Ăn cơm trưa xong, Triệu Tuế nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, chạy ra sân mở cửa, thì ra là đại đội trưởng.
"Ông Bát, anh Triệu Lập Văn đang ở trong nhà ạ." Triệu Tuế tránh ra cho đại đội trưởng vào, lúc chuẩn bị đóng cửa lại nghĩ đến lát nữa chắc còn có người đến, nên cứ để mở, lấy đá chặn hai bên cửa.
Chỉ trong một bữa cơm, chuyện Triệu Lập Văn thi đỗ đại học đã truyền khắp đại đội Phú Hưng.
Mọi người lần lượt đến nhà, Trần Tú Hòa chia kẹo hoa quả cho mọi người cùng chia vui.
Người ra vào nhà nườm nượp, Triệu Tuế chẳng đi đâu, cứ đứng ở cửa phát kẹo và tiễn khách.
Mãi đến chiều, khi tiếng chiêng đi làm vang lên, mọi người mới lục tục ra về.
Triệu Tuế vừa định đóng cửa thì thấy Trần Mãn Thương đ.á.n.h xe bò chở ông ngoại Trần đến.
Thật là hiếm thấy, Triệu Tuế nhớ anh trai từng nói, ông ngoại mới chỉ đến nhà hai lần, một lần trước khi mẹ đi lấy chồng và một lần khi cô chào đời, đây là lần thứ ba, đúng là sức hút của sinh viên đại học có khác.
"Ông ngoại, cậu, anh Triệu Lập Văn đang ở trong nhà ạ."
"Ừ." Ông Trần xuống xe, chắp tay sau lưng đi vào.
Triệu Tuế gọi Triệu Lập Võ ra khiêng cửa sổ và cửa gỗ, rồi định chạy ra giúp cậu.
"Để Tiểu Võ làm được rồi, cháu bê không nổi đâu." Trần Mãn Thương nói với cháu gái, gỗ lần này khá nặng, là loại gỗ tốt nhất ông tìm được.
Triệu Tuế vào nhà, nghe thấy ông Trần đang bàn xem có nên mở tiệc hay không.
"Không cần đâu ông ngoại, mời khách tốn lương thực lắm ạ." Triệu Lập Văn thấy không cần thiết.
Ở sân trước, Triệu lão gia tử gọi các cụ đến nhà, bảo Triệu Lập Văn ra nhà chính.
Triệu Lập Văn đi cùng ông ngoại, định gọi em gái đi cùng, nhưng cô bé trốn mất.
"Em ra giúp cậu lắp cửa sổ." Nghĩ đến dáng vẻ của các cụ, Triệu Tuế chạy thẳng ra sân sau.
Trần Mãn Thương và Triệu Lập Võ đang lắp cửa sổ, Triệu Tuế ở bên cạnh đưa dụng cụ.
Lúc này, Vượng Tài chạy qua ngoài sân, sủa vang, Triệu Tuế chợt nhớ đến hai cha con sói hoang trong núi sâu, sói con chắc đang đói meo rồi."Em đi tìm Bảo Châu chơi đây."
Trên sườn núi, sói hoang đang dỗ dành con, mắt nó nhìn về phía con đường Triệu Tuế và Triệu Lập Văn thường đi, sao hôm nay không thấy hai con người kia đến nhỉ.
Triệu Tuế vừa đến sườn núi đã thấy sói hoang, nó nhìn thấy cô, liền ngậm con chạy vào sâu trong núi, vừa đi vừa ngoái lại nhìn.
Chẳng mấy chốc, một người, một sói, một ch.ó sói đã đến một hang động nhỏ.
Triệu Tuế đổ sữa bột đã pha vào bát nhỏ sói hoang đưa tới, nó đặt con xuống rồi bỏ đi, chắc là đi săn.
Triệu Tuế ngồi xổm trước cửa hang nhìn ch.ó sói con b.ú sữa, đến lúc cai sữa thì nhà cô cũng về huyện, vừa khéo.
Hang động nhỏ, chỉ đủ chỗ cho hai cha con nằm, thêm một con sói nữa là chật.
Nhìn những vết cào trước cửa hang, Triệu Tuế đoán chắc là do sói hoang đào.
Sói con b.ú hết nửa bát sữa, nửa người dựa vào bát, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, hai chân trước ôm chặt lấy bát không buông.
Triệu Tuế lấy thêm một bình sữa đầy đưa cho nó b.ú đêm.
Sói hoang tha một con thỏ về đặt trước mặt Triệu Tuế, rồi quay vào hang canh con.
Triệu Tuế cất thỏ vào không gian, thong dong đi xuống núi.
Hôm nay nghỉ, không đi săn.
Đến bờ sông, cô thấy một đám con trai đang đuổi theo một con vịt trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Tuế cúi người nhặt hai hòn đá, ném vèo một cái trúng con vịt đang bay trên trời.
Triệu Trụ Tử nhìn theo hướng hòn đá bay tới, kinh ngạc kêu lên: "Tuế Tuế, là cậu ném hả?"
"Ừ." Triệu Tuế gật đầu, định quay đi.
"Tuế Tuế, cậu đừng đi, chúng ta vào núi nướng vịt ăn, đi cùng nhau đi." Triệu Trụ Tử mời.
Triệu Tuế chưa từng ăn vịt nướng, nhìn đám người Triệu Trụ Tử, cô đang phân vân có nên đi cùng không.
Những người khác thấy Triệu Tuế do dự, trong lòng thầm nghĩ không biết cô có định lấy con vịt đi không, vịt là do bọn họ phát hiện, nhưng người b.ắ.n trúng là Triệu Tuế, ở đại đội Phú Hưng có quy định bất thành văn, ai b.ắ.n trúng thì là của người đó.
"Mình... Mình có thể rủ Bảo Châu đi cùng không?" Triệu Tuế vốn định từ chối, nhưng nhìn thấy Triệu Bảo Châu đi tới, bèn đổi giọng.
"Được chứ." Mọi người đồng thanh đáp, vịt là do Triệu Tuế bắn, thêm một người cũng chẳng sao.
Thấy mọi người đồng ý, Triệu Tuế vẫy tay với Triệu Bảo Châu đang đi cách đó không xa: "Bảo Châu, lại đây nướng vịt nào."
Nghe thấy có thịt, Triệu Bảo Châu lập tức chạy tới,"Vịt đâu ra vậy? Cậu b.ắ.n trúng à, Tuế Tuế?"
"Mọi người cùng nhau bắt được." Triệu Tuế lắc đầu, không nhận hết công lao về mình.
Cả đám đi đến con suối nhỏ phía trên đầm nước hôi thối, Triệu Trụ Tử quen đường quen lối, lấy từ trong một cái lỗ ra một chiếc nồi đất. Những người khác thì nhặt củi, dựng giá nướng, động tác thành thạo cho thấy thường ngày vẫn hay làm.
Ngay cả Triệu Bảo Châu cũng biết phải dọn dẹp cành cây khô và lá khô xung quanh chỗ nướng, thời tiết bây giờ nóng như vậy, cháy rừng thì nguy.
"Tuế Tuế, cậu nhóm lửa đi, việc này dễ nhất." Triệu Trụ Tử đưa cho Triệu Tuế một hộp diêm.
"Ừ." Triệu Tuế nhặt mấy chiếc lá khô nhóm lửa.
Chờ nồi đất nóng, bọn họ phải vặt lông vịt trước khi nướng.
Một con vịt chia cho 6 người, không nhiều cũng không ít.
Nhiều người nhiều sức, chẳng mấy chốc đã vặt sạch lông vịt, may mà con vịt này dễ vặt lông, chỉ trừ phần lông đen trên đầu, còn lại đều rất sạch sẽ.
TBC
Tiếp theo là xiên vịt vào que nướng, Triệu Bình An bẻ mấy cây trúc to bằng ngón tay cái từ bụi trúc gần đó, xiên thẳng qua con vịt, đầu vịt được buộc chặt bằng sợi dây gai người ta đưa tới.
"Trụ Tử, các cậu thường xuyên đến đây à?" Nhìn động tác thành thạo của mọi người, Triệu Tuế hỏi.
"Bắn được gà rừng, vịt trời là đến, một tháng chắc được một hai lần." Triệu Trụ Tử nghĩ ngợi rồi trả lời.
"Cũng được đấy chứ." Triệu Tuế gật gù.
"Hắc hắc, không phải cậu dạy tớ b.ắ.n ná thì tớ có b.ắ.n trúng được đâu." Triệu Trụ Tử đưa tay gãi mũi, rồi xoay xoay xiên vịt cho đều lửa.
Lúc này, có người lấy muối, người lấy ớt bột, rắc lên con vịt.
Đồ nướng lúc nào cũng thơm phức, mới chỉ có muối với ớt thôi mà đã thơm nức mũi rồi.
Triệu Tuế lấy trong túi ra một gói bột thì là: "Rắc thêm thì là vào cho thơm."
"Thì là là cái gì?" Mọi người đều không biết, nhìn Triệu Tuế đầy nghi hoặc.
"Cái này tớ biết, hôm nọ thấy Triệu Nhị Lại nướng gà có cho vào." Triệu Bình An kể lại chuyện gặp Triệu Nhị Lại trên núi hôm trước.
Nghe Triệu Bình An nói vậy, mọi người đều đồng ý cho Triệu Tuế rắc thì là.
Đang lúc 6 người vây quanh con vịt nuốt nước miếng, một giọng nói vang lên từ trong rừng cây.
"Thơm quá, chắc chắn là có người nướng thịt, lại xin ăn ké thôi."