Đại đội trưởng Dương nhìn cháu trai được cõng về, thở phào nhẹ nhõm, bảo người đi bờ sông thông báo cho người trong đội trở về.
"Làm phiền đồng chí quân nhân rồi, vào nhà ăn cơm rau dưa đi."
"Không cần đâu ạ, người không phải tôi cứu." Binh sĩ đem chuyện mấy người Triệu Lập Văn cứu lên nói cho Dương đại đội trưởng, sau đó xoay người rời đi.
"Cái này... Cha nó, chúng ta phải đi cảm ơn mấy đứa nhỏ đã cứu Khai Thái mới được."
"Tôi biết rồi, ông đi xem Khai Thái có muốn ăn chút gì không." Dương đại đội trưởng gật đầu, cầm tẩu t.h.u.ố.c lên, tay run run châm điếu thuốc, may mắn cháu trai đã trở về an toàn, chuyện người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh ông không muốn có lần thứ hai.
Đến ngày thứ hai, Dương đại đội trưởng liền mang theo bao lớn bao nhỏ đi tới khu gia quyến.
"Tìm Triệu Lập Võ?" Binh sĩ thủ vệ lại xác nhận.
"Đúng đúng, chính là Triệu Lập Võ." Dương Khai Thái gật đầu xác nhận.
"Được rồi, mọi người chờ một chút."
Bên bờ sông, Triệu Lập Võ đang cùng Vương Diệu Tổ thi bơi lội.
Triệu Tuế Tuế dẫn theo nhóm bạn của Chu Thiến Thiến và nhóm bạn của Nguyên Thịnh hò hét cổ vũ cho Triệu Lập Võ.
Vốn Triệu Lập Võ và Vương Diệu Tổ chỉ là thi đấu, giờ biến thành đội cổ động viên Triệu Lập Võ và đội cổ động viên của Vương Diệu Tổ thi đấu với nhau, bên nào bên nấy đều hô hào rất to.
"Triệu Lập Võ, có người tìm ở phòng bảo vệ." Tiếng loa lớn trong phòng trực ban vang lên.
Triệu Tuế sửng sốt, sẽ là ai tìm anh trai cô bé đây?
"Lập Võ, giỏi quá!" Nguyên Thịnh hoan hô một tiếng, chạy vọt tới bờ sông ôm lấy Triệu Lập Võ vừa mới từ dưới nước lên một cái thật chặt.
Sau đó, cậu ta nhìn Vương Diệu Tổ đi lên phía sau với vẻ mặt đắc ý.
"Triệu Lập Võ, có người tìm ở phòng bảo vệ." Tiếng loa lớn trong phòng trực ban lại vang lên.
Triệu Lập Võ gãi gãi tai, nghĩ chắc mình không nghe nhầm đâu, ở đây ai lại tìm mình nhỉ?
"Anh, cho anh này." Triệu Tuế lấy khăn mặt từ trong giỏ đưa cho anh trai: "Không nghe nhầm đâu, phòng trực ban thực sự gọi anh đấy."
"Tiểu Võ, anh đi xem đi, bọn anh đến chỗ cũ hôm qua trước." Triệu Lập Văn nói xong, dẫn Lục Minh cùng Lục Thiền tiếp tục học bơi.
Triệu Lập Võ lau khô người, lại chui vào rừng cây thay quần áo sạch sẽ,"Đi thôi, chúng ta đi xem là ai."
Vương Diệu Tổ nhìn Triệu Lập Võ đi xa, nhảy xuống nước, tiếp tục luyện tập.
Ở cổng khu gia quyến, Triệu Tuế nhìn dáng vẻ nhảy nhót của Dương Khai Thái, xem ra đầu óc cậu bé không sao, rất bình thường.
"Đồng chí Triệu, cảm ơn cậu đã cứu cháu trai tôi, Khai Thái, mau tới cảm ơn ân nhân cứu mạng của cháu đi." Dương đại đội trưởng nắm tay Triệu Lập Võ, gọi cháu trai tới nói lời cảm ơn.
Dương Khai Thái đá đá hòn đá dưới chân, mím môi một hồi lâu mới lấy hết can đảm tiến lên,"Cảm ơn anh đã cứu em, những thứ này tặng anh."
"A, không cần khách sáo đâu, là em và anh trai cùng nhau cứu cậu mà." Triệu Lập Võ xua tay, cậu chỉ là đưa người lên bờ, người phát hiện là em gái, người trực tiếp cứu là anh trai, còn chiến sĩ cõng cậu bé về là do Lục Minh báo tin.
Triệu Tuế nhìn đồ vật trong tay bà Dương, trong nháy mắt nghĩ đến việc hối lộ gia đình quân nhân,"Lời cảm ơn chúng cháu xin nhận, nhưng đồ thì không nhận đâu ạ."
"Đúng vậy, đồ mọi người cứ cầm về đi ạ." Triệu Lập Võ đã được anh trai huấn luyện, không được tùy tiện nhận đồ của người khác, dễ liên lụy đến bố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cái này..." Dương đại đội trưởng cũng biết làm vậy là không nên, nên không trực tiếp tìm bố mẹ Triệu Lập Võ, nghĩ tặng trẻ con chút đồ chắc không sao.
Triệu Lập Võ bị em gái đẩy đẩy lưng: "Ông ơi, không còn việc gì cháu về ạ, đồ ông mang về đi."
"Ừ về đi, sẽ có lúc gặp lại." Bà Dương đẩy chồng, các chị em trong khu gia quyến thường đến đội của họ đổi đồ.
Triệu Tuế và Triệu Lập Võ đi ngang qua tiệm may thì thấy mẹ họ đang dùng máy may ở bên trong, hai người cùng đi vào: "Mẹ!"
"Tiểu Võ, ai gọi con đấy?" Trần Tú Hòa không ngẩng đầu lên, tiếp tục dẫm máy may.
"Là Dương Khai Thái hôm qua được cứu ạ, đồ con không nhận." Triệu Lập Võ thuật lại chuyện vừa rồi.
"Làm tốt lắm, đi chơi đi." Trần Tú Hòa nhìn con trai út và con gái út một cái, tiếp tục cúi đầu luồn chỉ.
Hôm qua tiệm may không biết làm sao, đột nhiên có rất nhiều đơn đặt hàng, Trần Tú Hòa lại phải tăng ca.
Đợi đến khi Triệu Tuế và Triệu Lập Võ đến chỗ hôm qua học bơi, hai người thấy Lục Minh và Lục Thiền đang nổi trên nước.
Dòng nước ở khu vực này rất yếu, hai người trôi rất chậm.
"Chị Tuế Tuế, chị xem em có thể nổi trên nước rồi này, chiều nay có thể học bơi ch.ó rồi." Lục Thiền nhìn thấy Triệu Tuế trở về, cô bé kích động vươn tay.
Kết quả là tay vừa đưa ra khỏi mặt nước, đầu liền chìm nghỉm.
Lục Thiền uống mấy ngụm nước sông mới được Lục Minh kéo lên,"Cẩn thận một chút."
Triệu Tuế cởi áo ngoài chuẩn bị xuống nước, liền nhìn thấy Chu Thiến Thiến đi tới: "Tìm mình à?"
"Ừ, vừa rồi cậu đến phòng trực ban làm gì thế?" Chu Thiến Thiến vừa hỏi, ánh mắt vừa nhìn Triệu Lập Văn.
Triệu Tuế Tuế suy nghĩ một chút có nên nói cho Chu Thiến Thiến hay không, nói cho cậu ấy chắc chắn không bao lâu nữa cả khu gia quyến đều biết chuyện,"À, hôm qua chúng tớ ở đây phát hiện một người bị đuối nước, cứu cậu ấy lên."
"Hôm qua á? Sao cậu không nói sớm!" Chu Thiến Thiến cảm thấy mình là người biết sau cùng, có chút hụt hẫng.
TBC
"Cậu có hỏi mình đâu, hôm qua cậu đi cùng dì Tăng vào huyện phải không?" Triệu Tuế nhắc nhở.
Chu Thiến Thiến sống ở thành phố trước khi theo quân đội đến đây, Triệu Tuế Tuế nghĩ anh trai mình thêm hai con vịt cũng không sao, bèn chạy đến nhà Chu Thiến Thiến gọi người, sau đó mới nghe Đàm Liễu Phương nói Chu Thiến Thiến đã đi huyện.
"À đúng rồi, cái này cho cậu này." Chu Thiến Thiến đặt một nắm kẹo mỡ vào tay Triệu Tuế Tuế.
"Đây là cái gì vậy?" Triệu Tuế cảm thấy giấy gói kẹo hơi dính dầu, không phải là kẹo mỡ trong truyền thuyết đấy chứ?
"Kẹo mỡ đấy, hàng mới của cửa hàng mậu dịch, mình vừa đến đã thấy bày bán rồi." Chu Thiến Thiến hít hít mũi, nhìn hai người đang bơi dưới nước với vẻ mặt ngưỡng mộ.
Triệu Tuế dùng lá cây gói kẹo mỡ lại, cô bé không thích ăn, nhưng khó có được đồ Chu Thiến Thiến cho, nên vẫn nhận lấy.
"Cậu không biết bơi à?"
"Ừ, hồi bé mình bị ngã xuống nước, sợ lắm." Chu Thiến Thiến kể lại chuyện hồi bé không cẩn thận ngã xuống nước.
"Vậy... Bây giờ cậu có muốn học không? Mình đỡ cậu." Triệu Tuế nhỏ giọng đề nghị.
"Thôi, mình sợ nước lắm." Chu Thiến Thiến nghe xong vội vàng lắc đầu, không xuống nước là được rồi, có lẽ cả đời này cô cũng sẽ không học bơi đâu.
Nhưng mà cô nàng nhanh chóng bị "vả mặt", bởi vì sau khi chuyện Triệu Lập Võ cứu một cậu bé bị đuối nước truyền khắp khu gia quyến, sư trưởng Lưu cảm thấy trẻ con trong khu đều phải biết bơi mới được, bèn yêu cầu chủ nhiệm Chu và chủ nhiệm Quách tổ chức lớp học bơi, tốt nhất là vận động cả những chị em phụ nữ không biết bơi tham gia.