"Anh hai, có ốc đồng." Triệu Tuế Tuế ngồi xổm xuống, vớt ốc đồng trong nước lên.
Triệu Lập Võ cũng ngồi xổm xuống, vớt lên một con ốc,"Chúng ta nhặt một ít về xào ăn."
"Vậy em về lấy thùng nước." Triệu Tuế Tuế đã lâu không được ăn ốc đồng.
Kiếp trước, cô từng cùng bạn bè đi ăn lẩu ốc vịt, thấy ốc đồng và chân vịt măng chua rất hợp vị. Nhưng nhà bọn họ không có chân vịt cũng không có măng chua, dùng ớt xào với dưa muối cũng rất ngon.
"Không tìm thấy à?" Triệu Lập Văn thấy em gái tay không trở về, liền hỏi.
Triệu Tuế Tuế lắc đầu,"Có thể con vịt lúc nãy là vịt bỏ nhà đi hoặc bị lạc. Nhưng lúc em về lại thấy ốc đồng."
"Chị Tuế Tuế, em cũng mò được rồi này." Lục Thiền nhô đầu khỏi mặt nước, trên tay cầm con ốc đồng vừa mò được.
Nghe Lục Thiền nói, Triệu Lập Văn cúi người xuống nước tìm kiếm, nhưng dưới đáy chẳng có mấy con,"Chắc là từ trên nguồn trôi xuống."
Thấy Lục Thiền háo hức muốn thử, Triệu Lập Văn bèn kết thúc buổi học sáng,"Chiều nay chúng ta sẽ đi nhặt ốc đồng."
"Hay quá!" Lục Thiền reo lên, xách giỏ đi vào bụi cỏ thay quần áo sạch sẽ.
Chỉnh đốn xong, bốn người đi về phía Triệu Lập Võ.
Triệu Lập Võ đã nhặt được rất nhiều ốc, chất đống trên bờ,"Trong nước còn nhiều lắm."
Triệu Lập Văn lấy con vịt đã c.h.ế.t đuối trong thùng ra ngâm nước cho hạ nhiệt,"Cho ốc đồng vào thùng này trước đã."
Thế là năm người bắt đầu hăng say mò ốc.
"Anh hai, bên kia có thứ gì trôi đến kìa?" Triệu Tuế Tuế đứng thẳng người, duỗi lưng, phát hiện có thứ gì đó từ thượng nguồn trôi xuống. Cô khuỳnh tay huých người bên cạnh.
Triệu Lập Võ nheo mắt nhìn một lát, vội vàng đưa ốc đồng trong tay cho em gái,"Để anh đi xem sao."
Triệu Lập Văn nhận ra đó là một người,"Lên bờ trước đã."
Lục Thiền thấy Triệu Lập Võ đẩy một người bơi vào bờ, sợ hãi ôm chặt cánh tay Triệu Tuế Tuế,"Chị, có khi nào người đó c.h.ế.t rồi không?"
"Chắc là không. Vừa nãy anh ấy còn ngửa mặt lên mà." Triệu Tuế Tuế cũng hơi sợ, đây là lần đầu tiên cô tận mắt chứng kiến người c.h.ế.t đuối.
"Lục Minh, em đi gọi lính tuần tra tới đây. Tuế Tuế, em dẫn Lục Thiền đi xa một chút." Nhìn người mà em trai vừa vớt lên, Triệu Lập Văn lo lắng em gái sợ hãi.
Lục Minh chạy đi. Triệu Lập Văn kiểm tra hơi thở của người bị nạn, thấy đã không còn thở,"Tiểu Võ, ép nước trong bụng anh ta ra."
Triệu Lập Võ từng học qua phương pháp sơ cứu đuối nước, bắt đầu ấn vào bụng cậu bé. Chẳng mấy chốc, chiếc bụng phồng lên đã xẹp xuống.
"Lật người anh ấy lại, ấn tiếp." Triệu Lập Văn kiểm tra bụng cậu bé, thấy vẫn còn hơi căng.
Sau một hồi loay hoay, bụng cậu bé đã xẹp hẳn nhưng vẫn chưa tỉnh lại, mạch đập cũng không có.
Triệu Lập Văn liền tiến hành hồi sức tim phổi,"Tiểu Võ, hà hơi vào miệng anh ấy."
Lục Minh dẫn lính tuần tra chạy tới. Cùng lúc đó, cậu bé phun ra một ngụm nước rồi tỉnh lại.
Triệu Tuế Tuế đứng bên cạnh thở phào nhẹ nhõm, may mà không sao. Nhưng sao trông người này quen quen.
"Là cậu ta, người ở đại đội Hướng Dương." Triệu Lập Võ cũng nhận ra người này chính là kẻ từng muốn chiếm rừng trúc ở núi Hoa Lương.
Dương Khai Thái tỉnh dậy trong trạng thái mơ màng, không biết mình đang ở đâu, chuyện gì vừa xảy ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người lính ngồi xổm xuống, kiểm tra sơ qua cho Dương Khai Thái, xác nhận anh ta không sao,"Cậu trai trẻ, cậu còn nhớ mình ở đâu không?"
"Tôi... Tôi ở đại đội Hướng Dương." Dương Khai Thái hồi lâu mới nhớ ra lúc nãy đang bơi thì bị chuột rút, vùng vẫy hồi lâu trong nước, sau đó thì không còn nhớ gì nữa.
"Để tôi đưa cậu về." Người lính thấy Dương Khai Thái vẫn còn ngơ ngác, liền cõng anh ta lên,"Mấy đứa làm tốt lắm, chơi tiếp đi."
Nhìn Dương Khai Thái, Triệu Tuế Tuế thấy anh ta khác hẳn hai lần gặp trước. Chẳng lẽ ngâm nước lâu quá sẽ bị ngốc đi?
"Có thể lắm. Mẹ em nói ngâm nước lâu quá sẽ ảnh hưởng đến não, tức là bị thiếu dưỡng khí não." Lục Thiền kể cho Triệu Tuế Tuế nghe kiến thức về đuối nước mà tối qua mẹ cô bé đã phổ cập.
"..."
Triệu Tuế Tuế: Người bị thiếu dưỡng khí não và người đã hồi phục đang ở ngay trước mặt cậu kìa.
Bản thân Triệu Tuế Tuế cũng bị chẩn đoán là thiếu dưỡng khí não lúc mới sinh nên bị ngốc đến tận ba tuổi.
Triệu Lập Văn nhìn em trai, rất hài lòng vì nó đã không nhắc đến chuyện của em gái. Đó cũng không phải chuyện gì khuất tất, chỉ là người khác không hỏi thì nhà bọn họ cũng không chủ động nhắc đến.
"Cũng có thể là do sợ quá nên hoảng loạn, một thời gian nữa sẽ khỏi thôi." Triệu Lập Võ nhún vai, tiếp tục cúi người mò ốc.
"Tuế Tuế, Tiểu Võ, hai đứa còn nhớ cách nổi trên mặt nước trong trường hợp khẩn cấp mà anh đã dạy không?" Triệu Lập Văn vẫn chưa yên tâm, hỏi hai em.
"Nhớ." Triệu Tuế Tuế gật đầu. Đó là kỹ năng có thể cứu mạng, cô không thể nào quên.
"Em cũng nhớ." Triệu Lập Võ phụ họa.
"Chiều nay học lại với Lục Minh cho chắc." Nghĩ kỹ lại, Triệu Lập Văn vẫn không yên tâm, dứt khoát bảo hai em học lại một lần cho nhớ bài.
Triệu Tuế Tuế không có ý kiến gì. Ôn tập lại kiến thức cũ biết đâu lại phát hiện ra điều gì mới mẻ.
Năm người nhặt ốc đồng thêm một lát rồi thu dọn về nhà.
TBC
Trần Tú Hòa nhìn ốc đồng và vịt rừng trong thùng, nhíu mày,"Không phải nói đi bắt tôm sao?"
"Ngày mai hẵng bắt tôm. Mẹ, con muốn ăn ốc xào." Triệu Tuế Tuế cười hì hì nhìn mẹ.
Trần Tú Hòa múc một ít ốc đồng trong thùng lên,"Ít bùn đất đấy, nhưng vẫn phải ngâm qua đêm xem sao."
"Vậy hôm nay ăn thịt vịt." Triệu Lập Võ giơ con vịt lên.
"Được rồi. Hai đứa vặt lông vịt đi, nhớ giữ lại lông tơ phơi khô." Trần Tú Hòa gật đầu. Nhà bọn họ mỗi lần làm thịt vịt đều giữ lại lông, tích cóp dần rồi còn may áo.
Triệu Tuế Tuế kể lại chuyện sáng nay bọn họ cứu một cậu bé bị đuối nước.
"Cái gì? Sao giờ mới nói?" Trần Tú Hòa nghe xong giật mình, nhìn con trai cả.
"Không sao đâu mẹ. Đó là người ở đại đội Hướng Dương, thượng nguồn con sông. Cậu ấy đã được đưa về rồi." Triệu Lập Văn tóm tắt lại sự việc cho mẹ nghe.
Nghe xong, Trần Tú Hòa chợt không muốn cho mấy đứa nhỏ nhà mình xuống sông nữa. Nhưng bà cũng từng là trẻ con, biết rõ sức hấp dẫn của việc bơi lội trong những ngày hè nóng bức. Bà ngừng một lát rồi nói,"Không được đến chỗ nước sâu, cũng không được tự ý xuống sông một mình."
"Mẹ yên tâm, con rất quý mạng." Triệu Tuế Tuế giơ tay thề. Trong lòng cô thầm cảm thấy may mắn vì Dương Khai Thái không sao. Nếu không, thời gian tới đừng hòng bọn họ được đi chơi ở bờ sông.
Bắt gặp ánh mắt của mẹ, Triệu Lập Võ cũng vội vàng cam đoan,"Con cũng không tự ý chạy đi bơi một mình đâu."
Trần Tú Hòa hài lòng gật đầu.