Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 403



Liên tiếp nhiều ngày, khi Triệu Tuế Tuế rời khỏi khu tập thể đều sẽ nhìn thấy Lâm lão tứ đi theo phía sau mình, ông ta thật sự rất cố chấp.

Lâm lão tứ theo không quá gần, Triệu Lập Võ có động tĩnh gì là ông ta liền chạy xa, hai anh em cũng không có cách nào với Lâm lão tứ.

Xem ra trong hộp gỗ chắc chắn có bảo bối quan trọng khác, rất có thể là hoàng kim, bảo thạch gì đó.

Triệu Tuế Tuế tìm rất lâu cũng không tìm thấy cơ quan, cô định tìm thời gian bổ hộp gỗ ra, chỉ tiếc cái hộp tinh xảo như vậy.

Lâm lão tứ đi theo Triệu Tuế Tuế một tuần, không phát hiện ra Triệu Tuế Tuế có hành động gì khác, mỗi ngày cô đều rời khỏi khu nhà đi học, sau khi tan học lại quay về khu nhà, xem ra đồ vật thật sự không ở trong tay Triệu Tuế Tuế. Hiện tại bọn Đao Sẹo đã bị công an bắt, men Thiên Thanh trong hộp cũng không sao, mấu chốt là vàng trong hộp mới là thứ quan trọng, ông ta đã lục tung cả nhà hàng xóm và cả đống rác, hộp gỗ cứ như vậy không cánh mà bay.

"Tuế Tuế, Lâm lão tứ không đi theo nữa sao?", dọc đường Triệu Lập Võ không phát hiện Lâm lão tứ đi theo, bèn hỏi.

"Ông ta đi theo chúng ta cả tuần rồi, cũng nên bỏ cuộc rồi." Triệu Tuế Tuế ho nhẹ một tiếng, lắc lắc hai chân, Lâm lão tứ cũng thật kiên trì.

Sáng sớm tỉnh dậy, Triệu Tuế Tuế đã cảm thấy lạnh hơn rất nhiều.

Trần Tú Hòa đẩy cửa đi vào, liền thấy con gái út cuộn tròn trong chăn: "Tuyết rơi rồi, mau dậy uống chén nước ấm đi con."

Triệu Tuế Tuế vốn dĩ còn muốn ngủ nướng, vừa nghe mẹ nói bên ngoài tuyết rơi, lập tức bật dậy, mở cửa sổ ra, bầu trời quả nhiên đang có tuyết rơi,"Mẹ, tối nay phòng con đốt lò sưởi được không?"

"Không được, con phải qua đây ngủ với mẹ, đợi con lớn mới có thể ngủ một mình." Trần Tú Hòa lấy áo khoác dày của con gái ra đặt trước mặt cô,"Hôm nay mặc đồ dày một chút, kẻo bị cảm đấy."

Triệu Tuế Tuế biết mẹ cô nói lớn là có ý gì, bèn bĩu môi: "Bố đi làm nhiệm vụ đã hai tháng rồi, sao còn chưa về nữa?"

"Yên tâm chờ là được." Ngoài miệng Trần Tú Hòa nói yên tâm, nhưng trong lòng bà lại không nghĩ như vậy.

"Mẹ, con mượn được xe đẩy rồi." Triệu Lập Võ từ bên ngoài trở về, phủi phủi vết tuyết đọng trên người.

"Ừ, cơm sáng của con để trong bếp đấy, nhớ ăn đi." Trần Tú Hòa dặn dò con gái một tiếng rồi rời đi.

Lúc Triệu Tuế Tuế đang ăn cháo, Triệu Lập Võ đẩy xe đẩy trở về, trên xe là đầy ắp bắp cải.

Hiện tại trong nhà vắng hai người, bắp cải mua cũng ít hơn năm ngoái một chút.

Triệu Lập Văn bên này, cuối cùng cũng kết thúc buổi học sáng, anh đi theo người chuyên mua đi bán lại quen biết đến một khu nhà rộng có bốn cái sân.

Tăng Thắng Lợi tuy rằng cũng đầu cơ trục lợi, nhưng anh ta chủ yếu là buôn bán thông tin.

"Triệu huynh đệ, chính là chỗ này." Tằng Thắng Lợi dẫn Triệu Lập Văn đến nhà chủ nhân của khu nhà.

Khu nhà có bốn cái sân, sân đầu tiên là bốn gian nhà chính diện và bốn gian nhà phía sau của sân thứ tư đã bán rồi, hiện tại chủ nhà muốn bán cả nhà chính và hai dãy nhà đông tây của sân thứ ba.

"Tiểu Tăng, làm phiền cậu rồi." Chủ nhân của khu nhà đang ngồi trong phòng, thấy Tằng Thắng Lợi dẫn người mua đến, trong lòng ông ta tuy không nỡ nhưng vẫn đứng dậy chào đón.

"Chú Lý khách khí rồi, chúng ta đều là hàng xóm mà." Tằng Thắng Lợi khách sáo nói xong bèn nhìn đối phương.

Chú Lý dừng một chút, rồi dẫn Tằng Thắng Lợi và Triệu Lập Văn đi qua sảnh vào sân thứ ba, vừa đi vừa giới thiệu cấu trúc ngôi nhà.

TBC

Triệu Lập Văn vừa vào đã thấy ba gian nhà chính diện rất ngay ngắn, hai bên nhà chính còn có hai gian nhà phụ có thể sửa thành nhà bếp và nhà vệ sinh, sau khi xem xét cấu trúc ngôi nhà, anh hài lòng gật đầu, hai dãy nhà đông tây cũng rất vừa ý, mua về chỉ cần mở một cửa hông, rồi bịt lối đi ở sân thứ hai lại, khu nhà này sẽ trở thành một khu nhà độc lập.

Sân thứ ba cũng rất rộng, ước chừng khoảng một trăm mét vuông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Trước đây còn có hai dãy nhà nữa, nhưng bị sập lúc chiến tranh." Lý Cảnh Niên nhớ lại thời thơ ấu, trong phút chốc ông ta có chút thất thần.

Thấy nhà đẹp, Triệu Lập Văn bắt đầu thương lượng giá cả.

Lý Cảnh Tường mời Triệu Lập Văn đến nhà chính của sân thứ hai, mím môi nói: "Tôi cũng không nói nhiều, tôi muốn bán 8000 tệ."

Triệu Lập Văn nghe xong nhíu mày, giá cao hơn anh tưởng tượng, theo anh được biết, sân thứ nhất và sân thứ tư được bán với giá lần lượt là 2000 tệ và 2500 tệ, giá cả lý tưởng trong lòng anh cho sân thứ ba là khoảng 5500 tệ.

Lý Cảnh Tường thấy Triệu Lập Văn không nói gì, trong lòng có chút thấp thỏm, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh, ông ta bưng chén trà lên nhấp một ngụm.

"8000 tệ thì nhiều quá, tôi trả 4000 tệ." Triệu Lập Văn vừa mở miệng đã thẳng tay giảm một nửa giá nhà.

"Phụt!" Lý Cảnh Tường nghe xong phun ngụm trà trong miệng ra: "Khụ khụ khụ, cậu thanh niên này, có ai trả giá như cậu không?"

"Chú Lý, cũng có ai ra giá như chú đâu, cháu biết rõ sân thứ nhất và sân thứ tư bán được bao nhiêu tiền, chú cho cháu cái giá phải chăng chút đi." Ở thế kỷ 21, mẹ Triệu Lập Văn trả giá đều là giảm một nửa, lúc anh trả giá cũng kế thừa chiến lược của mẹ, anh đã quen như vậy rồi.

Triệu Lập Văn dự định dùng vàng để giao dịch, hiện tại giá vàng trên thị trường chợ đen là 12 tệ một gam, vẫn chưa đến thời kỳ bài trừ tư tưởng cũ, vàng chẳng có tác dụng gì, thỏi vàng lớn của bà nội có 310 gam, cộng thêm 5 thỏi vàng nhỏ đổi thành tiền mặt vừa vặn có thể mua được khu nhà này.

Lúc đầu anh chỉ định mua vài gian phòng, dự toán khoảng 2000 tệ, sau khi biết được những hộ gia đình xung quanh đây đều là công nhân nhà máy, đã dần dần biến thành khu nhà tập thể lớn, rất an ninh.

Anh từng đầu tư vàng ở thế kỷ 21, nhớ giá vàng thế giới vào những năm 60 là khoảng 35 đô la Mỹ một ounce, theo giá hiện tại trên thị trường chợ đen thì đã vượt xa 35 đô la Mỹ một ounce, nhưng giá vàng thế giới chỉ để tham khảo, trong nước cũng có giá riêng, nếu bây giờ thị trường chợ đen bán 12 tệ một gam, vậy thì anh không cần phải đi đổi lương thực lấy tiền nữa.

"Nếu cậu dùng vàng để trả, tôi có thể cân nhắc lấy 18 thỏi vàng nhỏ." Lý Cảnh Tường nhìn Triệu Lập Văn, thăm dò nói.

Thật đúng là muốn gì được nấy, Triệu Lập Văn ngoài mặt vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng đã vui như mở cờ, anh nói: "10 thỏi."

"Cậu... Cậu ép giá cũng ác quá đấy." Lý Cảnh Tường cảm thấy hôm nay Triệu Lập Văn đến đây là để chọc tức ông ta.

Triệu Lập Văn không nói gì, cứ nhìn chằm chằm Lý Cảnh Tường như vậy.

Tằng Thắng Lợi đứng trong sân nghe thấy Lý Cảnh Tường tức giận hai lần, không nhịn được bật cười.

Tổ tiên Lý Cảnh Tường là nhà tư bản, bây giờ ông ta chuẩn bị đến Hồng Kông sinh sống, sợ khu nhà lớn như vậy bỏ không sẽ bị người ta chiếm mất, nên đành phải chia khu nhà thành bốn phần, bán ba phần giữ lại một phần, ít nhất sau này trở về còn có chỗ ở.

Nhà cao tầng bên cạnh cũng vậy, chủ nhà đã lâu không ở nhà, hiện tại bên trong có rất nhiều người ở.

Một lúc lâu sau, Triệu Lập Văn được Lý Cảnh Tường tiễn ra khỏi nhà chính.

Tằng Thắng Lợi thấy vẻ mặt tức giận của Lý Cảnh Tường, cứ tưởng mua bán không thành, anh ta nói: "Triệu huynh đệ, hay là ngày mai tôi dẫn cậu đi xem nhà khác."

"Xem cái gì mà xem, cậu ta đã đồng ý mua rồi." Lý Cảnh Tường tức giận nói, nói xong ông ta đóng cửa phòng lại.

"Thành công rồi à?" Tằng Thắng Lợi nghi ngờ hỏi, mua bán thành công rồi sao ông ta vẫn còn tức giận vậy?

"Thành công rồi, cảm ơn anh Tằng, 100 cân bột mì đã hứa với anh, ngày mai tôi sẽ mang đến cho anh." Triệu Lập Văn gật đầu, nói với Tằng Thắng Lợi chuyện ngày mai sẽ đến làm thủ tục sang tên.

Hôm sau, Triệu Lập Văn không có tiết học buổi chiều, anh dựa theo lịch hẹn đến trước Cục quản lý nhà đất để gặp Lý Cảnh Tường.

Sau khi hỏi thăm tên chủ hộ trên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất có thể điền nhiều người, Triệu Lập Văn do dự một lúc lâu, cuối cùng lúc viết giấy tờ anh đã điền tên của ba anh em vào.

Triệu Tuế Tuế ở huyện Hà xa xôi vẫn chưa biết trên danh nghĩa của cô đã có thêm một bất động sản, lúc này cô đang cùng Trịnh Nguyệt và mọi người đi săn, nhân lúc tuyết lớn chưa phong kín núi, Trịnh Nguyệt đã lôi Triệu Tuế Tuế từ trên giường xuống, đưa cô lên núi Tiểu Lê.