Đến nhà ga, Trần Tú Hòa sai Triệu Lập Võ đi mua 3 tấm vé sân ga.
Vé sân ga là loại vé dùng để vào ga đón tiễn hành khách, giá 5 xu một tấm.
Triệu Lập Võ nhanh chóng mua vé xong, cả nhà đi theo dòng người đến cửa kiểm soát.
Khoang nằm thường vắng người, nằm ở đầu hoặc cuối toa tàu.
"Bên này." Triệu Tuế vừa nhìn số toa, số vé vừa chỉ hướng.
Bốn người nhanh chóng tìm thấy toa của Triệu Lập Văn. Vừa định bước lên thì bị nhân viên chặn lại: "Có vé tàu mới được vào, vé sân ga không được."
Triệu Tuế biết việc có được vào hay không là do nhân viên quyết định, xem ra lần này họ gặp phải người khó tính rồi.
"Lập Văn, con vào trước đi, lát mẹ đưa hành lý qua cửa sổ cho." Trần Tú Hòa không đôi co với nhân viên, để Triệu Lập Văn lên tàu trước.
May mà khoang nằm khá vắng, Triệu Lập Văn mau chóng tìm được chỗ ngồi. Lần này cậu được nằm giường dưới, đây là lần đầu tiên cậu được nằm giường dưới sau mấy lần đi tàu.
Trần Tú Hòa gõ cửa sổ, ra hiệu cho Triệu Lập Văn mở cửa.
Triệu Lập Văn mở cửa sổ, nhận lấy hành lý từ tay Trần Tú Hòa.
Sau đó là màn dặn dò của Trần Tú Hòa, bà nói đến khi tàu hú còi mới thôi.
Nhìn theo con tàu khuất dần, Trần Tú Hòa nắm chặt tay, nghĩ đến ba năm nữa Triệu Lập Võ cũng sẽ rời nhà giống Triệu Tuế, bà không khỏi rơi nước mắt.
"Mẹ, đừng khóc." Thấy Trần Tú Hòa khóc, Triệu Tuế luống cuống.
"Mẹ không sao, một lát là ổn." Trần Tú Hòa lau nước mắt, đợi mọi người giải tán hết mới dẫn Triệu Lập Võ và Triệu Tuế rời đi.
Ra khỏi nhà ga, Trần Tú Hòa gạt bỏ nỗi buồn, dẫn hai con đến cửa hàng bách hóa. Dù sao cũng đến đây rồi, xem có gì mua được không.
Cửa hàng bách hóa vẫn đông nghịt người như lần trước Trần Tú Hòa đến.
"Tuế, Lập Võ."
Nghe thấy tiếng gọi, Triệu Tuế nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thì ra là Tống Xuân Ni cùng Hách Lễ và Hách Cường.
Trần Tú Hòa dẫn hai con đến chào hỏi.
"Cháu chào dì Tống ạ." Triệu Tuế và Triệu Lập Võ đồng thanh.
"Ừ, chào các cháu. Mọi người đến thành phố làm gì đấy?" Tống Xuân Ni đáp lời, sau đó quay sang hỏi Trần Tú Hòa.
"Tôi đưa Lập Văn đến trường, tiện thể ghé cửa hàng bách hóa một lát." Trần Tú Hòa vừa nói vừa cởi mũ trên đầu Triệu Tuế xuống, cầm chung với mũ của mình.
"Lập Văn giỏi thật đấy, lão Triệu nhà tôi và Hách Cường hết lời khen ngợi." Tống Xuân Ni nhớ đến chuyện chồng mình kể về việc Triệu Lập Văn thi đỗ Đại học Quân sự, không khỏi ghen tị.
"Hách Lễ và Hách Cường sau này cũng sẽ thi đỗ thôi, Hách Lễ học lớp 8 rồi phải không?" Trần Tú Hòa cười hỏi.
"Ừ, đến lúc đó hai đứa nó có thể thi cùng Tuế và Lập Võ." Tống Xuân Ni nhìn Triệu Tuế trìu mến. Bà và chồng đã cố gắng nhiều năm mà vẫn chưa có con.
Triệu Tuế nhìn cuốn vở trên tay Hách Lễ, nhớ đến ngày kia khai giảng, cô cũng muốn mua thêm vở: "Mẹ, con muốn mua vở ạ."
"Được, con đi chọn đi." Trần Tú Hòa gật đầu, sau đó đi cùng Tống Xuân Ni sang một bên nói chuyện.
Quả nhiên thành phố không thể so với huyện, vở ở đây nhiều mẫu mã hơn hẳn.
Triệu Tuế và Triệu Lập Võ chọn vở và mực xong, liền đi theo sau Trần Tú Hòa và Tống Xuân Ni xem họ mua sắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lên đến tầng hai, Triệu Tuế không muốn đi nữa, bèn đứng bên cửa sổ chờ.
"Vậy con đừng chạy lung tung, ở yên đây nhé." Trần Tú Hòa đặt đồ xuống cho Triệu Tuế trông, dặn dò.
"Vâng ạ, con đứng đây, không đi đâu hết." Triệu Tuế gật đầu lia lịa.
Ngoài cửa sổ người qua kẻ lại, Triệu Tuế nhìn về phía xa xăm, đến khi nào mắt mỏi mới thôi. Làm vậy có thể phòng tránh cận thị.
Đột nhiên, một quả bóng lăn đến chân Triệu Tuế. Cô cúi xuống nhìn, là quả bóng mẫu trưng bày ở khu đồ chơi cạnh quầy văn phòng phẩm. Cô nhặt lên, hỏi: "Của ai đ.á.n.h rơi bóng vậy?"
Bao Như Thủy nhìn theo hướng con trai chỉ, thấy Triệu Tuế, bà nhíu mày, nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại nét mặt, đi tới: "Của tôi."
Triệu Tuế đưa bóng cho Bao Như Thủy, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bao Như Thủy trở lại chỗ em gái, nhưng vẫn không nhịn được quay lại nhìn Triệu Tuế.
"Chị, nhìn gì thế?" Bao Như Nguyệt nhìn theo ánh mắt chị gái, thấy Triệu Tuế. Chỉ cần nhìn sườn mặt, cô ta đã nhận ra Triệu Tuế là con gái của Lưu Nghênh Phong."Ra là nó, con gái của người yêu cũ của em đấy, mà hình như là con riêng thì phải."
Ba chữ "con riêng" được Bao Như Nguyệt cố tình nói to, như muốn cho Triệu Tuế nghe thấy.
Thấy Triệu Tuế không có phản ứng gì, Bao Như Nguyệt khinh miệt hừ lạnh.
"Con riêng gì chứ? Con bé có cha có mẹ đàng hoàng, Tết còn đến nhà phó cục trưởng Hách chúc Tết đấy." Bao Như Thủy nghĩ đến chuyện chồng mình năm ngoái làm ăn không thuận lợi, trong lòng liền không thích Triệu Tuế.
Ba anh em Triệu Tuế đều có chung một đôi mắt, nhìn là biết anh em ruột thịt.
"Con bé họ Triệu à? Không phải họ Lưu sao?" Bao Như Nguyệt nghi ngờ.
"Nó tên là Triệu Tuế." Bao Như Thủy khẳng định.
Bao Như Thủy chợt nghĩ, có khi nào mình bị lừa? Đối tượng xem mắt hiện tại của cô ta cũng chẳng ra sao, hay là phải làm cho ra nhẽ mới được. Nghĩ vậy, Bao Như Thủy bèn nói: "Không được, em phải hỏi cho rõ mới được."
Triệu Tuế thấy Bao Như Nguyệt đứng bên cạnh, bèn lịch sự nhường một nửa cửa sổ.
"Này cô bé, em có biết người tên là Lưu Nghênh Phong không?" Bao Như Nguyệt suy nghĩ một chút rồi hỏi thẳng.
"Biết ạ, bác Lưu." Triệu Tuế gật đầu. Cô nhớ lần trước ở chỗ này, Lưu Nghênh Phong đã tặng cô một chiếc bánh kem.
"Bác Lưu? Không phải ông ta... đã có con rồi sao?" Vừa nói xong, Bao Như Nguyệt đã biết mình lỡ lời.
"Bác Lưu không có con ạ." Triệu Tuế ngạc nhiên nhìn Bao Như Nguyệt. Cô không biết bây giờ Lưu Nghênh Phong đã có gia đình hay chưa, chẳng lẽ đây là hoa đào của ông ấy? Nhưng sao cô ta lại biết tên cô?
TBC
Bao Như Nguyệt cứng họng trước câu trả lời của Triệu Tuế. Cô ta đành đ.á.n.h liều: "Chẳng lẽ em không phải con gái Lưu Nghênh Phong?"
Triệu Tuế ngạc nhiên nhìn Bao Như Nguyệt. Cô chợt nhớ đến ngày mùng 5 Tết, Lưu Nghênh Phong đã tặng đồ ăn cho cô, chẳng lẽ là do người phụ nữ trước mặt hiểu lầm gì chăng?"Không phải ạ, em họ Triệu, Bác Lưu là bạn của bố em."
Lúc này, ở tận kinh đô, Lưu Nghênh Phong đang đi dạo công viên cùng Hoàng Bảo Trân, bỗng dưng hắt xì hơi hai cái.
"Anh bị cảm à?" Hoàng Bảo Trân lo lắng nhìn Lưu Nghênh Phong. Cả hai đều là người bận rộn, một người bận nghiên cứu thuốc, một người bận nghiên cứu trồng trọt.
"Không, chắc đồng nghiệp đang mắng mình đấy." Lưu Nghênh Phong cười, kể cho Hoàng Bảo Trân nghe chuyện cười giữa anh và đồng nghiệp.
Bao Như Nguyệt ngẩn người, không biết nghĩ gì mà lúc thì vui lúc lại buồn.
"Tuế, đi thôi." Triệu Lập Võ xách đồ trên sàn, gọi Triệu Tuế lên tầng ba.
"Dạ." Triệu Tuế đáp, nhường cửa sổ cho Bao Như Nguyệt.