Sau khi Triệu Tuế xuống cây lần nữa, cô bé phát hiện hôm nay bọn họ lên cây xuống cây rất thường xuyên.
Vẫn là Triệu Lập Văn dẫn đầu ở phía trước, mang theo em gái tới gần đàn hươu.
"Cây này rất tốt." Triệu Tuế chỉ cây đại thụ trước mặt.
"Được, vậy thì lên thôi." Triệu Lập Văn ôm lấy hai chân em gái, trợ giúp cô bé nhanh chóng leo lên cây, xác định em gái sau khi ngồi xuống cũng tìm một cái cây leo lên.
Bầy hươu còn chưa nhận thấy được dị thường, đều đang nhàn nhã phơi nắng uống nước ăn cỏ.
Nói đến, hươu trên núi Lộc Minh có sói và lợn rừng là kẻ thù, ngoài ra không còn mối đe dọa nào khác.
Kẻ thù đáng gờm nhất chính là bầy sói, lợn rừng là động vật ăn tạp, nếu như có thể tìm được rễ cây, lá và quả, bình thường cũng sẽ không nhắm vào bầy hươu, dù sao đồ chay sẽ không chạy, thức ăn mặn sẽ chạy trốn.
"Tuế Tuế, hướng 11 giờ." Triệu Lập Văn nói cho em gái biết con hươu mà anh đã chọn.
Triệu Tuế Tuế nghe xong liền dùng ống nhòm tìm kiếm, sau đó lấy nỏ ra lắp vào bắn, lần này không chính xác, chỉ b.ắ.n trúng đùi hươu.
Nhưng nỏ b.ắ.n rất mạnh, cộng thêm kích thước của hươu nhẹ hơn lợn rừng rất nhiều, lực đạo của mũi tên đẩy hươu đi, vừa vặn va vào một tảng đá lớn, con hươu bị b.ắ.n trúng lập tức bất tỉnh.
Cùng lúc đó, bầy hươu bên dòng suối nhỏ bắt đầu tản ra.
Triệu Tuế tiếp tục dùng nỏ theo dõi đàn hươu, mục tiêu tuy đã hoàn thành, cơ hội khó được, cũng có thể tiếp tục săn.
Sau khi b.ắ.n ra hai mũi tên, mũi tên của nỏ cũng đã hết, độ chính xác cũng đang giảm xuống, chỉ có thể cất lại, hiệu chỉnh lại mới có thể tiếp tục dùng.
Dù sao thân nỏ trên cơ bản đều làm bằng gỗ.
Con sói hoang vẫn đi theo phía sau hai anh em nhanh chóng rời đi.
Trong lúc chờ đợi, Triệu Tuế ngồi trên chạc cây ăn thịt khô và chocolate bổ sung năng lượng.
"Xuống đi." Triệu Lập Văn quan sát tình huống xung quanh, sau khi xác định không có nguy hiểm gì mới gọi em gái xuống.
Triệu Tuế nghe xong, nhét chocolate vào trong miệng, bắt đầu leo xuống, chuẩn bị xuống đất thì phát hiện dưới chân mềm mại, sợ tới mức cô bé lập tức leo lên chạc cây, cúi đầu nhìn xuống là một con sói con hay là ch.ó con.
Triệu Lập Văn cũng phát hiện em gái khác thường, đi tới nhìn, nhấc con vật nhỏ lên quan sát,"Hình như là một con ch.ó sói con, mắt còn chưa mở, còn chưa biết đi, làm sao đi tới được?"
Nói xong, Triệu Lập Văn biến sắc, lập tức thả con vật nhỏ trong tay xuống, leo lên cây.
"Ai tha ch.ó sói con tới đây?" Triệu Tuế kiểm tra xung quanh, cũng không phát hiện ra điều gì.
Triệu Lập Văn cột dây thừng bên hông em gái lên trên cây, nghĩ tới chuyện vừa rồi,"Vừa rồi đúng là có thứ gì đó đi theo chúng ta!"
"Là sói hay là chó?" Triệu Tuế tuy nghi hoặc, nhưng khả năng trong núi sâu là sói rất lớn: "Làm sao bây giờ?"
Triệu Lập Văn nhìn đồng hồ, sắp đến 12 giờ, nếu không quay về có thể em trai sẽ lên núi tìm bọn họ.
Ngay khi Triệu Tuế và Triệu Lập Văn đang nghĩ cách thì một con sói xuất hiện dưới gốc cây.
Triệu Tuế lập tức dùng nỏ tay áo nhắm vào sói hoang, bắn.
Sói hoang đã có phòng bị, né tránh một cách nguy hiểm.
Đón chờ nó là mũi tên thứ hai của Triệu Tuế, găm vào trước móng vuốt sói, sói hoang chỉ có thể bỏ chạy.
Triệu Lập Văn nhìn hướng sói hoang chạy đi là hướng bọn họ vừa mới b.ắ.n con mồi, lúc này quyết định từ bỏ con mồi cùng mũi tên trên người con mồi,"Hươu chúng ta không cần nữa, về nhà thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Tuế không nói nhiều nữa, cởi dây thừng trên eo leo xuống, kết quả sói hoang ngậm con mồi của bọn họ trở về.
Triệu Tuế bất đắc dĩ lại trèo lên cây, lúc leo lên trong lòng nghĩ nhất định phải giữ con sói hoang lại.
Sói hoang sau khi thả hươu xuống, lại chạy biến.
"Tuế Tuế, hình như con sói hoang đang giúp chúng ta tha con mồi." Triệu Lập Văn nhìn con hươu thứ hai bị tha tới, không chắc chắn nói.
Hai anh em cứ như vậy nhìn sói hoang tha ba con hươu đều đến dưới gốc cây, sau đó sói hoang ủi ủi ch.ó sói con, nằm sấp trên mặt đất lộ ra bụng.
"Đây... Là sói mà, sao lại làm nũng như ch.ó con." Triệu Tuế nhìn cái bụng lộ ra của sói hoang, nghĩ đến đồng nghiệp kiếp trước nuôi Alaska.
"Bình thường, sói không đói sẽ không tấn công người. Hơn nữa trước mặt nó có ba con hươu cũng không ăn, chắc là không đói." Triệu Lập Văn đối với sói hiểu biết cũng không nhiều lắm, nhưng thông thường, sói đều tránh né hoạt động của con người, chỉ cần không xâm nhập lãnh địa của chúng là được.
Sói hoang thấy mình nằm trên mặt đất lộ ra điểm yếu, hai người trên cây đều thờ ơ, chỉ có thể một lần nữa đứng dậy bỏ đi.
"Nhanh lên, nó đi rồi." Triệu Tuế nhìn sói hoang rời đi, quan sát một lúc lâu, chuẩn bị rời đi lần nữa.
"Chờ chút, nhỡ đâu nó lại quay lại thì sao, sói rất gian xảo." Triệu Lập Văn giữ em gái lại, dùng ống nhòm quan sát một lúc, mới để em gái xuống cây,"Đi mau."
Hai anh em nhanh chóng xuống cây, cất ba con hươu dưới đất vào không gian, chạy như bay xuống núi.
Chờ đến khi sói hoang tha một con thỏ rừng trở về, dưới gốc cây chỉ còn lại con non nhà mình, mùi của hai anh em đã biến mất.
Hai anh em chạy một mạch đến sườn núi nhỏ mới dừng lại.
Triệu Tuế ngồi bệt xuống đất thở hổn hển, ăn chút thịt cũng không dễ dàng gì.
Triệu Lập Văn cũng không khá hơn chút nào, anh không chỉ phải tự mình chạy, còn phải kéo theo em gái.
"Anh, em cảm thấy con sói hoang muốn giao con sói con cho chúng ta nuôi." Triệu Tuế sau khi thở đều, nói ra suy đoán của mình.
Sói thường sống theo bầy đàn, nhưng cũng có sói sống đơn độc.
Triệu Tuế từng xem một bộ phim tài liệu, bầy sói rất coi trọng huyết thống.
Bầy sói sống theo chế độ một vợ một chồng, trong bầy chỉ có con sói có địa vị cao nhất mới có quyền sinh con, sói đầu đàn một khi phát hiện có sói con không cùng huyết thống sinh ra, sẽ lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t sói con và ăn thịt.
Những con sói khác không có quyền sinh con, nếu muốn có quyền sinh sản chỉ có thể g.i.ế.c c.h.ế.t sói đầu đàn hoặc rời khỏi bầy tự mình lập một bầy sói mới, nếu như không rời khỏi bầy sói hiện tại, chỉ có thể làm bảo mẫu cho sói con hoặc là thực hiện nhiệm vụ săn mồi.
Chắc hẳn huyết thống của con sói con kia không cho phép nó sống trong bầy, nhưng rõ ràng là nó mới sinh không lâu, có lẽ sói mẹ đã c.h.ế.t, còn sói bố thì không có sữa nuôi con.
"Thôi kệ đi, về nhà." Triệu Lập Văn đi đến bên dòng suối nhỏ bắt đầu rửa mặt rửa tay, nhét đầy củi vào trong gùi, mang theo em gái tiếp tục xuống núi.
Sau khi về đến nhà, trong sân Triệu Lập Võ đang gánh nước.
"Anh, Tuế Tuế, hai người đi đâu vậy?" Triệu Lập Võ đặt thùng nước xuống, không phải nói trời nóng không muốn ra ngoài sao.
"Đọc sách chán nên đi nhặt củi, em đang làm gì thế?" Triệu Lập Văn đặt gùi trên lưng xuống, hỏi.
"Rửa tôm cá, em còn bắt được một con cá đen." Triệu Lập Võ chỉ vào con cá đen trong thùng gỗ.
Triệu Tuế lại gần nhìn, con cá khá lớn,"Nấu món gì đây?"
"Cá kho?" Triệu Lập Võ vốn định nói cá nấu chua, nhưng nghĩ đến bọn họ bây giờ không ở khu tập thể nên không có dưa chua, bèn đề nghị.
TBC
"Được, vừa hay giá đỗ cũng đã lên mầm, tối nay ăn." Triệu Lập Văn gật đầu đồng ý.