Sáng ngày thứ hai sau khi trở lại Khu tập thể.
Trần Tú Hòa dẫn con mình đi nhổ cỏ xới đất, một tháng không đi xem, cho dù có chồng chăm sóc, bà cũng phải tự mình đi xem mới yên tâm.
"Tú Hòa đã trở về." Hôm nay Chu Lệ Kỳ được nghỉ ở nông trường, liền đến ruộng nhà mình thu dọn hoa màu, nhìn thấy Trần Tú Hòa dẫn người xuống đất, cô hỏi.
"Hôm qua tôi về rồi, chị dâu, hoa màu nhà chị lớn lên cũng thật tốt, tháng sau chắc chắn sẽ thu hoạch lớn." Trần Tú Hòa nhìn bắp ngô nhà Chu Lệ Kỳ, quả thật lớn lên so với năm trước còn tốt hơn.
"Cô không biết đâu, tôi dùng phương pháp được dạy ở nông trường." Chu Lệ Kỳ kể lại chuyện một giáo sư dạy bọn họ trồng trọt ở nông trường.
Triệu Tuế nhìn ruộng ngô nhà bọn họ, quả thật lớn hơn năm ngoái, cũng lớn hơn trước khi hạn hán.
Trần Tú Hòa từ trong miệng Chu Lệ Kỳ biết được Khu tập thể có tổng cộng năm người thi đậu đại học, nhìn dáng vẻ cao hứng của Chu Lệ Kỳ, bà liền biết Lý Bôn cũng thi đậu,"Bôn Tử thi đậu trường nào?"
Chu Lệ Kỳ đợi Trần Tú Hòa hỏi: "Cũng không phải trường học tốt gì, là trường đại học Quảng Thành."
"Vậy cũng rất lợi hại rồi." Trần Tú Hòa khen.
"Làm gì có nhà cô, Lập Văn mới lợi hại, con cái trong khu nhà chúng ta, chỉ có Lập Văn thi vào đại học Kinh Đô. Nghe chủ nhiệm lớp nói Lập Văn thi đại học Hoa Đại cũng được, đáng tiếc lại chọn Hoa Quân Đại." Chu Lệ Kỳ nhìn Triệu Lập Văn đang nhổ cỏ, trong nháy mắt lại thấy con trai mình không bằng, thi đại học xong là không chịu xuống đất, nhìn Triệu Lập Văn kìa, vẫn cần mẫn như vậy.
"Tiểu Văn muốn đi lính, trực tiếp thi Hoa Quân Đại là tốt hơn." Trần Tú Hòa vui vẻ nói, chỉ cần có thể lên đại học là tốt rồi, là Hoa Đại hay Hoa Quân Đại cũng vậy, hơn nữa Hoa Quân Đại đâu phải ai cũng thi đậu, trường quân đội hàng đầu quốc gia đấy.
Hai người khen ngợi con cái nhau một chút liền bắt đầu làm việc, Chu Lệ Kỳ còn nói những kiến thức cô học được ở nông trường cho Trần Tú Hòa.
Dọn dẹp ruộng đất xong, Triệu Tuế xách giỏ về nhà.
"Tuế Tuế, mau tới." Chu Thiến Thiến ở trong sân chọn dưa lưới, nghe nói Triệu Tuế trở về, cô đã đến nhà tìm nhưng cửa đóng then cài.
Triệu Tuế đẩy cửa nhà Chu Thiến Thiến ra,"Sao vậy?"
"Cắt dưa nè, mấy quả này đều chín rồi, cậu mang về nhà ăn đi." Chu Thiến Thiến chỉ vào những quả dưa được cô chọn ra.
Triệu Tuế Tuế cũng không khách khí, cô cũng rất ít khi ăn dưa lưới, lấy những quả dưa lưới Chu Thiến Thiến nói có thể ăn đều bỏ vào trong giỏ xách: "Ghé nhà tôi, cậu chọn một quả dưa hấu ăn."
Triệu Tuế về nhà được một tháng, Chu Thiến Thiến muốn ăn dưa hấu nhưng lại không dám đến nhà Triệu Tuế hái, chủ yếu là sợ Triệu Quảng Thúc.
"Được, tôi thèm lắm rồi." Chu Thiến Thiến giúp Triệu Tuế nâng giỏ.
Sau khi về đến nhà, phát hiện Vương Thủy Hoa và Vi Mỹ Phân đều ở trong sân nhà mình.
Mấy cô gái vây quanh Tiểu Hôi muốn sờ, nhưng bị tiếng gừ gừ của nó dọa sợ.
Tiểu Hôi phát hiện ra Triệu Tuế Tuế, lảo đảo chạy tới, ôm chân cô bắt đầu rên ư ử, tựa hồ trách cứ cô bỏ nó lại.
"Tuế Tuế, con ch.ó con này là giống gì vậy, đáng yêu quá." Vương Thủy Hoa lại gần, muốn đưa tay sờ thử.
Triệu Tuế ôm lấy Tiểu Hôi, giơ lên trước mặt các cô,"Nó tên Tiểu Hôi, là ch.ó sói tôi nhặt được ở trên núi."
"Tôi biết, ch.ó sói là con của ch.ó và sói." Vi Mỹ Phân nhanh nhảu.
"Đúng vậy, hiện tại Tiểu Hôi đã hơn một tháng tuổi, người lạ tới gần nó sẽ rất sợ hãi, chờ nó thích ứng với mọi người rồi sờ, bây giờ có thể nhìn thôi." Triệu Tuế bỏ Tiểu Hôi vào trong ổ của nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ăn dưa hấu đi." Triệu Lập Võ bưng một đĩa dưa hấu đã cắt xong ra, đặt ở trên bàn bên cạnh xích đu.
Các cô gái nhìn dưa hấu và mùi vị ngọt ngào trong không khí, nhao nhao giơ tay cầm lấy dưa hấu ăn, vừa ăn vừa kể cho Triệu Tuế nghe những chuyện xảy ra ở Khu tập thể tháng này.
Nghe nói Khu tập thể tổ chức liên hoan bốn lần, Triệu Tuế Tuế nhìn phòng của anh cả, bên trong là Triệu Lập Văn và Lục Minh đang hí hoáy gì đó.
"Tuế Tuế, nhà cậu có tổ chức liên hoan không?" Chu Thiến Thiến hỏi.
"Tôi không biết, cả đại đội chúng tôi tổ chức một bữa, mọi người đều đến ăn." Triệu Tuế lắc đầu.
"Cả đại đội đều đến ăn? Vậy phải tốn bao nhiêu tiền và lương thực?" Vi Mỹ Phân kinh ngạc trước gia thế của nhà Triệu Tuế, cho dù là Khu tập thể làm bốn mâm cỗ cũng chỉ là mỗi nhà góp một người.
TBC
"Là ông cố tôi nhất định phải làm, dùng tiền quỹ chung của dòng họ, nhưng tôi và các anh trai đã lên núi săn được hai con lợn rừng làm thịt." Triệu Tuế kể lại chuyện liên hoan nhà mình.
"Vậy cũng được, những thứ khác cũng không tốn bao nhiêu, thịt heo là chính... Các cậu đi săn lợn rừng á!" Chu Thiến Thiến nói xong liền kinh hô, nhìn về phía Triệu Tuế xác nhận lại,"Tự tay săn? Săn thế nào?"
"Dùng cung tên bắn." Triệu Tuế làm động tác b.ắ.n cung.
Các cô gái đồng loạt nuốt nước miếng.
Trịnh Nguyệt ở ngoài cửa viện cũng nghe thấy, không ngờ Triệu Tuế b.ắ.n ná giỏi, b.ắ.n cung cũng không tệ.
"A, Nguyệt Nguyệt đến rồi, vào ăn dưa đi, ngọt lắm." Triệu Tuế nhìn về phía cửa viện, phát hiện hai chị em Trịnh Nguyệt, Trịnh Tinh, gọi các cô vào ăn dưa.
Trịnh Nguyệt dẫn em gái đi vào, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào tràn ngập trong không khí, cầm một miếng đưa cho em gái, tự mình cầm lấy một miếng, c.ắ.n một miếng,"Ngon quá."
Dưa hấu nhà Triệu Tuế rất nổi tiếng trong Khu tập thể, lúc đầu Triệu Quảng Thúc còn đem biếu mấy quả, gần đây ai đến xin cũng không được, ông nói số còn lại đều để dành cho con gái út về ăn.
Nhưng mà hiện tại nhà nào trong Khu tập thể cũng có hạt dưa hấu, dự định năm sau sẽ trồng trong vườn hoặc ngoài ruộng.
Triệu Tuế Tuế nghe nói sang năm nông trường cũng sẽ trồng, để nhà cô ăn xong thì giữ lại hạt giống, đến lúc đó sẽ thu mua theo giá thị trường.
"Tuế Tuế, cậu săn lợn rừng như thế nào, kể cho bọn tôi nghe với?" Vi Mỹ Phân rất tò mò về chuyện săn lợn rừng.
"À, thì leo lên cây, tìm lợn rừng, sau đó lắp tên bắn, thế là xong." Triệu Tuế đã làm rất nhiều lần, nên nói rất đơn giản.
Nhưng đối với đám con gái trước mắt thì không hề đơn giản chút nào.
"Leo cây thì tôi leo được, nhưng lợn rừng nguy hiểm lắm, mẹ tôi còn không cho tôi lên núi, lợn rừng hung dữ húc người ta c.h.ế.t như chơi, đại đội chúng tôi có người bị lợn rừng húc thủng bụng." Đàm Liễu Phương nhớ lại cảnh tượng người bị nạn được khiêng từ trên núi xuống, sợ hãi ôm chặt lấy tay.
"Cho nên phải biết chạy và leo cây, còn phải quan sát, nếu có nguy hiểm phải chạy ngay." Triệu Tuế hơi hối hận khi nói về chuyện săn lợn rừng, đối với chủ nhiệm Chuyện này rất đơn giản, cho dù gặp nguy hiểm cô cũng có thể trốn vào không gian, nhưng các cô gái trước mắt lại không có không gian để gian lận,"Những thứ này đều do cha tôi dạy, ông đã dẫn anh em tôi đi rất nhiều lần rồi."
Triệu Tuế bắt đầu miêu tả việc săn lợn rừng rất nguy hiểm và khó khăn, chủ yếu là do may mắn, công lao săn b.ắ.n chủ yếu là của hai anh trai, còn bản thân chỉ là vai phụ, để các cô gái không xem thường.
Mấy cô gái vừa ăn dưa vừa ríu rít trò chuyện, đến gần trưa thì lần lượt về nhà.
Chu Thiến Thiến cũng biết bây giờ cô không thể hái dưa trước mặt mọi người, nên cũng đi theo về.
Dưa nhà Triệu Tuế Tuế không đủ chia cho nhiều người như vậy.