"Chị dâu, ở đây." Lưu Vĩ từ xa đã nhìn thấy Trần Tú Hòa và mọi người.
Nhưng mà người xuống xe tương đối đông, tiếng gọi của Lưu Vĩ bị lấn át trong đám người.
Triệu Lập Văn cũng đang nhìn dòng người, hôm nay bọn họ trở lại thành phố, cha anh biết, sao không thấy ông ấy đâu nhỉ.
TBC
"Tiểu Văn, ở đây." Lưu Vĩ nhìn thấy Triệu Lập Văn đang tìm người, liền vẫy tay với anh.
Triệu Lập Văn nhìn thấy Lưu Vĩ, cũng vẫy tay đáp lại: "Mẹ, bên này."
Trần Tú Hòa nắm tay con gái nhỏ đi theo sau lưng con trai cả, cậu con trai út xách túi lớn túi nhỏ theo sau.
"Chị dâu, đoàn trưởng bỗng nhiên có việc, bảo em đến đón mọi người." Lưu Vĩ nhận lấy hành lý trong tay Triệu Lập Võ, dẫn bọn họ đi ra ngoài.
Triệu Tuế Tuế đang dỗ dành Tiểu Hôi hơi nóng nảy sau khi xuống xe, thì vô tình va phải người đối diện, lồng trúc cũng bị rơi xuống đất.
Tiểu Hôi vừa chui ra khỏi lồng trúc, thì bị một người qua đường giẫm phải. Cảm nhận được nguy hiểm, Tiểu Hôi bước những bước chân ngắn muốn chạy đến chỗ Triệu Tuế Tuế.
Trần Tú Hòa vội vàng chặn người qua đường muốn giẫm lên Tiểu Hôi: "Chờ một chút!"
Người qua đường bị chặn lại, muốn đẩy Trần Tú Hòa ra: "Tránh ra, tôi đang vội."
Nhân lúc này, Triệu Tuế Tuế nhanh chóng cúi người bế Tiểu Hôi lên. Lồng trúc đã bị người qua đường giẫm nát, may mà nhiệm vụ của nó đã hoàn thành.
Cũng may Tiểu Hôi nhanh chóng chui ra, nếu không rất có thể đã bị thương.
"Đi thôi." Trần Tú Hòa nhặt chiếc lồng trúc trên đất lên, nắm tay con gái tiếp tục đi về phía trước.
Người vừa rồi va phải Triệu Tuế Tuế đã chạy mất dạng từ lâu.
Mọi người rời khỏi cửa ga, dòng người mới vơi bớt. Lưu Vĩ nhìn quả bóng lông xám trong lòng Triệu Tuế Tuế, vừa giống ch.ó vừa giống sói, liền hỏi: "Đây là ch.ó sói à?"
"Vâng, nó tên là Tiểu Hôi, em nhặt được trên núi." Triệu Tuế Tuế gật đầu, quay mặt Tiểu Hôi về phía Lưu Vĩ, để lộ hàm răng của nó.
Tiểu Hôi quay mặt đi, tiếp tục dụi vào cánh tay Triệu Tuế Tuế, vừa rồi suýt nữa thì sợ c.h.ế.t bé con này rồi.
"Chị dâu, mọi người muốn đi ăn cơm hay là về nhà luôn?" Lưu Vĩ hỏi.
"Mọi người đói bụng chưa? Hay là đi ăn cơm trước." Trần Tú Hòa không ngờ người đến đón lại là Lưu Vĩ, trên xe lửa bọn họ đã ăn bánh bao rồi, còn lại mấy cái là để dành cho chồng.
"Không đói ạ." Vừa dứt lời, bụng Lưu Vĩ đã réo lên.
"Khách sáo cái gì, đói thì cứ nói, tôi cứ tưởng người đến đón là đoàn trưởng, nên đã mua một ít bánh bao trên xe lửa, cậu ăn bánh bao hay là đến nhà hàng quốc doanh ăn cơm?" Trần Tú Hòa nhìn Lưu Vĩ với vẻ không đồng ý.
"Em ăn bánh bao là được rồi ạ." Lưu Vĩ cũng không ngờ hôm nay xe lửa lại đến muộn như vậy, bình thường giờ này bọn họ đã về đến khu nhà ở rồi.
"Vậy được, bánh bao còn nóng đấy, lúc xe lửa chuẩn bị đến ga, nhân viên giảm giá nên tôi mua một túi, rất ngon, là bánh bao thịt lớn." Trần Tú Hòa biết Lưu Vĩ ngại ngùng khi tự mình đến nhà hàng quốc doanh, liền đưa nửa túi bánh bao cho anh: "Tiểu Văn, con lái xe được không?"
"Dạ được, mọi người lên xe đi ạ." Triệu Lập Văn gật đầu, mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.
"Không cần đâu, em ăn nhanh lắm." Lưu Vĩ định tiến lên đổi lái cho Triệu Lập Văn.
Trần Tú Hòa ngăn cản: "Tiểu Lưu, cậu cứ ăn đi, Tiểu Văn biết lái xe."
Lưu Vĩ nghĩ Trần Tú Hòa sẽ không lấy tính mạng của cả nhà ra đùa, nhưng vẫn có chút bất an khi ngồi vào ghế phụ.
Mãi đến khi Triệu Lập Văn lái xe ra khỏi nội thành, Lưu Vĩ mới yên tâm ăn bánh bao: "Giỏi thật, Tiểu Văn lái xe còn giỏi hơn cả đoàn trưởng."
"Cái này gọi là trò giỏi hơn thầy, anh cả em lái xe là do cha em dạy." Triệu Lập Võ bắt đầu khoe khoang về anh trai mình, rất có thể sau này anh học lái xe cũng sẽ do anh trai dạy.
Xe đi được nửa đường thì gặp một chiếc xe Jeep quân dụng giống hệt xe của bọn họ đang đỗ bên đường.
Người trên xe nhìn thấy bọn họ, vẫy vẫy tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Lập Văn lái xe tấp vào lề đường. Tài xế bước xuống, nhìn thấy người ngồi ở ghế lái thì ngẩn ra, sau đó chuyển ánh mắt sang ghế phụ: "Lưu Vĩ, cậu biết sửa xe không?"
Lưu Vĩ nuốt miếng bánh bao cuối cùng xuống, đáp: "Phải xem qua mới biết được, tôi chỉ biết sửa những vấn đề đơn giản thôi."
Triệu Tuế Tuế nhìn ba người bên cạnh chiếc xe phía trước, đó chính là ba thanh niên trí thức chuẩn bị đến nông trường.
Hác Phong cũng nhìn thấy Triệu Lập Văn và mọi người, tiến lên chào hỏi: "Lúc xuống xe, ngoảnh đi ngoảnh lại đã không thấy các cậu đâu, không ngờ lại gặp ở đây."
"Xe của mọi người bị sao vậy?" Triệu Lập Văn đẩy cửa xuống xe, bước tới xem.
"Không biết nữa, tự nhiên không thể khởi động được." Hác Phong bất đắc dĩ nhún vai.
Nắp capo được mở ra, Lưu Vĩ kiểm tra động cơ, nhưng không phát hiện ra vấn đề gì. Anh kiểm tra phanh xe, hỏi: "Phanh xe vẫn hoạt động bình thường chứ?"
"Bình thường."
"Vậy để tôi kéo xe mọi người về." Lưu Vĩ đề nghị.
"Được." Nói xong, người tài xế mở hộp dụng cụ, lấy dây thừng ra.
Sau khi hai chiếc xe đã được buộc lại với nhau, Lưu Vĩ khởi động xe, tiếp tục lên đường.
Để giảm tải cho xe phía sau, ba anh em Triệu Lập Văn đổi chỗ với ba thanh niên trí thức, hành lý cũng được chuyển hết lên xe phía trước.
Trên đường, xe chạy rất chậm, mãi đến 4 giờ chiều mới đến khu nhà ở.
Sau một tháng, bọn họ lại trở về khu nhà ở.
Phòng ốc rất sạch sẽ, không cần dọn dẹp, Triệu Tuế Tuế sắp xếp lại đồ đạc mình mang về.
Những quả dưa hấu trong sân cũng được chăm sóc rất tốt, Triệu Tuế Tuế vỗ nhẹ vào từng quả, tất cả đều đã chín, có thể ăn ngay.
"Chị Tuế Tuế, chị về rồi." Lục Thiền cầm hộp cơm đi ra ngoài, hôm nay cô bé định đến nhà ăn lấy cơm, thì nhìn thấy Triệu Tuế Tuế đang vỗ nhẹ vào những quả dưa hấu trong sân.
Triệu Tuế Tuế giơ tay ra hiệu với Lục Thiền: "Ừ, Nha Nha, lâu không gặp."
Lục Thiền chạy đến sân nhà Triệu Tuế Tuế, vừa vào cửa đã bị Tiểu Hôi thu hút.
Tiểu Hôi vừa đến môi trường xa lạ, đang dò xét xung quanh, thì bất ngờ gặp phải một "sinh vật hai chân", liền hướng Lục Thiền sủa những tiếng gừ gừ non nớt.
Không hề hung dữ mà trái lại rất dễ thương.
"Dễ thương quá, chị Tuế Tuế, đây là cún con chị nuôi sao?" Lục Thiền không những không sợ hãi trước tiếng sủa của Tiểu Hôi, ngược lại còn bế nó lên, quan sát: "Ơ, sao lại là ch.ó đực chứ, đáng ghét quá."
Triệu Tuế Tuế nhìn Lục Thiền, vừa rồi còn khen Tiểu Hôi dễ thương, vậy mà một giây sau đã ghét bỏ nó, ngạc nhiên hỏi: "Chỉ vì Tiểu Hôi là con trai... à không, là đực à?"
"Vâng, em không thích cún con là đực, chị Tuế Tuế, em đi lấy cơm đây, tối nay em lại đến tìm chị chơi." Nói xong, Lục Thiền chạy đến bên bể nước rửa tay, cầm hộp cơm đặt trên xích đu rồi rời đi.
"Phì." Lục Minh từ trong phòng đi ra, vừa lúc nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của Triệu Tuế Tuế, nhìn em gái đã đi xa, cậu bé mới lên tiếng: "Nha Nha trước đây từng bị ch.ó đuổi, con ch.ó đó là ch.ó đực."
"..."
Triệu Tuế Tuế: Thì ra là vậy, hóa ra là bị ám ảnh tâm lý, bảo sao Lục Thiền lại thay đổi nhanh như vậy.
Buổi tối, Triệu Quảng Thúc đi làm về, từ xa đã nhìn thấy ống khói nhà mình bốc khói nghi ngút, ông bỏ Lục Thành lại, vội vã chạy về nhà.
Trần Tú Hòa vừa đặt bát canh xuống, đã thấy chồng bước vào: "Về rồi đấy à, mau đi rửa tay ăn cơm đi."
Triệu Tuế Tuế từ trong bếp bưng bát đũa ra: "Cha, ăn cơm ạ."
"Ừ, cha biết rồi." Triệu Quảng Thúc đáp, cuối cùng vợ con cũng đã về nhà.