân thể d.ụ.c lớn của khu tập thể không còn là lựa chọn vui chơi hàng đầu của đám trẻ nữa, tất cả đều chạy ra bờ sông.

Để đảm bảo an toàn cho bọn trẻ, quân đội bố trí hai chiến sĩ canh gác ở bờ sông, đề phòng lũ trẻ trong khu tập thể bị đuối nước.

Sáng nay, Triệu Lập Văn dẫn em trai, em gái cùng hai anh em Lục Minh ra ngoài, hôm nay cậu muốn dạy Lục Minh bơi.

Lục Thiền thì không cần, dù sao trước đó vẫn luôn ốm yếu.

Triệu Tuế Tuế không ngờ Lục Minh cũng không biết bơi, nhưng nghĩ đến trước đây bọn họ đều sống ở thủ đô thì thấy cũng hợp lý.

Triệu Lập Võ xách xô đi theo sau em gái, cậu không phải đi bơi mà là đi bắt cá, bắt tôm.

Vừa đến bờ sông, cả bọn đã thấy một đám con trai vây quanh hò hét cổ vũ, dưới sông là hai bóng người đang bơi, nhìn kỹ thì ra là Nguyên Thịnh và Vương Diệu Tổ, hai người này từ sau khi đến khu tập thể vẫn luôn bất hòa.

"Giỏi quá! Tuế Tuế, khi nào em mới bơi được như anh Nguyên Thịnh vậy?" Lục Thiền nhìn mà hâm mộ, bây giờ cô bé vẫn là "vịt lên cạn".

"Ít nhất em phải học nổi trên nước trước đã." Triệu Tuế Tuế điểm nhẹ vào mũi Lục Thiền.

Tham vọng của cô nhóc này không nhỏ, dòng nước chỗ Nguyên Thịnh và Vương Diệu Tổ đang bơi rất mạnh, hai người lại còn bơi ngược dòng, chắc là bơi một vòng có thể mệt c.h.ế.t, ngay cả cô cũng không dám thử.

Năm người đứng trên bờ xem một lúc, người đầu tiên bơi đến đích lại là Vương Diệu Tổ to con.

Vương Diệu Tổ hiển nhiên cũng nhìn thấy Triệu Lập Võ, bắt đầu khiêu chiến: "Triệu Lập Võ, đấu một trận không?"

"Không đấu, hôm nay tớ phải đi bắt cá, bắt tôm, mai đấu." Triệu Lập Võ nhìn xô gỗ trong tay, tối qua cậu thua cờ tướng với em gái, bắt tôm là yêu cầu của em gái.

"Sợ rồi chứ gì?" Vương Diệu Tổ chống nạnh khiêu khích.

"Tớ..." Triệu Lập Võ vừa định phản bác thì bị em gái kéo tay.

"Anh, anh nói thế này nè." Triệu Tuế Tuế ghé tai nói nhỏ với anh trai.

"Tớ không phải, sợ cậu bơi mệt, lát nữa tớ thắng lại bị nói là thắng không vẻ vang." Triệu Lập Võ lặp lại y hệt lời em gái.

"Cậu..." Vương Diệu Tổ nghẹn lời, hừ một tiếng rồi quay xuống sông.

"Tuế Tuế, đây có phải gọi là "lấy gậy ông đập lưng ông" không?" Lục Thiền ngẩng đầu hỏi.

"Chính xác." Triệu Tuế Tuế nhìn về phía anh trai hít hít mũi, chạy theo anh cả.

Năm người đi ngược dòng sông, đến một đoạn nước khá lặng, cây cỏ rậm rạp, rất thích hợp cho người mới học.

"Chỗ này được đấy." Triệu Lập Văn thử độ sâu của nước, quyết định chọn nơi này dạy bơi.

Triệu Tuế Tuế cởi áo khoác và quần dài, trên người chỉ còn áo ba lỗ và quần đùi, sau đó nhảy xuống nước bơi chó.

Bơi một vòng, cô quay lại chỗ nước nông, nhìn Lục Minh và Lục Thiền đang tập nín thở dưới nước, anh cả thì đứng trên bờ hướng dẫn, chợt nhớ lại thời điểm mình còn là "vịt lên cạn".

Hồi ở đội sản xuất Phú Hưng, cô và Triệu Lập Võ cũng được anh cả dạy bơi như vậy.

Quạc quạc quạc... Quạc quạc...

Tiếng vịt trời kêu đột nhiên vang lên thu hút sự chú ý của Triệu Tuế Tuế, cô lập tức nhìn về phía Triệu Lập Võ: "Anh, anh có nghe thấy gì không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Lập Võ đang mải mê bắt tôm, nghe em gái gọi thì ngẩng đầu, vẻ mặt mơ màng: "Gì cơ?"

"Tiếng vịt kêu." Triệu Tuế Tuế chỉ tay về phía vừa phát ra tiếng kêu.

Nghe thấy tiếng vịt, Triệu Lập Võ lập tức cảm thấy hai con tôm trong xô không còn hấp dẫn nữa: "Đi xem thử."

Hai anh em đi vào bụi cỏ, tiếng vịt kêu càng lúc càng rõ.

Con vịt bên trong dường như nhận ra nguy hiểm, từ trong bụi cỏ bay ra, bộ lông màu nâu sậm, hoa văn hình lưới rất rõ ràng, đuôi chúc lên trên, hoàn toàn phù hợp với đặc điểm của vịt trời.

Nó bay khá cao, Triệu Lập Võ nhanh tay ném một hòn đá khi nó vừa bay lên.

"Quạc..." Con vịt trời kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết rồi rơi xuống bụi cỏ.

Triệu Lập Võ lập tức chạy vào bụi cỏ, tóm lấy con vịt trời đã c.h.ế.t.

Triệu Tuế Tuế đi theo sau, bên cạnh bụi cỏ là một vùng đất ngập nước, là môi trường sống ưa thích của vịt trời: "Anh, có khi nào có trứng vịt trời không? Tìm thử xem."

Vịt trời cũng giống như các loài chim khác, chúng biết làm tổ, đẻ trứng, còn vịt nhà thường chỉ đẻ trứng chứ ít khi ấp, vịt con thường được ấp bởi gà mẹ hoặc ấp nhân tạo.

Triệu Tuế Tuế nghĩ có thể mang trứng vịt về cho gà mẹ ở nhà ấp, năm ngoái nhà cô mua năm con gà con, mùa đông bị c.h.ế.t rét một con, hiện tại còn ba con gà mái và một con gà trống.

Gà mái đã bắt đầu đẻ trứng, sau khi giao phối với gà trống đã đẻ được kha khá trứng đã thụ tinh, đều bị các chị em trong khu tập thể đổi mất rồi.

"Ấp trứng vịt?" Triệu Lập Võ không hiểu, nhưng trứng vịt đúng là không ngon lắm, lại còn tanh nữa,"Nhà mình đâu có nuôi vịt, phân vịt khó dọn lắm."

Triệu Tuế Tuế tưởng tượng đến cảnh phân vịt khắp sân thì rùng mình: "Vậy cứ mang về xào ăn đi."

"Chị Tuế Tuế, em cũng muốn đi tìm trứng vịt." Lục Thiền từ dưới nước đi lên, nghe thấy bọn họ nói chuyện thì hào hứng reo lên, trước đây ở thủ đô, muốn ăn gì đều phải bỏ tiền, bỏ phiếu, đến khu tập thể rồi, có thể tự mình kiếm đồ ăn, cô bé rất thích cuộc sống như vậy.

"Đi đâu, hôm nay không học bơi nữa à?" Lục Minh giữ cô em gái đang đứng núi này trông núi nọ lại.

"Nha Nha ngoan, em cứ học đi, lát nữa chị mang trứng vịt về sẽ chia cho em." Triệu Tuế Tuế đoán chỉ có một con vịt trời thì chắc không phải là "đại bản doanh" của chúng, vịt trời là động vật sống theo đàn.

Triệu Lập Văn gọi em gái: "Tuế Tuế, em thay quần áo đã."

Triệu Tuế Tuế nhìn quần áo trên người, phân vân giữa việc tiếp tục bơi và đi tìm trứng vịt, nghĩ còn mấy tháng nữa mới hết hè, bây giờ cô chọn trứng vịt, bèn cầm quần áo sạch chạy vào bụi cỏ thay.

"Sau này ra ngoài phải mang theo ná cao su mới được." Triệu Tuế Tuế nhặt một nắm đá, đi theo sau Triệu Lập Võ, rẽ cỏ đi vào sâu bên trong.

"Không sao, chỉ cần dùng đá thôi, anh cũng ném trúng." Triệu Lập Võ cầm một cành cây dài dò đường.

Tìm kiếm hồi lâu, đừng nói trứng vịt, ngay cả một cái lông vịt cũng không thấy.

"Hay là con vịt trời lúc nãy đi lạc nhỉ?" Triệu Tuế Tuế buộc lại dây mũ rơm, đoán chừng con vịt trời lúc nãy không phải đi lạc thì là bỏ nhà ra đi.

"Haiz, về thôi." Triệu Lập Võ đã tìm khắp khu vực này mà không thấy gì khác.

TBC

"Thôi được, có một con vịt rồi, cũng không đến nỗi tay không." Triệu Tuế Tuế tiếc nuối hít hít mũi, cô còn tưởng sẽ được thu hoạch lớn, bèn ném nắm đá xuống đất.

Trên đường về, Triệu Tuế Tuế phát hiện ốc bươu vàng bám trên những tảng đá ven sông.