Giữa trưa, Triệu Lập Văn nấu canh nấm và tôm chiên.
Triệu Tuế ăn uống no nê rồi nằm xuống, buổi sáng vận động nhiều quá, buổi chiều cô không định ra ngoài.
Lần nữa tỉnh lại, Triệu Tuế thấy Triệu Bảo Châu đang ở bên cạnh, còn ra dáng phe phẩy quạt cho cô.
"Bảo Châu, sao cậu lại tới đây?"
"Sáng nay mình đến tìm cậu không thấy, mình chạy lên sườn núi cũng không thấy cậu đâu, nhưng mình tìm được mấy chùm nho dại, dậy ăn đi." Triệu Bảo Châu bỏ quạt xuống, kéo Triệu Tuế dậy.
Triệu Tuế tựa vào vai Triệu Bảo Châu không chịu nhúc nhích, cô vẫn chưa ngủ đủ.
Triệu Bảo Châu muốn ôm Triệu Tuế nhưng không chịu nổi sức nặng của cô, chỉ có thể dỗ dành cô như dỗ em họ.
Con trai thứ hai của đội trưởng sau khi kết hôn sinh được một bé gái là Triệu Xảo Châu, hôm qua vừa tròn một tuổi, Triệu Tuế có đến xem.
"Không dậy là tối nay không ngủ được đâu." Triệu Bảo Châu vừa chải tóc cho Triệu Tuế vừa nghĩ, tóc Triệu Tuế mượt thật, phải vuốt nhiều thêm chút nữa.
"Anh cả và anh hai đâu rồi?" Triệu Tuế đứng dậy vươn vai hỏi.
"Anh Lập Văn đang dạy anh Lập Minh học bài ở nhà bên, anh Lập Võ bị Triệu Thiết Đản gọi đi rồi." Triệu Bảo Châu cho Triệu Tuế biết hướng đi của hai người.
Triệu Tuế rửa mặt xong, cùng Triệu Bảo Châu ngồi ở ngưỡng cửa ăn nho dại.
"Tuế này, nhà mình cũng phải xây nhà như vậy, đến lúc đó phòng mình cũng phải lớn bằng phòng cậu." Triệu Bảo Châu nhìn căn nhà của Triệu Tuế, không khỏi ghen tị.
"Khi nào thì xây?" Triệu Tuế gật đầu.
Sau khi huyện ngừng sản xuất gạch xanh, sản lượng gạch đỏ tăng lên rất nhiều, mấy hôm trước khi đến công xã mua xì dầu, cô thấy có thêm mấy căn nhà gạch đỏ.
Ngay cả trường tiểu học công xã cũng cho đập bỏ nhà đất, xây lại bằng gạch đỏ, phòng bảo vệ cũng đổi thành nhà gạch đỏ.
Điều đáng mừng là con trai út của ông cụ thọt đã tìm thấy ông, đón ông về thành phố bên cạnh sống cùng.
"Phải chờ thu hoạch xong đã, gạch vẫn còn đang xếp hàng." Triệu Bảo Châu kể lại chuyện tối hôm qua nghe được ông nội và bố nói cho Triệu Tuế nghe,"Họ còn nói thanh niên tri thức gì đó muốn đến đại đội mình, không có chỗ cho họ ở, định lấy nhà bà cụ Mặt Sẹo cho thanh niên tri thức ở."
"Thanh niên tri thức?" Triệu Tuế hơi bất ngờ, nhưng trước khi một lượng lớn thanh niên tri thức xuống nông thôn, quả thật đã có hai đợt thanh niên tri thức xuống nông thôn.
Đợt thanh niên tri thức đầu tiên lên núi xuống nông thôn bắt đầu từ năm 1958. sau đó là đợt thứ hai vào năm 1962. từ năm 1968 đến năm 1978. hàng năm đều có thanh niên tri thức đến nông thôn, hai đợt trước cũng được gọi là thanh niên xung phong hoặc thanh niên hồi hương.
Bây giờ là năm 1962. là thời điểm thanh niên tri thức đợt hai xuống nông thôn.
"Chính là thanh niên tri thức đó." Triệu Bảo Châu giải thích.
TBC
"Có bao nhiêu người? Khi nào đến?" Triệu Tuế muốn biết số lượng cụ thể.
"Chỉ có 3 người, tháng sau sẽ đến."
"Vậy chẳng phải là lúc thu hoạch vụ thu sao." Triệu Tuế nghĩ đến cảnh vừa đến đã phải tham gia lao động nặng nhọc, thanh niên từ thành phố đến liệu có chịu đựng nổi không.
Hai cô gái trẻ đang tán gẫu thì nghe thấy tiếng khóc của Triệu Lập Ninh từ sân trước vọng lại.
"Đồ xấu xa, mày dám đẩy bà, đồ xấu xa, tao sẽ bảo ông nội đ.á.n.h mày."
"Thằng ranh con tránh ra, đừng có cản tao kiếm tiền, không tao đ.á.n.h cho bây giờ." Triệu Lập Kim đá văng Triệu Lập Ninh đang đứng bên cạnh, hắn còn ác ý ấn đầu Triệu Lập Ninh vào cột nhà, hắn đã sớm muốn làm như vậy rồi, đều tại Triệu Lập Ninh mà bà nội mới không thích hắn, đúng là bà già nào cũng thích con trai út nhất.
Triệu Vi Vi ở sân sau nghe thấy tiếng em trai khóc, chạy ra sân trước thì thấy Triệu Lập Kim đang ấn đầu em trai mình,"Anh làm gì đấy, buông em tôi ra."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Hừ." Triệu Lập Kim nhìn thấy Triệu Vi Vi tay cầm chổi, bèn buông Triệu Lập Ninh ra, ôm hộp gỗ bỏ đi.
Triệu Tuế mở cửa sân trước, nhìn thấy bóng lưng Triệu Lập Kim bỏ đi, trong sân chỉ còn hai chị em Triệu Vi Vi.
"Chị ơi, bà ngã trên đất kìa." Triệu Lập Ninh vừa khóc vừa kéo tay chị gái đi về phía nhà chính.
Triệu Tuế nghe xong thì thấy không ổn, vội vàng đi theo vào nhà chính xem sao, lúc đi ngang qua phòng của nhà thứ hai, cô thấy bên trong không có ai, không biết anh cả đã đi đâu.
"Bà ơi, bà tỉnh lại đi." Triệu Vi Vi vừa vào nhà chính đã thấy Triệu bà nằm trên đất, vội vàng tiến lên véo nhân trung bà.
Lúc Triệu Tuế bước vào, cô phát hiện trên mặt đất có vết máu,"Trên đất có m.á.u kìa!"
"A, vậy phải làm sao bây giờ?" Triệu Vi Vi sờ lên gáy Triệu bà, trên tay toàn là máu, cô run rẩy nói.
"Là do tên xấu xa kia đẩy." Triệu Lập Ninh vừa khóc vừa kể lại chuyện lúc nãy.
Triệu Lập Kim không biết làm cách nào mà lẻn vào nhà chính, lúc Triệu bà mở tủ thì hắn ta xông ra cướp đồ, Triệu bà không cho thì bị hắn đẩy ngã.
"Mình đi gọi người đây, Bảo Châu, cậu đi gọi bác sĩ Cao giúp mình." Dứt lời, Triệu Tuế chạy như bay ra ngoài.
Triệu Bảo Châu cũng biết tình hình nguy cấp, vội vàng chạy đến nhà bác sĩ Cao mời ông.
Năm nay Triệu lão đầu mê câu cá, lúc nhà họ xây nhà, ông còn mang cá đến cho thợ ăn thêm.
Triệu Tuế chạy một mạch, cuối cùng cũng tìm thấy Triệu lão đầu ở một nơi toàn là cỏ dại rậm rạp.
Lúc này, Triệu lão đầu đang ngồi trên ghế, bất động, tiếng ngáy vang lên rất to, chắc là ngủ rồi.
"Ông nội, ông nội tỉnh dậy đi." Triệu Tuế lay lay Triệu lão đầu.
"Ừm, Tuế Tuế, cháu tìm ông có việc gì?" Triệu lão đầu ngủ không sâu giấc, bị Triệu Tuế lay một cái liền tỉnh.
"Bà bị Triệu Lập Kim đẩy ngã, đầu chảy máu, bây giờ vẫn đang hôn mê." Triệu Tuế kể lại chuyện xảy ra ở nhà chính cho ông nội nghe.
"Cái gì?" Triệu lão đầu nghe xong, vội vàng đứng bật dậy, động vào vết thương ở eo chưa khỏi hẳn, nhưng ông cũng chẳng còn tâm trí nào mà lo cho bản thân nữa, vịn eo chạy về phía nhà bác sĩ Cao.
Triệu Tuế cầm cần câu, ghế và giỏ cá của Triệu lão đầu, vừa đi theo sau ông vừa nói: "Bảo Châu đã đi mời bác sĩ Cao rồi."
Triệu lão đầu nghe vậy, bèn đổi hướng, rảo bước về nhà.
Lúc Triệu Tuế về đến nhà, bác sĩ Cao đã ở nhà chính chữa trị cho Triệu bà, đầu và tay bà đều bị châm kim.
"Đợi lát nữa mà bà ấy không tỉnh thì phải đưa đến bệnh viện huyện." Bác sĩ Cao châm cứu cho Triệu bà xong, lại bắt đầu bắt mạch.
Triệu Tuế và Triệu Bảo Châu đứng bên ngoài ngưỡng cửa, lo lắng nhìn vào trong nhà chính.
"Tuế, em nhìn gì vậy?" Triệu Lập Văn từ ngoài trở về, vừa hay nhìn thấy em gái đang đứng trước cửa nhà chính, bèn lên tiếng hỏi.
"Anh cả, bà bị Triệu Lập Kim đẩy ngã, bây giờ vẫn chưa tỉnh." Triệu Tuế quay đầu lại nhìn thấy anh cả, vội vàng kể lại chuyện lúc nãy cho anh nghe.
Triệu Lập Văn nghe nói lại là Triệu Lập Kim gây chuyện, nhíu mày,"Để anh vào xem sao."
Triệu Lập Kim lấy đá đập vỡ ổ khóa trên hộp gỗ, mở hộp ra xem, thấy bên trong toàn là tiền lẻ, một tờ 10 tệ cũng không có, tổng cộng chỉ có 18 tệ 8 hào,"Hai lão già này sao mà nghèo thế?"
Triệu Quảng Quý từ huyện thành trở về, tay xách theo một miếng thịt, vừa đi vừa huýt sáo, đi đến đoạn đường phía trước thì nhìn thấy Triệu Lập Kim, trong lòng khinh thường đứa cháu trai này, lười chào hỏi, tiếp tục đi về nhà.