Trần Tú Hòa cầm tới xem, hóa ra là một dãy giường tầng nối liền nhau, bà liền bảo con trai cả cất vé xe,"Đến lúc nhận được giấy báo trúng tuyển thì gọi điện thoại về ngay."
"Anh biết rồi." Triệu Quảng Thúc gật đầu, chắc ông sẽ buồn bã cả tháng trời.
Sáng sớm hôm sau, Triệu Tuế còn đang ngủ say đã bị bế lên xe Jeep. Lúc tỉnh lại, cô bé đã ở trên tàu hỏa.
"Mẹ, Tuế Tuế tỉnh rồi." Triệu Lập Văn cảm thấy chân mình bị ai đó đá, liền nhìn thấy em gái đang cố mở mắt.
Trần Tú Hòa đang trò chuyện rôm rắn với người phụ nữ lớn tuổi nằm giường đối diện. Nghe con trai cả nói vậy, bà liền bế con gái út từ trên giường xuống,"Tuế Tuế, con đi rửa mặt, đ.á.n.h răng đi."
Triệu Tuế ngáp ngắn ngáp dài, vừa chỉnh lại quần áo vừa nghĩ, không hiểu sao tối qua cô bé lại tỉnh giấc giữa chừng, phải mất hai tiếng đồng hồ mới ngủ lại được, vậy mà mới chợp mắt được một lúc đã phải dậy bắt xe lửa.
Triệu Lập Võ từ trên giường tầng nhảy xuống, đi theo em gái vào nhà vệ sinh.
Tàu mới chạy một lát, nhà vệ sinh vừa được dọn dẹp sạch sẽ. Triệu Tuế rửa mặt xong, tiện tay "thả bom".
Trở lại toa của mình, người phụ nữ lớn tuổi đang nói chuyện với Trần Tú Hòa nhìn thấy Triệu Tuế, hai mắt bà sáng lên: "Ôi chao, con gái nhà cô xinh quá, cháu bao nhiêu tuổi rồi?"
"Cháu chín tuổi ạ." Triệu Tuế hít hít mũi, đáp.
"Chín tuổi mà cao thế này á? Bọn trẻ con mười hai tuổi trong thôn tôi mới chỉ cao bằng cháu thôi đấy." Người phụ nữ họ Cao định đưa tay sờ Triệu Tuế, nhưng nhìn bàn tay thô ráp của mình, bà lại thôi, sợ sờ vào lại làm cô bé đau.
Nghe bà Cao khen mình cao, Triệu Tuế được phen hớn hở trong lòng: "Bởi vì bố cháu cao ạ."
"Ăn đi con." Trần Tú Hòa đưa quả trứng luộc sáng sớm cho con gái.
Triệu Tuế nhận lấy, bóc vỏ. Đang định ăn thì cô bé thấy có người nhìn chằm chằm vào quả trứng trên tay mình. Ngẩng đầu lên, thì ra là một đứa trẻ con trên giường tầng đối diện thò đầu ra, người lớn nằm cạnh còn đang ngủ say.
"Ăn nhanh đi con." Trần Tú Hòa cũng nhìn thấy, bảo con gái nhỏ cứ mặc kệ.
Triệu Tuế c.ắ.n một miếng. Ai ngờ, đứa bé trên kia liền mếu máo khóc ré lên, làm người lớn bên cạnh tỉnh giấc.
Phụ huynh của đứa bé ngồi dậy dỗ dành con.
"Con muốn ăn trứng." Cậu bé vừa khóc vừa nhìn Triệu Tuế với ý đồ rất rõ ràng.
Triệu Tuế chẳng thèm quan tâm đến đứa trẻ đang khóc lóc, tiếp tục ăn trứng.
Phụ huynh của đứa bé cũng nhìn sang, thấy Triệu Tuế không có ý định nhường, liền vỗ vào m.ô.n.g con mình một cái: "Ăn gì mà ăn, khóc là có ăn được à?"
Mọi người trong toa đều hiểu ý của người phụ nữ kia. Họ nhíu mày, nhưng không ai lên tiếng.
Chẳng hiểu chuyện gì mà chỉ nói một câu đã muốn người khác nhường đồ ăn, chắc chỉ có những người không biết xấu hổ mới làm vậy.
Triệu Tuế chính là loại người mặt dày. Cô bé ăn hết quả trứng trong hai, ba miếng, rồi lại lấy một cái bánh bao ra gặm.
Thấy Triệu Tuế ăn bánh bao, đứa trẻ lại mè nheo đòi ăn.
Kim Đông Miêu vừa dỗ cháu vừa nhìn Triệu Tuế. Bà không ngờ một đứa trẻ như Triệu Tuế mà lại phũ phàng đến vậy."Cô bé, cháu có thể cho con trai tôi một nửa được không?"
"Không được ạ." Triệu Tuế từ chối. Ăn trứng xong lại ăn bánh bao, cô bé thấy hơi khát nước, liền nhận lấy bình nước từ tay mẹ, uống ừng ực.
"Sao cháu lại nhỏ mọn như vậy chứ, chỉ là một cái bánh bao thôi mà." Kim Đông Miêu không ngờ mình đã mở lời rồi mà Triệu Tuế vẫn phớt lờ như vậy.
"Vậy thì tôi đang rất thiếu tiền đây, hay là chị cho tôi mười đồng tiêu vặt đi." Bà Cao không nhịn được nữa, lên tiếng.
"Dựa vào đâu?" Kim Đông Miêu chẳng cần suy nghĩ, buột miệng phản bác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thế dựa vào đâu mà chị chỉ cần nói một câu đã muốn lấy đồ ăn của người khác? Dựa vào cái mặt dày của chị à?" Bà Cao nói thẳng: "Loại người gì vậy chứ, tưởng lương thực nhà người ta từ trên trời rơi xuống hay sao?"
Triệu Tuế nghe bà Cao nói, gật đầu lia lịa. Bà ấy đúng là tri kỷ của cô bé mà, bảo sao mẹ cô bé với bà ấy lại hợp nhau đến vậy.
Trần Tú Hòa định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Bà Cao đã "xử đẹp" người ta rồi còn gì.
"Hừ, đồ mặt dày thích ăn chực." Bà Cao mắng xong thì thấy trong người sảng khoái hẳn.
Triệu Tuế cảm thấy bà Cao giúp cô bé mắng người khác chỉ là chuyện phụ, chủ yếu là vì bà thích vậy thôi.
"Chị uống nước đi." Trần Tú Hòa rót nước từ bình vào cốc của bà Cao.
Nhìn thấy nước đường đỏ trong cốc, mắt bà Cao nheo lại như hình trăng khuyết, miệng lại tíu tít gọi "em gái" ngọt xớt.
Triệu Tuế nghe lỏm được một chút, hóa ra điểm đến của bà Cao cũng gần giống nhà cô bé. Bà ấy đến khu tập thể của nhà máy thép ở thành phố Bình Ninh để chăm con gái sắp sinh.
Nghe nói anh họ của Trần Tú Hòa cũng làm việc ở nhà máy thép thành phố, bà Cao lại càng cảm thấy gần gũi với Trần Tú Hòa hơn.
Đến giờ ăn trưa, Triệu Lập Văn bưng bát, cầm theo hộp cơm, dẫn em trai đi lấy cơm.
TBC
Nhìn thấy nhà Trần Tú Hòa bốn người có cả hộp cơm lẫn bát tráng men, Kim Đông Miêu đảo mắt. Nghĩ đến con trai mình mặt mỏng hơn con gái, bà ta quyết định đổi mục tiêu.
Chờ Triệu Lập Võ ăn xong, Kim Đông Miêu liền giả vờ như mình quên mang bát, sau đó nhìn chằm chằm vào chiếc bát tráng men Triệu Lập Võ đang dùng.
Triệu Lập Võ coi như không nghe thấy Kim Đông Miêu nói gì, tự rót cho mình một cốc nước nguội.
Nhìn Kim Đông Miêu, Triệu Tuế chỉ thấy mệt. Chưa nói đến việc bát tráng men có giá trị thế nào, chẳng lẽ lại có người muốn dùng chung cốc với người lạ sao?
Thấy Triệu Lập Võ phớt lờ mình, Kim Đông Miêu lại nhìn sang Triệu Lập Văn, nhưng cậu cũng chẳng thèm để ý đến bà ta. Kim Đông Miêu lại nhìn sang người đàn ông trên giường giữa.
Mọi người trong toa đều mặc kệ Kim Đông Miêu, ai ăn nấy.
Bỗng nhiên, một chiếc bát tráng men từ trên giường rơi xuống. Cậu bé nhìn chiếc bát bị mình làm rơi, sợ hãi rụt cổ lại.
Chiếc bát lăn lông lốc ra khỏi toa, đúng lúc một người đi qua giẫm phải, suýt chút nữa thì ngã.
Kim Đông Miêu chưa kịp mắng con thì đã vội vàng bò xuống: "Sao ông lại giẫm lên bát của tôi? Hỏng rồi ông phải đền đấy!"
"Là nó tự nhiên rơi xuống đấy chứ! Tôi còn chưa bắt đền cái tội bát của bà tự nhiên xuất hiện làm tôi suýt ngã đây này."
Hai người lời qua tiếng lại ở hành lang, chặn hết cả đường đi. Có người còn ung dung bưng hộp cơm ra giữa hành lang vừa ăn vừa xem, coi như đang xem kịch.
Triệu Tuế cũng hóng hớt rất nhiệt tình. Đúng là vừa ăn vừa xem kịch hay thật. Cô bé liếc mắt nhìn lên giường tầng đối diện, thấy nửa người đứa bé kia thò ra ngoài, hai chân quơ quơ trong không trung tìm chỗ bám.
"Nó sắp rơi xuống rồi kìa!" Triệu Tuế vừa dứt lời, Triệu Lập Văn đã bước tới, đẩy đứa bé kia vào trong.
"Đi mà trông cháu kìa, nó suýt nữa thì ngã từ trên giường xuống đấy." Triệu Lập Văn nói với ra ngoài rồi ngồi xuống tiếp tục ăn cơm.
Nghe nói con trai suýt nữa thì ngã, Kim Đông Miêu cũng chẳng còn hơi sức đâu mà đòi bồi thường nữa, vội vàng chạy vào toa, ôm con trai xuống: "Tiểu Bảo, sao con nghịch thế hả?"
Cậu bé Tiểu Bảo đâu biết vừa rồi mình suýt nữa thì gặp nguy hiểm, chỉ mải mê nhìn chằm chằm vào đồ ăn trên bàn.
Chuyện xong, hai bên đương sự đều đã rời đi, hành lang lại thông thoáng như cũ.
Lúc này, tàu dừng ở một ga nhỏ. Kim Đông Miêu bế con trai xuống, lấy hành lý trên giường, dắt con trai rời đi.
"Bà ta định cuỗm bát của em đấy phải không anh?" Triệu Lập Võ nhìn theo bóng Kim Đông Miêu, khẳng định.