"Mẹ, làm sao bây giờ?" Triệu Tuế nhìn mấy người chạy mất dạng, không biết có cần mang giỏ trên mặt đất đến đồn cảnh sát không.
"Trước tiên cứ chờ một chút, xem cảnh sát có thể bắt được người hay không." Lúc này, Trần Tú Hòa chỉ cảm thấy mình vẫn quá coi thường những người này, thật sự là một khâu nối tiếp một khâu, e là khả năng cảnh sát bắt được bọn họ không lớn.
Quả nhiên, một lát sau, viên cảnh sát vừa rồi chạy xa trở về, thở hổn hển.
"Đồng chí cảnh sát, anh mang giỏ thịt này về đi." Trần Tú Hòa đưa giỏ cho anh cảnh sát, số thịt này bây giờ trong mắt bà chẳng khác gì đồ xui xẻo, nói không chừng cũng không phải thịt ngon, lỡ ăn vào mà bị tiêu chảy thì phải làm sao.
TBC
"Chuyện này... Mọi người có muốn báo án không?" Anh cảnh sát nhận giỏ, thời buổi này, không có việc gì thì chẳng ai muốn đến đồn cảnh sát, bây giờ thủ phạm đã chạy mất, bảo Trần Tú Hòa và các con đến cục cảnh sát ghi chép cũng không phải chuyện hay, nếu Trần Tú Hòa không muốn báo án thì thôi.
"Thôi, thủ phạm chạy rồi." Trần Tú Hòa lắc đầu, mấy ngày nay, có thể không đến đồn cảnh sát thì tốt nhất là không nên đến.
Trần Tú Hòa dẫn theo con trai và con gái nhỏ rời khỏi con hẻm, bà không quên dặn dò hai đứa nhỏ đừng nói chuyện vừa rồi cho anh cả của chúng biết,"Chờ anh cả thi đại học xong rồi hãy nói."
"Con biết rồi." Triệu Lập Võ và Triệu Tuế gật đầu.
"Được rồi, Tuế Tuế, đầu con có đau không?" Trần Tú Hòa xoa xoa đầu con gái nhỏ, vừa rồi, con bé đột nhiên nhảy dựng lên, húc đầu vào cằm của tên thanh niên mặc áo xanh, đúng là nằm mơ bà cũng không ngờ tới.
"Không đau ạ." Triệu Tuế lắc đầu, cô bé không cao bằng tên thanh niên áo xanh, chỉ có thể đ.á.n.h úp bất ngờ mới có thể nhanh chóng giành được chiến thắng.
"Thật sự không đau sao?" Trần Tú Hòa kiểm tra đỉnh đầu con gái, sờ từng phần xương sọ một, sau khi chắc chắn đầu con bé không có vấn đề gì, bà mới yên tâm.
"Vâng ạ, không đau đâu mẹ, chúng ta về trường thôi, anh sắp thi xong rồi." Triệu Tuế đội mũ lên, vừa rồi, cô bé đội mũ cói nên đã đỡ được một phần lực, hơn nữa, cô bé cũng không đập thẳng vào đầu cằm hắn ta.
Ba mẹ con trở lại trường trung học số 2, đợi một lúc thì tiếng chuông tan thi vang lên.
Rất nhanh sau đó, các thí sinh trong phòng thi lần lượt đi ra.
"Anh, anh có muốn uống nước không?" Triệu Tuế vỗ vỗ vào chiếc bình nước trên lưng.
"Cho anh." Triệu Lập Văn vừa viết một mạch một bài văn, vẫn còn chút cảm xúc, cậu định sau khi thi đại học xong sẽ tự viết một bài gửi cho tòa soạn báo, tiện thể kiếm chút nhuận bút.
Vương Kim Liên thấy con trai mình ung dung bước ra khỏi phòng thi, bà vội vàng tiến lên hỏi: "Thế nào, con làm bài được chứ?"
Vương Nam Xuyên tỏ vẻ thờ ơ: "Cũng bình thường, về thôi."
Triệu Tuế đứng bên cạnh nhìn, cô bé cảm thấy Vương Nam Xuyên có vẻ như không muốn thi đại học nhưng lại bị người nhà ép đi thi.
Trở về nhà, Trần Tú Hòa bảo con trai lớn đi nghỉ ngơi, còn mình thì vào bếp nấu cơm.
Triệu Tuế vỗ vỗ quả dưa hấu to nhất trong sân: "Anh, anh có muốn ăn dưa hấu không?"
Đến tháng 7, dưa hấu nhà họ bắt đầu chín, nghĩ đến việc thi đại học xong phải về quê ở đội sản xuất Phú Hưng xây nhà, hễ thấy quả nào chín là Triệu Tuế lại hái xuống ăn, đồ đạc trong nhà đều được tính toán cẩn thận, cô bé không thể cất dưa hấu vào không gian, bình thường cô bé toàn đi cùng anh trai nên càng có ít cơ hội sử dụng không gian hơn.
Hơn nữa, sau Tết, bố cô bé cũng không nhận nhiệm vụ dài ngày nào, chỉ thi thoảng nhận nhiệm vụ luân phiên ba tháng một lần, mỗi lần đi nửa tháng.
Chờ lần sau bố cô bé nhận nhiệm vụ, nếu trong nhà vẫn còn dưa hấu, cô bé sẽ cất vào Tụ Bảo Bồn, đến mùa đông lấy ra ăn.
"Ăn." Triệu Lập Văn nằm trên chiếc ghế xích đu dưới gốc cây.
"Chị Tuế Tuế." Lục Thiền đứng ở chỗ hở của hàng rào, nhìn chằm chằm quả dưa hấu trong tay Triệu Tuế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lục Thiền cũng chăm sóc cây dưa hấu nhà mình rất cẩn thận, nhưng dưa hấu nhà cô bé được trồng muộn hơn nhà Triệu Tuế nửa tháng nên bây giờ vẫn chưa chín, mấy hôm trước, cô bé không nhịn được bèn hái thử một quả, thịt quả màu hồng nhạt, ăn không ngọt.
"Nha Nha, đợi ăn cơm trưa xong rồi hãy ăn, lát nữa lại qua đây nhé." Triệu Tuế tung quả dưa hấu trong tay lên, âm thanh nghe thật giòn tai, chứng tỏ quả dưa rất ngon.
"Vâng ạ." Lục Thiền gật đầu.
Triệu Tuế đặt quả dưa hấu vừa hái xuống vào chiếc chum sành lớn, coi như là cách để ướp lạnh, nghĩ đến chuyện trước đây từng dự trữ băng ở đội sản xuất Phú Hưng, cô bé nói: "Anh, hay là mùa đông năm nay chúng ta tích trữ một ít băng xuống hầm nhỉ?"
"Ừ, sang năm sẽ làm." Triệu Lập Văn lắc lư trên ghế, đáp.
Ba ngày thi vèo cái đã kết thúc, Trần Tú Hòa đang thu dọn hành lý, chuẩn bị về quê.
Triệu Quảng Thúc có ít ngày nghỉ nên để dành đến Tết mới nghỉ, lần này xây nhà, ông sẽ không về.
Hai mươi ngày trước kỳ thi, Triệu Lập Văn đã điền nguyện vọng, điểm này khác với sau này, thi xong mới được điền nguyện vọng, hơn nữa, điểm cũng được giữ bí mật.
Mỗi thí sinh được điền ba nguyện vọng cho trường trọng điểm loại một và trường bình thường loại hai, Triệu Lập Văn điền toàn bộ vào trường quân đội, nguyện vọng một là trường quân đội Hoa ở thủ đô, tuy hơi xa nhưng đó là trường quân đội số một Trung Quốc, nguyện vọng hai là trường quân đội thành phố H, thỉnh thoảng có thời gian là có thể về nhà, nguyện vọng ba là trường quân đội Dương Thành ở tỉnh G, ngôi trường có bề dày lịch sử, nguyện vọng bốn đến nguyện vọng sáu đều là những trường quân đội khá nổi tiếng khác.
"Tuế Tuế, con hái mấy quả dưa hấu trong sân mang sang biếu bà nội Trần nhé." Trần Tú Hòa đang thu dọn hành lý, rau dưa trong nhà không ăn hết sẽ bị hỏng, bà đã nhờ Giang Diệp và Trần Tiểu Miêu đến hái giúp.
"Con biết rồi ạ." Triệu Tuế nhận ly nước ép dưa hấu anh trai vừa làm, uống một hơi hết sạch, sau đó nhảy xuống khỏi xích đu, đi chọn dưa hấu.
Lục Thiền cũng đặt chiếc cốc men sứ xuống, chạy theo Triệu Tuế, ra vẻ chọn dưa hấu.
"Chị Tuế Tuế, khi nào thì mọi người về ạ?" Lục Thiền vừa chọn dưa vừa hỏi.
"Chắc là đến kỳ tựu trường, Nha Nha, nhà em không về kinh đô thăm người thân sao?" Nghĩ đến việc rất nhiều người trong khu tập thể vừa đến kỳ nghỉ hè là về quê thăm người thân, Triệu Tuế bèn hỏi.
"Mẹ em bận đi làm, mẹ em bảo để dành đến Tết rồi về." Lục Thiền lắc đầu.
Triệu Tuế còn chưa kịp nói gì thì Chu Thiến Thiến đã đeo chiếc gùi xuất hiện.
Triệu Tuế giật giật khóe miệng: "Cậu đeo cái gùi to thế làm gì?"
"Hì hì, không thấy người lớn nhà tớ đâu cả, cái này là do mẹ tớ đeo." Chu Thiến Thiến cười hì hì, sau đó không khách sáo lựa chọn dưa hấu, vừa chọn vừa nói phải để dành hạt giống để sang năm tự mình trồng,"À đúng rồi, dưa thơm nhà tớ tháng sau có thể hái rồi đấy, đến lúc đó cậu đến hái nhé."
Triệu Tuế không để ý đến cô nàng nữa, sau khi chọn được ba quả dưa hấu, cô bé đặt lên chiếc xe đẩy nhỏ, bắt đầu vận chuyển đến nhà Trần Tiểu Mễ.
Nhìn ba quả dưa hấu, Trần Tiểu Mễ cười tủm tỉm không ngớt: "Cháu đúng là có lòng, nhưng mà sao trước giờ bác chưa nhìn thấy loại dưa này bao giờ nhỉ?"
Triệu Tuế giả vờ ngơ ngác: "Cháu không biết ạ, trồng ra nó đã như thế này rồi, nhưng mà loại dưa này ăn ngon hơn hai loại kia, chỉ là hơi ít thôi ạ."
"Cảm ơn cháu nhé Tuế Tuế, nghe nói mai cháu về quê phải không? Cái này cháu cầm lấy ăn dọc đường." Trần Tiểu Mễ đưa cho Triệu Tuế một hộp ô mai.
Triệu Tuế nhận lấy hộp ô mai, bên trong là các loại ô mai như mơ, mận: "Cháu cảm ơn bà ạ."
"Cháu ngoan, đi đường cẩn thận." Trần Tiểu Mễ xoa đầu Triệu Tuế, bà thầm nghĩ, năm nay, chắc chắn là con trai độc nhất của bà sẽ sinh được cháu gái.
Buổi tối, Triệu Quảng Thúc trở về, ông mang theo ba tấm vé tàu: "Là giường nằm, đến lúc đó, em và Tuế Tuế nằm một giường nhé Tiểu Hòa."