Đám người đi rồi, Triệu Tuế bắt đầu dọn dẹp vỏ dưa hấu, không biết Tiểu Hôi leo ra từ ổ nhỏ của mình từ lúc nào, ngồi xổm ở góc tường thưa thớt không biết đang làm gì.
Lại gần mới phát hiện Tiểu Hôi đang gặm vỏ dưa hấu, không biết ai đặt xuống đất bị nó tha đến góc tường.
Triệu Tuế trực tiếp xách gáy Tiểu Hôi lên,"Tiểu Hôi, mày còn nhỏ, không thể ăn dưa hấu."
Tiểu Hôi l.i.ế.m liếm miệng, tựa hồ đang hồi tưởng lại vị ngọt vừa rồi.
Cũng may vỏ dưa hấu trên mặt đất không có bao nhiêu dấu vết bị gặm, Triệu Tuế chuẩn bị thả nó về ổ nhỏ thì Triệu Lập Văn từ trong phòng đi ra,"Em không phải muốn đưa nó đi tòng quân sao, hiện tại không ăn thì sau này không ăn được nữa, cho Tiểu Hôi ăn một chút đi."
"À, được rồi." Triệu Tuế muốn đưa Tiểu Hôi vào quân đội, ý niệm trong đầu vẫn không thay đổi, cô chọn một miếng dưa hấu đưa cho Tiểu Hôi.
Tiểu Hôi không ngờ vận may của mình lại tốt như vậy, nó đưa hai chân trước lên gặm đầu dưa hấu.
Triệu Tuế không biết vì sao, trên mặt Tiểu Hôi lại hiện lên biểu cảm hạnh phúc.
Triệu Lập Văn thu dọn vỏ dưa hấu bỏ vào máng gà, gà mái nhao nhao tới ăn.
Bọn họ về nhà một tháng, trứng gà trong nhà Triệu Quảng Thúc một mình không ăn hết, đều được làm thành trứng bắc thảo.
Họ dùng vôi, muối, đất sét khô, tro bếp thêm nước trộn thành bùn, sau đó bọc kín trứng gà bằng lớp bùn rồi lăn qua một lớp trấu, cuối cùng cho vào lọ đậy kín, khoảng một tuần là có thể ăn.
Trứng bắc thảo bảo quản được nửa năm, cách làm trứng bắc thảo và trứng vịt muối cũng gần giống nhau, dùng trứng gà làm gọi là trứng bắc thảo, dùng trứng vịt làm gọi là trứng vịt muối.
Buổi trưa nhà bọn họ ăn trứng bắc thảo, một quả bóc vỏ chia làm bốn là thành một đĩa rau trộn đơn giản, cũng có thể trộn với dưa chuột ăn cùng.
Đến buổi chiều, Triệu Tuế ở nhà chọn dưa, Nguyên Thịnh dẫn theo một đám người vào nhà, xem ra cũng là đến ăn dưa hấu.
Triệu Tuế chào hỏi, chọn một quả dưa hấu rồi rời đi, không phát hiện Tiểu Hôi cũng lẽo đẽo theo sau.
Tiểu Hôi thấy Triệu Tuế đi nhanh quá, sắp đuổi không kịp liền gọi.
Triệu Tuế nghe tiếng Tiểu Hôi quay đầu lại, thấy nó đang bị Vương Diệu Tổ xách lên.
"Chó con ở đâu ra vậy?" Vương Diệu Tổ vỗ vỗ đầu Tiểu Hôi.
Triệu Tuế nhìn bàn tay to của Vương Diệu Tổ, lo lắng anh không khống chế được lực đạo,"Của tôi, Tiểu Hôi là ch.ó tôi nuôi."
Vương Diệu Tổ nhìn thấy Triệu Tuế, suy nghĩ một chút rồi đặt Tiểu Hôi xuống, xoay người rời đi.
TBC
"Mày nói xem, đi theo tao làm gì, đi được bao xa cũng không biết, còn không phải muốn tao bế." Triệu Tuế đưa tay ra, bế Tiểu Hôi lên.
Chu Thiến Thiến nghe tiếng Triệu Tuế, chạy như bay ra khỏi nhà, cười hì hì ôm lấy quả dưa hấu,"Để tớ."
Tối hôm đó, Triệu Quảng Thúc đưa cho con trai cả một tấm vé tàu.
Triệu Lập Văn nhận lấy, thời gian là ngày kia xuất phát,"Cảm ơn cha."
"Đến Bắc Kinh, có việc gì gấp thì tìm người này, Lâm bá của con ở gần trường Quân Chính." Triệu Quảng Thúc đưa một tờ giấy cho con trai.
Triệu Lập Văn nhận lấy xem, bên trong là họ tên, địa chỉ và số điện thoại.
Triệu Quảng Thúc vỗ vai con trai, mới đó mà ông đã gần 35 tuổi, con trai cũng phải rời nhà đi học đại học,"Đến trường học hành cho tốt, sau này trở về xây dựng đất nước."
"Con biết rồi." Triệu Lập Văn gật đầu, xây dựng đất nước là điều đương nhiên, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc anh kiếm tiền mua tứ hợp viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ngày mai cha phải đi làm nhiệm vụ, không tiễn con được." Triệu Quảng Thúc ho nhẹ một tiếng.
Trần Tú Hòa nghe vậy thở dài, ông ấy mới về chưa được hai ngày, nhưng cũng nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng,"Để mẹ làm ruốc cho con mang đi."
Bà cũng là nghe Giang Diệp nói mới biết, bình thường chồng đi làm nhiệm vụ sẽ không cần người nhà chuẩn bị gì cả, quân đội đã lo hết rồi. Chẳng trách lần trước chồng về hành lý đều sạch sẽ, chỉ có quân trang là lấm lem bùn đất.
"Cái đó được ạ." Triệu Quảng Thúc gật đầu, hành quân đường xa có một hũ ruốc thì ngon biết mấy.
Nửa đêm, Triệu Quảng Thúc lặng lẽ dậy, đi xem từng đứa con một lượt rồi rời khỏi nhà.
Trần Tú Hòa không kịp đau lòng vì chồng đã vội vàng chuẩn bị đồ cho con trai, ngày mai anh lên đường đi học.
"Mẹ, nhiều quá, lên xe dễ mất lắm." Triệu Lập Văn ngăn mẹ lại khi bà định nhét thêm một túi đồ.
"Không cần con xách lâu đâu, lên xe mẹ mang lên, xuống xe con xách đến trường là được." Trần Tú Hòa mặc kệ con trai, gói ghém đồ đạc.
Buổi tối, Trần Tú Hòa đưa cho con trai 200 đồng, một thanh vàng lớn và năm thanh vàng nhỏ, thanh vàng lớn là lúc trước đổi với bà nội.
"Nếu không đủ tiền thì gọi điện về, mẹ gửi lên cho. Còn số vàng này, nếu có cách thì con mua một căn nhà, sau này các em lên đó cũng có chỗ ở." Trần Tú Hòa biết con gái muốn một căn nhà ở Bắc Kinh, nhà bọn họ có nhiều vàng, mua được thì cứ mua.
"Đủ rồi mẹ, lên đại học trường còn cho tiền với tem phiếu nữa." Triệu Lập Văn suy nghĩ một chút rồi nhận lấy tiền và vàng, tiền anh không thiếu, không cần mẹ cho cũng đủ đi học.
Tiếp theo là một tràng dặn dò của Trần Tú Hòa, trước kia ở huyện Bình Cao còn có thể cuối tuần về, bây giờ xa như vậy, cho dù biết con trai lớn chững chạc, bà vẫn không nhịn được dặn dò đủ điều.
Triệu Lập Văn cũng không tỏ vẻ sốt ruột, kiên nhẫn lắng nghe.
Trần Tú Hòa nói đến khi khu nhà tắt điện mới thôi, nhưng bà vẫn còn nhiều điều muốn nói.
Triệu Tuế ngồi bên cạnh nghe, lúc nào ngủ thiếp đi cũng không biết.
"Tuế Tuế, dậy đi con, anh con hôm nay đi tàu đấy." Trần Tú Hòa lay con gái nhỏ, lấy khăn mặt ướt lau mặt cho cô bé.
"Vâng, con dậy rồi." Triệu Tuế dụi mắt, thay quần áo.
Ăn sáng xong, cả nhà dắt xe đạp ra khỏi khu tập thể, trên xe chất đầy hành lý.
Lần này Lưu Vĩ đi làm nhiệm vụ cùng Triệu Quảng Thúc, bọn họ phải tự đi bộ ra huyện, sau đó mới bắt xe vào thành phố.
Cũng may chuyến tàu của Triệu Lập Văn là chuyến đầu tiên trong ngày, buổi trưa mới xuất phát.
"Cảm ơn anh." Trần Tú Hòa cảm ơn người lái xe.
Bọn họ vừa ra khỏi cổng khu tập thể không lâu thì gặp một chiếc xe tải đi mua hàng, may mắn được đi nhờ.
Xuống xe, Trần Tú Hòa dẫn các con đến bến xe mua vé.
Triệu Tuế xách một chiếc túi nhỏ, nhìn mẹ và anh trai tay xách nách mang, nếu còn chỗ, cô cũng không muốn mang ít đồ như vậy.
Đến quầy bán vé, chiều cao của Triệu Tuế vẫn còn phải xem xét, nhưng thấy bọn họ là gia đình quân nhân, người bán vé đồng ý bán cho Trần Tú Hòa ba vé xe.
Triệu Tuế vừa mừng vừa tủi.
Tủi thân vì chiều cao của mình, nhưng cũng vui vì không phải mua vé nửa giá, tiết kiệm được tiền.