Vốn dĩ mọi chuyện đã không được thỏa thuận, Hồ bà bà lại mạnh mẽ đưa Hồ Lỵ Lỵ qua, suýt chút nữa bị định tội buôn bán phụ nữ. Nếu đại đội Hồ Dương thật sự xảy ra chuyện như vậy, về sau hôn nhân của thanh niên trong đại đội sẽ bị ảnh hưởng.
"Hồ tẩu tử, chuyện này chị làm không ổn, nếu nhà chị không gả con gái đi, hẳn là nên tặng lễ hỏi cho đối phương."
"Dựa vào cái gì, đã nói là đổi dâu mà, tôi đưa cháu gái qua, là chính bọn họ không giữ được." Hồ bà bà nghĩ đến tiền của mình sắp bị chia ra, lập tức không đồng ý.
"Nếu đã như vậy, chúng ta cứ báo công an đi, để công an đến giải quyết, chuyện vừa rồi là chuyện nội bộ của nhà chị, bây giờ là chuyện của hai nhà, công an sẽ thực thi công bằng." Đại đội trưởng cũng không quen với Hồ bà bà, bà ta vốn quen lấn át người khác.
Hồ bà bà nghĩ đến công an vừa rời đi, lập tức có chút do dự.
"Mẹ, đưa cho họ đi." Hồ Đại Tiến đẩy mẹ mình, ngay từ đầu ông đã không đồng ý đổi họ hàng, là bà tiếc 80 đồng tiền lễ hỏi, cứng rắn muốn cưỡng ép đưa cháu gái qua.
Hồ bà bà trừng mắt nhìn con trai cả, sao có thể đưa, 80 tệ đó, nhà họ một năm chỉ được chia hơn 100 tệ, thoáng cái tiêu hết hơn nửa năm thu nhập, bà làm sao chịu, không phải là cháu gái sao, mấy đứa cháu gái này trong mắt bà đều như nhau, dựa vào cái gì nhà họ Dương còn kén chọn.
"Được rồi, nếu không đưa, chúng tôi sẽ báo công an." Dương bà tử cũng không muốn sự tình ầm ĩ đến đồn công an, cho nên mới dẫn người đến nhà họ Hồ trước để giải thích.
"Đừng mà, chúng tôi là thông gia, nhà chúng tôi đưa tiền." Hồ đại tẩu nhận được ám hiệu của chồng, vội vàng ngăn Dương bà tử lại.
Lúc này Hồ bà bà còn đang do dự, một bên là đưa tiền một bên là đến đồn công an, trong lòng rối bời.
"Mẹ, mẹ xem." Hồ nhị tẩu chỉ chỉ Triệu Tuế Tuế đứng ở một bên.
Hồ bà bà nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, liền nghĩ đến Triệu Quảng Thúc và Cố Vĩ, lần này bọn họ tới nhất định có thể để lại một khoản tiền, trầm mặc một hồi lâu, mới mở miệng nói: "Tôi đưa tiền."
Đồng thời trong lòng nghĩ, cháu gái lớn phải lấy lễ hỏi 100 tệ mới có thể gả đi.
Dương bà tử nhận được tiền lễ hỏi, cẩn thận đếm, sau đó mới dẫn người rời đi.
Lúc rời đi, bà ta cũng không nhìn con gái mình một cái, cũng không nhắc đến đồ cưới.
Triệu Tuế Tuế nhìn về phía cô dâu, không biết cuộc sống sau này của cô sẽ như thế nào.
Sau khi trở lại nhà họ Hứa, Triệu Tuế Tuế kể lại chuyện nhà họ Hồ đưa tiền cưới vợ, trước khi đưa tiền, còn cãi nhau một trận.
Hứa Nặc đối với nhà họ Hồ đã không còn tình cảm gì, hiện tại chỉ mong hai con được nuôi nấng lớn lên.
"Mẹ, mẹ và chú Bạch kết hôn đi." Hồ Lỵ Lỵ suy nghĩ thật lâu, vẫn nói ra lời này.
"Lỵ Lỵ, sao con cũng nói như vậy?" Hứa Nặc vỗ lưng con gái, bảo con bé không nên nói lung tung.
Hồ Lỵ Lỵ không dừng lại, tiếp tục nói: "Con biết tâm ý của Chú Bạch dành cho mẹ, mẹ không cần chờ con và em trai lớn lên mới suy xét đến mình, Chú Bạch là người tốt, có chú ấy ở nhà, nhà cũ bên kia cũng sẽ không có ai dám đến gây chuyện, con muốn đi học không muốn lấy chồng."
Hứa Nặc bị câu nói cuối cùng của con gái làm cho dừng lại, đúng rồi, có một người đàn ông ở nhà, nhà cũ bên kia cũng không dám có động tác nhỏ gì, mình cũng có thể cắt đứt hoàn toàn với nhà cũ.
"Lỵ Lỵ, Chú Bạch mà con nói là ai?" Cố Vĩ suy nghĩ một chút, vẫn mở miệng hỏi.
"Chú Bạch đi theo gia đình chạy nạn đến đại đội Hồ Dương, trước kia có vợ, nhưng mà lúc sinh... Hiện tại trong nhà chỉ có một mình chú ấy." Hồ Lỵ Lỵ nói tình huống cơ bản của Bạch Văn Trọng cho Triệu Quảng Thúc và Cố Vĩ.
Bạch Văn Trọng vẫn luôn hoài niệm vợ đã mất, quen biết Hứa Nặc cũng là vào năm ngoái.
Hứa Nặc một mình gánh nước về bị trật chân, được Bạch Văn Trọng giúp đỡ.
Ngay lúc này, cửa viện bị gõ vang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hồ Lỵ Lỵ chạy ra sân mở cửa, ngoài cửa là Bạch Văn Trọng đang thở hổn hển.
"Chú Bạch, vào đi."
"Tôi... Tôi nghe nói cô... Cô không sao chứ?" Bạch Văn Trọng thở hổn hển hỏi, bất quá nhìn bộ dạng Hồ Lỵ Lỵ hoàn hảo, hẳn là không có chuyện gì lớn.
Bạch Văn Trọng biết gần đây Hứa Nặc đang tránh mặt mình, cũng không đi vào.
"Cháu không sao, Chú Bạch vào đi, hôm nay trong nhà có khách." Hồ Lỵ Lỵ mở rộng cửa, để ông ta thấy rõ người trong nhà chính.
Bạch Văn Trọng nhìn thấy Hứa Nặc cũng không giống như trước lảng tránh, suy nghĩ một chút rồi bước vào.
Sau khi chào hỏi mọi người, Triệu Quảng Thúc và Cố Vĩ bắt đầu hỏi han Bạch Văn Trọng.
Triệu Tuế Tuế nhìn cha mình giống như thẩm vấn phạm nhân, hỏi han Bạch Văn Trọng, trong lòng có chút lo lắng cho ông.
Triệu Quảng Thúc và Cố Vĩ sẽ không can thiệp vào quyết định của Hứa Nặc, nhưng sẽ giúp xem xét nhân phẩm của Bạch Văn Trọng.
Bây giờ, bên nhà họ Hồ không thể trông cậy, nếu như Bạch Văn Trọng là người tốt, cũng là một lựa chọn.
Bạch Văn Trọng nghe Triệu Quảng Thúc và Cố Vĩ hỏi, có chút khó xử, nhưng hỏi đều là một số vấn đề không quá nhạy cảm, nể mặt Hứa Nặc nên cũng không trở mặt.
Hồ Lỵ Lỵ thấy người lớn đang nói chuyện, liền vào bếp nấu mì mang ra.
Đây là lần đầu tiên Triệu Tuế Tuế ăn mì sợi, mẹ cô bé thường làm mì đều là dùng d.a.o cắt, hoặc là mì kéo.
Ăn uống no nê, Triệu Quảng Thúc và Cố Vĩ cáo từ ra về, trước khi rời đi có nói với Hứa Nặc là Bạch Văn Trọng không có vấn đề gì, còn lại không phải là chuyện họ có thể quyết định.
"Chị dâu, sau này trong nhà có chuyện gì cứ gọi điện thoại đến nhà máy cho tôi, đừng ngại." Cố Vĩ dặn dò, mấy người bạn chiến đấu, chỉ có nhà anh là gần nhà Hứa Nặc.
"Tôi biết rồi, lần này là tôi quá... Lần sau nhất định sẽ nói." Hứa Nặc cũng không ngờ mình không đồng ý, nhà cũ bên kia lại lừa con gái đi.
Sau khi rời khỏi đại đội Hồ Dương, Triệu Quảng Thúc cúi đầu nhìn con gái, cho rằng con bé muốn được cõng, đang định ngồi xuống.
"Không cần đâu ạ, con vẫn có thể đi." Triệu Tuế Tuế lắc đầu, cảm thấy chuyện của Hứa Nặc còn chưa giải quyết xong mà đã đi như vậy, có vẻ không ổn lắm.
TBC
Triệu Quảng Thúc xoa đầu con gái, nói: "Chuyện không phải con muốn là có thể làm như vậy, huống chi đây là chuyện của dì Hứa, chúng ta chỉ có thể giúp một chút, còn lại phải xem dì ấy quyết định như thế nào."
Triệu Tuế Tuế nghe cha nói vậy liền biết mình đã vượt quá giới hạn, lắc đầu, không nghĩ đến chuyện này nữa.
Đi ngang qua đồn công an xã, Triệu Quảng Thúc còn vào đó nói chuyện một lúc mới rời đi.
Bên nhà họ Hồ, Hồ bà bà mất 100 tệ và 10 cân bột mì, cứ đi đi lại lại trong nhà, thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa, chờ Triệu Quảng Thúc và Cố Vĩ đến đưa tiền.
"Nhị Ny, con qua nhà gạch đỏ bên kia xem thử, sao mấy người bạn của chú ba con còn chưa đến." Hồ bà bà nhìn trời, trước kia giờ này, Triệu Quảng Thúc và Cố Vĩ đã rời đi rồi.
Hồ Nhị Ny nghe nói Triệu Quảng Thúc và Cố Vĩ đã rời đi, lập tức chạy về nhà báo cáo: "Bà ơi, các chú bộ đội đã đi rồi ạ."
"Cái gì?" Hồ bà bà nghe xong giật mình, sau đó choáng váng ngã xuống giường.
Hồ đại tẩu nghe được, nghĩ chắc chắn là do lần này để Hồ Lỵ Lỵ thay con mình cưới vợ nên mới thế, khả năng lần sau đến là tốt rồi. Thật là, sớm không đến muộn không đến, lại đến vào lúc này, đúng là không đúng lúc.
Đáng tiếc, Triệu Quảng Thúc và Cố Vĩ không chỉ là về sau không cho tiền nữa, mà còn viết thư kể chuyện hôm nay cho các đồng đội khác, bảo họ về sau không cần đưa tiền cho Hồ bà bà.