Triệu Tuế gật đầu, cô bé cũng không nghĩ tới là như vậy, cứ tưởng Kim Đông Miêu chỉ muốn mượn dùng, không ngờ là muốn lấy đi luôn.
Sau đó, phòng riêng của bọn họ lại có thêm một người nữa, mang theo cặp công văn chắc là muốn đi công tác.
Một đường bình an vô sự, xe lửa đi tới huyện Bình Cao.
"Chị Cao Đại, chúng tôi đi trước." Sau khi chào tạm biệt chị Cao Đại, Trần Tú Hòa dẫn theo con mình xuống xe.
Bây giờ là 5 giờ sáng, xe buýt đi đến công xã Trung Cốc vẫn chưa hoạt động.
"Mẹ, chúng ta ngồi ở nhà ga một lát đi." Triệu Lập Văn xách hành lý, vốn tưởng sẽ đến huyện Bình Cao lúc nửa đêm, cả nhà đều dự định đến nhà khách ở một đêm rồi mới trở về, giờ mà ở nhà khách thì quá lãng phí.
"Được..." Trần Tú Hòa còn chưa nói hết lời, liền nghe thấy giọng của em trai mình, quay đầu nhìn lại quả nhiên là vậy.
"Chị." Trần Mãn Thương chạy tới, đứng trước mặt chị gái cười ngây ngô.
"Cậu." Ba đứa Triệu Tuế đồng thanh gọi.
"Ấy, Tuế Tuế cao lên rồi đấy, Tiểu Văn với Tiểu Võ cũng rắn rỏi hơn." Trần Mãn Thương nhìn ba đứa cháu, cháu gái thay đổi nhiều nhất.
TBC
Triệu Tuế Tuế trong lòng vui lắm, vừa về đã được cậu khen cao, biết đâu mình có thể cao hơn Triệu Bảo Châu một cái đầu.
"Mãn Thương, sao em lại ở huyện thành?" Trần Tú Hòa sửa sang lại tóc tai cho em trai, hỏi.
"Hôm qua em đến huyện giao đồ, đoán chừng nửa đêm chị về, nên chờ ở ga xe lửa." Trần Mãn Thương nhận túi xách trong tay chị gái: "Xe bò ở ngoài kia, chúng ta lên xe về thôi."
"Xe bò của đội sản xuất à?" Trần Tú Hòa hỏi.
"Đội lại mua thêm hai con bò, con bò già rảnh rỗi sẽ kéo xe đến công xã, thuê riêng một ngày mất 5 hào đấy." Trần Mãn Thương dẫn nhà chị gái tới chỗ để xe bò.
Nói là bò già, thực ra cũng không hẳn là già, chỉ là so với con bò mới mua của đội sản xuất thì đúng là có thể gọi là già.
"Này, bò nhà anh kéo phân ra đấy, quét dọn sạch sẽ rồi hãy đi." Người gác cổng nhà ga nhìn thấy Trần Mãn Thương tới, chỉ vào m.ô.n.g bò.
"Vâng, phiền anh, tôi dọn ngay." Trần Mãn Thương đặt hành lý lên xe bò, chạy vào nhà vệ sinh lấy chổi và xẻng ra dọn dẹp phân bò trên đất.
Trần Tú Hòa nhìn bóng lưng em trai, biết cậu ấy giống như trong thư đã nói, không phải lo lắng chuyện lương thực.
Triệu Tuế leo lên xe bò, đây là lần đầu tiên trong đời cô bé được ngồi xe bò, thấy mới lạ lắm.
Triệu Lập Văn xách hai bình nước đầy đi theo lên xe, rồi lấy trong ba lô ra một chiếc đèn pin.
"Không cần đèn pin đâu, lãng phí pin lắm, dùng đèn dầu là được, đây có dầu này." Trần Mãn Thương chỉ vào chiếc đèn dầu treo trên người bò, nhà cậu cũng có đèn pin do cháu trai làm, nhưng pin khó mua lại đắt, nhà ít khi dùng.
"Vậy dùng máy phát điện." Triệu Lập Văn giả vờ lấy đồ trong ba lô, thực chất là lấy từ trong không gian ra một chiếc máy phát điện quay tay.
Chiếc hộp gỗ này là bảo bối của Triệu Lập Văn, cả nhà đều không biết bên trong là gì.
"Máy phát điện?" Trần Mãn Thương ngạc nhiên hỏi.
"Là cái này." Triệu Lập Văn vừa xoay tay cầm, bóng đèn liền sáng lên.
"Ồ, sáng hơn cả đèn dầu." Trần Mãn Thương thấy rất thú vị, công xã Trung Cốc còn chưa có điện, các đội sản xuất bên dưới càng không, nếu không phải bưu điện cần dùng điện thoại, e là công xã cũng chả có điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cái này tặng cậu đấy, về nhà làm cái chụp gỗ che lại, chỉ chừa chỗ tay cầm với bóng đèn là được." Triệu Lập Văn đoán đội sản xuất còn lâu mới có điện, có cái này để chiếu sáng tạm thời cũng tốt.
Pin với dầu đều có lúc hết, máy phát điện quay tay chỉ cần có sức là sáng.
"Chúng ta về thôi." Trần Tú Hòa dặn mọi người ngồi yên, rồi giơ roi đ.á.n.h nhẹ vào m.ô.n.g bò.
Con bò già "Ụm ma" một tiếng, chậm rãi bước đi.
"Chị, để em." Trần Mãn Thương thấy chị gái đ.á.n.h xe, vội vàng đặt máy phát điện xuống.
"Không cần đâu, chị nằm cả ngày rồi, vận động gân cốt chút." Trần Tú Hòa tránh tay em trai, bảo cậu ngồi xuống.
Triệu Tuế nhìn dáng vẻ thành thạo của mẹ mình,"Mẹ, mẹ biết đ.á.n.h xe bò ạ?"
Lúc ở đội sản xuất Phú Hưng, Triệu Tuế chưa từng thấy mẹ cày ruộng bao giờ, toàn là đàn ông làm.
"Hồi bé mẹ từng chăn bò." Trần Tú Hòa bắt đầu kể chuyện hồi nhỏ một mình chăn hai con bò, mãi đến khi lấy chồng về đội sản xuất Phú Hưng mới không còn tiếp xúc với bò nữa.
"Chị, con bò này là do Đại Hắc sinh ra đấy." Trần Mãn Thương cũng hết tò mò với máy phát điện, ngồi xuống cạnh chị gái cùng đ.á.n.h xe.
Trần Tú Hòa nghe nhắc đến con bò Đại Hắc mình từng nuôi, lại nhớ về hồi bé.
Triệu Lập Văn và Triệu Lập Võ thay phiên nhau quay máy phát điện, ánh sáng từ chiếc đèn soi rõ con đường về nhà.
May mà mùa hè trời sáng sớm, đi được một đoạn thì trời cũng sáng dần.
Trần Tú Hòa và Trần Mãn Thương kể cho nhau nghe chuyện xảy ra trong một năm qua, tuy thường xuyên viết thư nhưng có nhiều chuyện không thể kể hết được.
Trần Tú Hòa biết tay nghề mộc của em trai được người trong huyện coi trọng, cô rất mừng cho cậu.
"Chị, có người ở thành phố muốn mời em đến nhà máy làm việc, chị thấy có nên đi không?" Trần Mãn Thương kể về công việc mà người mua hàng giới thiệu cho cậu vào tháng trước khi đến huyện giao hàng.
Vì có tay nghề nên cậu không cần làm từ thợ học việc, vào làm luôn là công nhân cấp hai, lương 35 tệ, có thể chuyển hộ khẩu đến thành phố ăn lương thực thương phẩm.
"Em lo lắng cho gia đình à?" Trần Tú Hòa thấy công việc này rất tốt, nhà em trai quanh năm ở đội sản xuất Ánh Dương cũng chỉ kiếm được trăm tệ.
"Vâng, hai mẹ con nhà bác cả khó ở chung lắm." Trần Mãn Thương gật đầu, trong lòng cậu rất muốn đi, nhà cửa cũng có thể mua được ba gian, nhưng cả nhà không thể chỉ dựa vào lương thực của mình cậu, cậu muốn chuyển hộ khẩu của vợ con đến thành phố, như vậy hai con trai cũng được theo, còn bố thì dùng lương thực của bốn người chia đều ra là được.
"Mua nhà rồi, em còn tiền mua việc cho Tiểu Lệ nữa không?" Trần Tú Hòa nghĩ cả nhà em trai chuyển lên thành phố cũng tốt, cô đã được trải nghiệm một năm không phải đi làm, cô muốn nhà em trai cũng được như vậy.
"Đủ." Trần Mãn Thương gật đầu thật mạnh, tay nghề của cậu tốt, rất nhiều khách quen giới thiệu khách mới cho.
Triệu Tuế nghe hai người nói chuyện, thầm nghĩ nhà mình ở kinh đô có mấy căn nhà cũng là ý hay, tứ hợp viện gì đó đợi khôi phục thi đại học rồi tính.
Thời buổi này, nhà ở kinh đô đều do nhà nước phân, nhà tư nhân rất ít.
Người dân muốn mua nhà rất khó, nhưng không phải là không có, phải xem vận dụng thế nào, có những căn tứ hợp viện là do tổ tiên để lại, chủ nhà túng tiền cũng bán đi vài gian, trường hợp này cũng nhiều, đại tạp viện hình thành chính là từ những căn tứ hợp viện như vậy.
Đang mải nghĩ đến chuyện nhà cửa, xe bò đã về đến đội sản xuất Phú Hưng.
Những người già trong đội dậy sớm ngồi dưới gốc cây thông, thấy Trần Tú Hòa đ.á.n.h xe bò về.
"Nhà Quảng Thúc về rồi."