Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 384



Triệu Tuế nhìn người tới, là Triệu Nhị Lại dẫn theo một người cùng xuất hiện, người còn lại Triệu Tuế không quen biết.

"Bảo Châu, người kia là ai vậy?"

"Đại đội bên cạnh, tên cậu ta mình cũng không biết, thường xuyên đi cùng Triệu Nhị Lại." Triệu Bảo Châu nhỏ giọng nói, thân thể che chắn vịt quay.

Nhưng che chắn được con vịt quay, không thể nào che được mùi thơm của nó.

Triệu Nhị Lại thấy Triệu Tuế cũng có chút do dự, nhưng mùi vịt quay thật sự quá bá đạo, bị giằng xé giữa việc bị đ.á.n.h và ăn vịt quay một hồi, cuối cùng vẫn lựa chọn ăn vịt quay,"Ồ, bản lĩnh của các cậu cũng không nhỏ nhỉ, thế mà có thể săn được vịt rừng."

"Anh đi ra, nếu không em... Em đ.á.n.h anh đấy." Triệu Trụ Tư giơ cây gậy trúc bốc khói chỉ về phía Triệu Nhị Lại.

"Tên nhóc rách rưới nhà cậu, chỉ bằng một cây gậy trúc vô dụng mà muốn uy h.i.ế.p tôi, biết điều thì mau giao vịt quay ra đây." Triệu Nhị Lại cũng chẳng khách khí, mở miệng là muốn cả con vịt quay.

Triệu Nhị Lại và đồng bọn đều là thanh niên khoảng 20 tuổi, hơn nữa Triệu Nhị Lại quanh năm trà trộn trong đám lưu manh, đ.á.n.h nhau là chuyện thường ngày, bọn họ chỉ là một đám trẻ con khoảng 10 tuổi, đối đầu với chúng quả thật lệch sức.

Nhìn thấy đám nhóc trước mặt đều hung tợn trừng mắt, Triệu Nhị Lại lười lãng phí thời gian, định trực tiếp ra tay cướp.

Triệu Tuế làm sao có thể trơ mắt nhìn con vịt mà mọi người vất vả nướng bị cướp đi, lập tức xông lên dùng đầu húc vào n.g.ự.c Triệu Nhị Lại.

Triệu Nhị Lại không kịp phòng bị, bị Triệu Tuế húc ngã xuống đất, hắn nghĩ chẳng lẽ Triệu Tuế cũng giống Triệu Lập Võ, được thừa hưởng sức lực át người của Triệu Quang Thúc?

"Nhanh đến giữ hắn ta lại." Triệu Tuế tung một cú đá vào hạ bộ Triệu Nhị Lại, ra hiệu cho Triệu Trụ Tư đang ngơ ngác ra tay.

Triệu Trụ Tư phản ứng lại, cùng mọi người xông lên đè Triệu Nhị Lại xuống.

TBC

Đồng bọn của Triệu Nhị Lại thấy hắn bị khống chế cũng không tiến lên giải cứu, mà trực tiếp đưa tay muốn lấy con vịt quay trên giá.

Triệu Tuế thấy vậy, lập tức ném hòn đá trong tay về phía hắn ta, đ.á.n.h trúng huyệt hổ khẩu, thừa dịp hắn ta ôm tay giảm đau, Triệu Tuế tung một cú đá vào đầu gối, khiến hắn ta quỳ xuống.

"Bảo Châu, đi tìm dây leo!" Triệu Tuế bảo Triệu Bảo Châu đi tìm dây leo, còn mình tiếp tục khống chế đồng bọn của Triệu Nhị Lại.

"Ồ, ồ, được." Triệu Bảo Châu hoàn hồn, chạy đến bụi cây kéo ra hai sợi dây leo: "Của cậu."

Triệu Tuế lại đạp ngã đồng bọn của Triệu Nhị Lại đang cố gắng đứng dậy: "Nhanh trói hắn ta lại."

Hai người phối hợp trói tay chân đồng bọn của Triệu Nhị Lại, sau đó đi hỗ trợ Triệu Trụ Tư.

Lúc này Triệu Nhị Lại đang bị bốn cậu nhóc vây quanh, hai bên giằng co nhau, trên mặt Triệu Bình An còn có vết cào, cậu bé đang căm phẫn đ.á.n.h nhau với Triệu Nhị Lại.

Triệu Nhị Lại bị Triệu Tuế đ.á.n.h bị thương từ đầu, hạ bộ còn đau dữ dội, sức chiến đấu đã giảm một nửa, cũng không làm gì được bốn người.

Triệu Tuế tìm thấy chiếc ná của Triệu Trụ Tư, bắt đầu lắp đá, tìm một khe hở b.ắ.n viên đá ra ngoài, trúng vào chân phải Triệu Nhị Lại.

Triệu Trụ Tư thừa dịp Triệu Nhị Lại bị đau, nhào lên người hắn ta, ghì chặt xuống đất.

"Nhanh lên, trói tay chân hắn ta lại." Triệu Bảo Châu đưa dây leo lên.

Triệu Bình An nhìn đồng bọn của Triệu Nhị Lại bị trói hai tay ra sau lưng, đồng thời cũng bị trói vào chân, liền bắt chước trói Triệu Nhị Lại theo kiểu đó.

Triệu Nhị Lại không ngờ mình lại thua dưới tay đám nhóc này, bắt đầu c.h.ử.i bới, vừa c.h.ử.i vừa uy h.i.ế.p mọi người mau cởi trói cho hắn ta.

"Còn phun phân nữa, cẩn thận tôi nhét bùn đất vào miệng anh đấy!" Triệu Tuế đá Triệu Nhị Lại một cái, hung dữ uy hiếp.

Triệu Nhị Lại tin là Triệu Tuế có thể làm thật, lập tức im bặt, nịnh nọt nói: "Tuế Tuế, tôi biết sai rồi, cô nương có thể giơ cao đ.á.n.h khẽ tha cho tôi lần này không, giúp tôi cởi trói, tôi đảm bảo sẽ không truy cứu bọn họ."

"Phì, ai cho anh gọi thẳng tên Tuế Tuế hả, gọi cô nãi nãi cơ!" Triệu Bình An cũng tiến lên đá Triệu Nhị Lại một cái, mặt cậu bé vẫn còn nóng ran.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"À... Đúng rồi, tên của tôi cũng không đến lượt anh gọi, hãy gọi tôi là cô nãi nãi." Xét bối phận, Triệu Tuế đích thực hơn Triệu Nhị Lại hai bậc, cô gọi ông của Triệu Nhị Lại là anh.

"Vâng vâng vâng, cô nãi nãi, xin người tha cho tôi." Triệu Nhị Lại liên tục gật đầu, cầu xin nhìn Triệu Tuế.

Triệu Tuế không để ý đến hắn ta,"Không được nói chuyện, nếu không tôi sẽ để hai người ở lại trên núi cả đêm đấy."

Lần này, Triệu Nhị Lại và đồng bọn đều không dám hó hé, bọn chúng ngày nào cũng lêu lổng bên ngoài, cả đêm không về nhà, người nhà cũng chẳng ai hơi đâu đi tìm.

Nhìn hai tên cướp đang ngọ nguậy trên mặt đất, mọi người đều cảm thấy hả dạ.

"Bị bọn chúng cướp biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng trút được cơn tức." Triệu Bình An lau mồ hôi trên trán, cảm thấy vô cùng sảng khoái.

"May mà có Tuế Tuế, nếu không chúng ta không biết có thể đ.á.n.h bại Triệu Nhị Lại không nữa." Triệu Trụ Tư bắt đầu nịnh hót Triệu Tuế.

"Chúng ta càng nhịn, Triệu Nhị Lại càng được nước lấn tới, đ.á.n.h thua thì cũng chẳng sao, chúng ta chỉ là trẻ con, không có gì phải xấu hổ." Triệu Tuế cổ vũ mọi người.

Mọi người nghe Triệu Tuế nói đều ngẩn ra, cuối cùng Triệu Bình An gật đầu đồng tình, mọi người nhìn nhau cười.

"Chúng ta ăn vịt quay thôi, có một mặt hơi cháy rồi." Triệu Trụ Tư quay lại bên đống lửa, lấy con vịt quay trên giá xuống.

"Đúng đúng đúng, vịt quay chín rồi." Triệu Bình An trải lá cây đã rửa sạch xuống đất, bắt đầu chia vịt quay.

Triệu Trụ Tư biết Triệu Tuế thích sạch sẽ, bản thân cậu bé cũng hình thành thói quen rửa tay trước khi ăn, sau khi rửa tay xong, cậu bẻ một cái đùi vịt đưa cho Triệu Tuế,"Tuế Tuế, cậu ăn đùi vịt đi."

"Cảm ơn cậu." Triệu Tuế không từ chối, nhận lấy đùi vịt nhưng không ăn ngay.

Còn một cái đùi vịt được đưa cho Triệu Bảo Châu, cô bé nhận lấy, cũng giống Triệu Tuế, chỉ cầm trên tay.

Chờ khi trên tay ai cũng có thịt vịt, mọi người mới bắt đầu ăn.

"Ngon quá, thêm thì là vịt quay ngon hơn hẳn." Triệu Trụ Tư gặm cánh vịt, miệng dính đầy mỡ.

Những người khác cũng gật đầu đồng ý,"Thật sự là ngon hơn nhiều."

"Vậy gói bột thì là này tặng các cậu, lần sau nướng thịt có thể cho vào." Triệu Tuế đưa gói bột thì là của mình cho Triệu Trụ Tư, Lục Minh tặng cô rất nhiều.

Triệu Trụ Tư cũng không khách sáo, nhận lấy cất vào túi.

Triệu Tuế ăn xong một cái đùi vịt thì không ăn nữa, Triệu Bảo Châu cũng nói không ăn, phần còn lại đều bị bốn cậu con trai giải quyết sạch sẽ.

Triệu Nhị Lại và đồng bọn nhìn sáu đứa trẻ trước mặt ăn uống ngon lành, nuốt nước miếng ừng ực.

Chờ bọn họ ăn xong, Triệu Nhị Lại mới lên tiếng: "Cô nãi nãi, có thể tha cho chúng tôi được chưa?"

Triệu Tuế nhìn đám bạn đã ăn uống no nê, trong túi bọn họ còn có đá, trên tay cũng cầm đá, bèn bước tới cởi trói cho Triệu Nhị Lại và đồng bọn.

Triệu Nhị Lại vừa được tự do, lập tức cười híp mắt nhìn Triệu Tuế, nhưng ngay sau đó, hắn ta đổi sắc mặt, định ra tay bắt cô.

Triệu Tuế cũng đã đề phòng, nhưng còn chưa kịp phản ứng, Triệu Nhị Lại đã bị Triệu Bảo Châu ném một hòn đá trúng ngực, cô bé lập tức ngồi thụp xuống, tránh xa.

Triệu Trụ Tư dẫn mọi người ném đá về phía hai tên kia, khiến chúng phải liên tục lùi lại né tránh.

Đến khi toàn thân đau nhức mà vẫn không chiếm được lợi thế, Triệu Nhị Lại mới buông một câu độc ác rồi bỏ chạy,"Hôm nay coi như bọn tao tha cho chúng mày, lần sau gặp lại đừng trách bọn tao không nể tình."

"Hoan hô, hóa ra Triệu Nhị Lại cũng dễ đ.á.n.h bại thế này thôi!" Triệu Trụ Tư thấy Triệu Nhị Lại bỏ chạy, reo lên vui mừng.