Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 405



Sau khi rắc muối lên, ba con gà nướng đã chín vàng ươm.

"Tới tới tới, tự mình xé đùi gà mà ăn." Trịnh Nguyệt đắp một nắm bùn lên đống lửa, đề phòng lửa bén sang phần thịt gà, than hồng còn lại cũng đủ để giữ ấm cho những miếng gà trên vỉ nướng.

Tiểu Hôi thấy mọi người ai cũng có một cái đùi gà, nước miếng chảy ròng ròng, nó hướng về phía Triệu Tuế Tuế kêu lên: "Gâu gâu."

Triệu Tuế Tuế quay đầu nhìn Tiểu Hôi, cô gặm lớp da gà giòn rụm, phần thịt bên trong đã được ướp rất đậm đà, có thể cho Tiểu Hôi ăn,"Ăn đi, ch.ó tham ăn."

Tiểu Hôi cọ cọ vào chân Triệu Tuế Tuế, nằm sấp xuống đất, bắt đầu đ.á.n.h chén ngon lành.

Trịnh Nguyệt thấy Triệu Tuế Tuế đang gặm cánh gà, bèn lên tiếng: "Còn một cái đùi gà nữa kìa, cậu ăn đi."

Tay Triệu Tuế Tuế khựng lại một chút, cô cũng không khách sáo, liền xé luôn chiếc đùi gà cuối cùng ra ăn.

Năm cô gái ăn ba con gà rừng, cuối cùng vẫn không thể ăn hết, phần còn lại được gói ghém cẩn thận mang về.

Trên đường về nhà, họ tình cờ gặp Vương Diệu Tổ cùng mấy người bạn, trông họ có vẻ hơi nhếch nhác, nhóm của Triệu Tuế Tuế cũng không để ý nhiều, sau khi chào hỏi thì ai về nhà nấy.

Tiểu Hôi vừa về đến nhà liền chui tọt vào phòng ngủ phía Tây, từ sau hôm tuyết rơi, nó vẫn luôn ở trong căn phòng ấy.

"Tuế Tuế, con dẫn Tiểu Hôi đi ăn thịt nướng à?" Trần Tú Hòa ngửi thấy mùi thịt nướng trên người con gái út liền hỏi.

"Hôm nay bọn con bắt được ba con gà rừng, Tiểu Hôi cứ quấn lấy con đòi ăn, nên con bóc cho nó một cái đùi đấy." Triệu Tuế Tuế vừa nói vừa cởi mũ đặt lên đầu giường hong khô.

"Vừa nãy, anh lính gác cổng của ông Lưu đến, nói là ngày mai quân đội sẽ tổ chức tuyển chọn ch.ó nghiệp vụ." Trần Tú Hòa vừa nói vừa cất cuộn len vào giỏ, sau đó đưa cho con trai thử.

Nghe vậy, Triệu Tuế Tuế bỗng nhiên không muốn để Tiểu Hôi tham gia tuyển chọn nữa, Tiểu Hôi đã ở nhà họ hơn hai tháng rồi, cô ngồi xuống, xoa xoa bụng cho nó. Tiểu Hôi càng lớn càng giống sói, chắc là do gen di truyền từ bố mẹ nó khá mạnh, Vượng Tài cũng là giống ch.ó lai sói nhưng ngoại hình lại giống ch.ó nhà hơn."Tiểu Hôi, mày có muốn đi lính không?"

Tiểu Hôi cọ cọ vào tay Triệu Tuế Tuế, nó nào có hiểu cô đang nói gì, chỉ nghĩ là cô đang chơi với nó mà thôi.

Trần Tú Hòa nhìn thấy vẻ mặt có chút không nỡ của con gái, liền nói: "Nếu con thích thì cứ nuôi Tiểu Hôi ở nhà cũng được."

Triệu Tuế Tuế suy nghĩ một chút rồi quyết định sẽ đưa Tiểu Hôi đi tham gia tuyển chọn, nếu Tiểu Hôi mà giống ch.ó nhà thì không nói làm gì, đằng này nó lại mang dòng m.á.u của ch.ó sói, không đi lính thì thật uổng phí."Biết đâu nó lại không được chọn thì sao, không được chọn thì lại về nhà mình nuôi."

Hôm sau, Triệu Tuế Tuế dắt Tiểu Hôi đi đến doanh trại, Triệu Lập Võ cũng đi cùng.

Khi vừa đến thao trường, họ đã nghe thấy tiếng ch.ó sủa inh ỏi, Tiểu Hôi nghe thấy vậy cũng "gâu gâu" đáp lại hai tiếng, trông nó có vẻ rất phấn khích.

Những chú ch.ó tham gia tuyển chọn đều trong độ tuổi từ ba đến sáu tháng, Triệu Tuế Tuế nhìn Tiểu Hôi, nó sinh vào tháng Tám, tính ra cũng mới được ba tháng, xem như là "em út" trong đàn.

Sau khi đăng ký thông tin cho Tiểu Hôi xong, Triệu Tuế Tuế dẫn nó ra một góc chờ đợi.

Số báo danh của Tiểu Hôi là 99, trên vòng cổ của nó được đeo một tấm thẻ kim loại có ghi số báo danh.

"Tuế Tuế, em nhìn kìa." Triệu Lập Võ kéo tay áo em gái, chỉ tay về một hướng.

Triệu Tuế Tuế nhìn theo hướng tay anh, vừa hay nhìn thấy cửa sau của một chiếc xe tải quân sự đang được mở ra, bên trong là những chiếc lồng sắt, mỗi lồng nhốt một chú chó."Em cứ tưởng chỉ có khoảng trăm con ch.ó tham gia tuyển chọn thôi, không ngờ còn nhiều hơn."

Lần lượt có năm chiếc xe tải quân sự tiến vào thao trường, đợt tuyển chọn lần này được chia thành sáu khu vực, mỗi khu vực có khoảng 100 chú chó.

Số báo danh của Tiểu Hôi nằm ở gần cuối, nó nhìn những chú ch.ó khác chạy xung quanh các chướng ngại vật, vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

TBC

Cuối cùng cũng đến lượt Tiểu Hôi ra sân, Triệu Tuế Tuế giao nó cho một người lính.

Tiểu Hôi có vẻ không muốn, nó nằm bẹp xuống đất, không chịu di chuyển.

Đáng tiếc, sức người có hạn, nó nhanh chóng bị người lính kia bế đi một cách dễ dàng.

Nhìn Tiểu Hôi đang nhìn mình chằm chằm, Triệu Tuế Tuế bỗng cảm thấy mình như kẻ xấu xa đang bỏ rơi "đứa con" của mình vậy.

Tiểu Hôi đứng trên bục, ngơ ngác nhìn xung quanh, xung quanh nó là rất nhiều người, khiến nó có chút sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, nó liền bình tĩnh trở lại.

Triệu Tuế Tuế giơ tay lên làm động tác cổ vũ, nhìn nó hoàn thành bài kiểm tra một cách xuất sắc, trong lòng cô vừa vui mừng vừa có chút tiếc nuối.

"Tuế Tuế, xem ra Tiểu Hôi đã vượt qua vòng này rồi." Triệu Lập Võ nhìn Tiểu Hôi tiến vào vòng tuyển chọn thứ hai, nói.

"Chắc vậy, vẫn còn vòng thứ ba nữa, nếu vượt qua vòng ba thì xem như là trúng tuyển." Triệu Tuế Tuế không rời mắt khỏi Tiểu Hôi.

Một lúc sau, có một người lính đến báo với Triệu Tuế Tuế rằng Tiểu Hôi đã được chọn.

"Tốt quá rồi, sau này Tiểu Hôi sẽ được "ăn cơm nhà nước" rồi." Triệu Tuế Tuế ngẩn người ra một lúc, nhìn Tiểu Hôi được người lính bế đi, có lẽ sau này họ sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa, trong lòng cô dâng lên một nỗi buồn man mác.

Tiểu Hôi vùng vẫy muốn chạy về phía Triệu Tuế Tuế, thấy người huấn luyện không chịu buông, nó liền há miệng cắn.

"Hừ, suýt chút nữa thì bị mày c.ắ.n rồi, quả nhiên là giống ch.ó tốt mà tao chọn." Huấn luyện viên Hoắc vừa nói vừa xoa đầu Tiểu Hôi."Để tao đặt cho mày một cái tên nhé, ừm... gọi là Tia Chớp, thế nào?"

"Gâu... gừ." Tiểu Hôi nghe vậy, nhe răng gầm gừ.

Triệu Tuế Tuế chạy đến, vừa hay nghe thấy huấn luyện viên Hoắc muốn đổi tên cho Tiểu Hôi, cô liền lên tiếng: "Nó có tên rồi, tên nó là Tiểu Hôi."

Cái tên Tia Chớp nghe rất oai phong, nhưng cái tên Tiểu Hôi là do chính tay cô đặt, lúc đó Tiểu Hôi chỉ là một chú cún con bé xíu.

Huấn luyện viên Hoắc nhìn thấy vẻ mặt "bất mãn" của Triệu Tuế Tuế, ông ngừng lại một chút rồi nói: "Vậy ra cháu là chủ cũ của Tiểu Hôi à, nhưng cái tên Tiểu Hôi nghe hơi phổ thông."

Triệu Tuế Tuế khựng người khi nghe thấy hai từ "chủ cũ", đúng vậy, sau khi Tiểu Hôi gia nhập quân ngũ, cô sẽ không còn là chủ của nó nữa, nhưng cô vẫn không muốn cắt đứt liên lạc với nó."Tên của Tiểu Hôi được đặt theo tên mẹ nó, mẹ nó tên là Đại Hôi ạ."

Huấn luyện viên Hoắc nhìn Tiểu Hôi, bộ lông của nó có màu đen ở phần lưng, chuyển dần sang màu xám bạc ở phần thân, phần chân có màu trắng xám, nhìn tổng thể thì bộ lông của nó chủ yếu là màu xám, gọi là Tiểu Hôi cũng rất hợp. Thôi thì cứ xem như đây là yêu cầu của chủ cũ, không đổi tên cũng được."Vậy cũng được, cứ gọi là Tiểu Hôi vậy."

Triệu Tuế Tuế lấy trong túi ra một miếng thịt khô đưa cho Tiểu Hôi đang ra sức vùng vẫy muốn chạy về phía mình.

Tiểu Hôi dường như biết đây là lần cuối cùng được ăn thịt khô, nó liền quay đầu đi, không chịu ăn.

"Hừ, còn ra vẻ giận dỗi nữa chứ." Nhìn thấy Tiểu Hôi đến miếng thịt khô mà cũng không thèm ăn, huấn luyện viên Hoắc bật cười.

Lần này Triệu Tuế Tuế không tức giận, cô nhét năm miếng thịt khô còn lại vào tay huấn luyện viên Hoắc rồi nói: "Cháu tặng bác, khi nào Tiểu Hôi đói thì cho nó ăn."

Nói xong, Triệu Tuế Tuế kéo tay anh trai chạy đi, không để ý đến tiếng gọi của Tiểu Hôi.

"Tuế Tuế, hiện tại đi mang về Tiểu Hôi vẫn là có thể." Triệu Lập Võ nhìn em gái thở phì phò, kiến nghị nói.

Triệu Tuế Tuế lắc lắc đầu,"Không đi, tòng quân nhiều quang vinh, anh không thấy Tiểu Hôi đ.á.n.h bại nhiều đối thủ như vậy sao."