Lần này đến chơi có 5 cô gái, gồm Triệu Tuế Tuế, Lục Thiền, Chu Thiến Thiến và hai chị em Trịnh Nguyệt Trịnh Tinh.
Triệu Tuế Tuế xoa xoa tay, bắt đầu trèo lên cây, sau khi ổn định vị trí, cô ra hiệu cho Chu Thiến Thiến và Trịnh Nguyệt Trịnh Tinh bắt đầu: "Nói trước nhé, nếu không bắt được thỏ thì đừng trách tôi đấy, biết đâu thỏ đã ngủ đông rồi."
TBC
Thật ra thỏ rừng có ngủ đông hay không Triệu Tuế Tuế cũng không rõ, nhưng thời tiết hiện giờ chắc chắn chúng sẽ ít ra ngoài, tích trữ đồ ăn, giảm thiểu hoạt động và trốn trong hang sâu hơn.
"Không sao, chỉ cần kịp thời chạy ra, cậu b.ắ.n trúng là được." Trịnh Nguyệt tìm một cây gậy gỗ bắt đầu đào hang như Chu Thiến Thiến.
Lục Thiền thì giương kính viễn vọng quan sát xung quanh.
Mọi người loay hoay mãi mà hai chị em Chu Thiến Thiến và Trịnh Nguyệt Trịnh Tinh vẫn không tìm thấy hang thỏ nào, trên trời đã bắt đầu rơi tuyết.
"Tuyết rơi rồi, chúng ta về thôi." Triệu Tuế Tuế cất ná cao su, chuẩn bị leo xuống.
"Đừng vội, có khi chỉ là tuyết nhỏ thôi, chúng ta tìm thêm chút nữa." Trịnh Nguyệt không cam tâm, vất vả lắm mới đến một lần, hôm nay cô nhất định phải ăn thịt thỏ nướng.
"Hay là, tôi đưa Tiểu Hôi đến, nhờ nó tìm giúp?" Triệu Tuế Tuế chợt nghĩ đến Tiểu Hôi, sau khi tuyết rơi là nó lười ra ngoài.
"Đúng vậy, sao lúc nãy không nghĩ ra?" Trịnh Nguyệt hơi bực mình, vừa rồi chỉ lo cõng Triệu Tuế Tuế cái đồ lười biếng này ra ngoài,"Cậu đừng đi, để Tiểu Tinh đi. Tiểu Tinh, em đến nhà Tuế Tuế đưa Tiểu Hôi đến đây."
"Em biết rồi." Trịnh Tinh gật đầu, ném cây gậy gỗ trong tay xuống rồi đi về phía chân núi.
Triệu Tuế Tuế ở trên cây đợi đến chán, bèn leo xuống đi dạo.
Cô mơ hồ nghe thấy tiếng gà rừng gáy, bèn quay sang mọi người: "Mọi người có nghe thấy gì không?"
"Hình như là tiếng gà gáy." Lục Thiền vừa nói vừa dùng kính viễn vọng quan sát, không tìm thấy thỏ rừng thì có thể nướng gà rừng, cô cũng chưa từng ăn gà rừng nướng bao giờ.
Từ xa, Vương Diệu Tổ dẫn theo vài người đang vây bắt gà rừng, đuổi qua đuổi lại, đàn gà rừng bay về phía Triệu Tuế Tuế: "Bên đó, mau đuổi theo."
"Chị Tuế Tuế, có gà rừng!" Vị trí của Lục Thiền cao nhất nên cô phát hiện ra mấy con gà rừng đang bay về phía họ.
"Nguyệt Nguyệt, ná cao su." Triệu Tuế Tuế cũng nhìn thấy, cô lấy ná cao su ra chuẩn bị bắn.
Mấy con gà rừng bay đến đâu ngờ vừa thoát khỏi vòng vây của Vương Diệu Tổ, lại rơi vào tầm ngắm của nhóm Triệu Tuế Tuế.
Triệu Tuế Tuế b.ắ.n một viên đá, trúng ngay một con gà rừng, Trịnh Nguyệt cũng b.ắ.n hạ được một con.
Chu Thiến Thiến tự giác chạy đến nhặt chiến lợi phẩm.
Vương Diệu Tông chạy đến, nhìn thấy Chu Thiến Thiến đang cầm hai con gà rừng, liền lên tiếng ngăn cản: "Mấy người làm gì vậy, đây là gà rừng chúng tôi phát hiện trước."
Triệu Tuế Tuế không để ý đến Vương Diệu Tông, cô tiếp tục tập trung b.ắ.n gà rừng, nhắm vào một con rồi nhanh chóng b.ắ.n đá.
Trịnh Nguyệt thấy gà rừng rơi xuống cách đó không xa, liền chạy như bay đến nhặt lên: "Tuế Tuế, lợi hại."
Triệu Tuế Tuế nhìn mấy người Vương Diệu Tổ đang vội vàng vây bắt gà rừng, cô liếc mắt với Chu Thiến Thiến.
Chu Thiến Thiến ban đầu không hiểu ý Triệu Tuế Tuế, định xách gà rừng đến chỗ cô, nhưng thấy Triệu Tuế Tuế đột nhiên nghiêm mặt, cô liền hiểu ý, xách gà rừng chạy xuống núi.
Không biết Vương Diệu Tổ bọn họ có ý gì, nhưng cẩn tắc vô áy náy, chuồn là thượng sách.
Chu Thiến Thiến vừa đi, nhóm Triệu Tuế Tuế cũng rút lui theo.
Bốn chàng trai Vương Diệu Tổ hợp sức, cuối cùng cũng bắt được hai con gà rừng, số còn lại đều bay mất.
Đến khi bọn họ hoàn hồn, nhóm Triệu Tuế Tuế đã đi từ lúc nào.
"Anh cả, giờ sao?" Vương Diệu Tông cầm một con gà rừng trong tay, hỏi.
Nhờ bọn họ mà nhóm Triệu Tuế Tuế được thể thơi b.ắ.n được ba con gà rừng, Vương Diệu Tông rất ấm ức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vương Diệu Tổ tức giận lườm cậu em trai: "Giờ sao được nữa, gà rừng là do nhà mình nuôi à? Ai b.ắ.n được thì là của người đó, mày dám cướp, Chu Thiến Thiến cái miệng rộng ấy sẽ loan tin khắp khu tập thể."
Nhóm Triệu Tuế Tuế vừa đến chân núi đã gặp Trịnh Tinh đang dắt Tiểu Hôi đến.
Tiểu Hôi vừa nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, đuôi đã vẫy lia lịa, bốn chân càng chạy nhanh hơn.
"Tiểu Tinh, đưa chị dắt nó." Triệu Tuế Tuế nhận lấy dây dắt Tiểu Hôi, cởi dây thừng buộc trên cổ nó, đã có cô ở đây, Tiểu Hôi sẽ không chạy lung tung.
"Chị, sao mọi người lại xuống đây?" Trịnh Tinh thắc mắc.
Trịnh Nguyệt xoay cái gùi về phía em gái: "Nhìn xem."
"Đây là gà rừng sao? Màu sắc đẹp quá." Trịnh Tinh vui vẻ hỏi.
"Không chỉ có một con đâu, Thiến Thiến còn đang cầm hai con nữa, chúng ta đợi bạn ấy ở đây." Trịnh Nguyệt nói xong, nhìn về phía ngọn núi chờ Chu Thiến Thiến.
Một lát sau, Chu Thiến Thiến xuất hiện trước mặt mọi người.
"Phù, suýt nữa thì ngã trên đường, may mà gà rừng không chạy mất." Chu Thiến Thiến giơ gà rừng lên, nhờ Trịnh Nguyệt giúp trói lại.
Tiếp theo là bàn đến chuyện ăn uống.
Năm cô gái vừa đi vừa bàn tán sôi nổi, rồi đến chỗ Triệu Tuế Tuế nướng thỏ lần trước.
Triệu Tuế Tuế vốn định làm gà bọc đất nướng, tiếc là giờ không có lá sen hay lá to nào.
Chu Thiến Thiến muốn uống canh gà, nhưng dụng cụ lại cần thớt, dao, nồi, bát, quá phiền phức, cuối cùng mọi người quyết định nướng cả ba con gà, đơn giản nhất.
Trịnh Nguyệt vì muốn ăn gà nướng nên đã đặc biệt mang theo cái nồi đất bị mẻ ở nhà, giờ thì có đồ để nhúng lông gà rồi.
"Ba con gà chúng ta có ăn hết không?" Lục Thiền cảm thấy hơi nhiều.
"Gà rừng bé tí, ăn không hết thì mang về." Trịnh Nguyệt hít hít mũi, cô cảm thấy mình ăn hết được.
Nồi đất không lớn lắm, mỗi lần chỉ nhúng được một con gà, Triệu Tuế Tuế phụ trách nhóm lửa, củi là nhặt được dọc đường lúc xuống núi.
Sau khi đã làm sạch ba con gà, mọi người bắt đầu nướng.
Tiểu Hôi nhìn chằm chằm gà nướng trên giá, nước miếng chảy ròng ròng, nếu không phải Triệu Tuế Tuế đã buộc nó vào tảng đá lớn, thì nó đã xông vào vòng lửa rồi.
"Tiểu Hôi ngoan, chúng ta không ăn gà nướng, ăn thịt khô nhé." Triệu Tuế Tuế lấy từ trong túi, thật ra là từ trong không gian, ra một miếng thịt khô đưa đến miệng Tiểu Hôi.
Tiểu Hôi kiêu kỳ quay đầu đi, tỏ vẻ không thèm.
"Này, cái con bé hư hỏng này, không ăn thì tối nay nhịn đó." Triệu Tuế Tuế đặt miếng thịt khô bên cạnh Tiểu Hôi, không thèm dỗ dành nữa, ch.ó con ba tháng tuổi mà đã đòi ăn gà nướng, không sợ tiêu chảy sao.
Chu Thiến Thiến nhìn Tiểu Hôi vẫn nhìn chằm chằm gà nướng trên giá, đề nghị: "Hay là lấy gùi úp lên, như vậy nó sẽ không nhìn thấy nữa."
Triệu Tuế Tuế nhìn Chu Thiến Thiến: "Bạn hiền, bạn quên ch.ó có khứu giác rất thính sao?"
Nghe Triệu Tuế Tuế nói vậy, Chu Thiến Thiến mới nhớ ra: "Ha ha ha, mình quên mất."
Lúc gà nướng gần chín, Triệu Tuế Tuế nhắc nhở: "Mọi người đã cho muối chưa?"
"Hình như rồi." Trịnh Nguyệt vừa xoay gà nướng trên bếp vừa cố nhớ lại.
"Vậy thứ cạnh chân cậu là cái gì?" Triệu Tuế Tuế nhặt một gói giấy dầu dưới chân Trịnh Nguyệt lên, cô nhớ không nhầm thì hôm nay người mang muối là Trịnh Nguyệt.
"Cái gì, à ừ, cho ngay, cho ngay." Trịnh Nguyệt sực nhớ ra, cô cười ngượng ngùng.