Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 433



Buổi tối, Triệu Tuế Tuế ghé vào sau lưng bố trở lại đại đội Phúc Hưng.

"Sao lại đến muộn như vậy?" Trần Tú Hòa mở cửa cho chồng, nhìn thấy con gái út đã ngủ thiếp trên lưng bố.

Bà suy nghĩ một chút, vẫn gọi con gái nhỏ: "Tuế Tuế, con có muốn rửa chân không?"

Triệu Tuế Tuế mơ màng nghe thấy tiếng mẹ, dụi mắt: "Dạ, con muốn."

"Để mẹ lấy nước cho con." Trần Tú Hòa dỗ dành con gái út vào phòng mình.

Triệu Tuế Tuế nhìn căn phòng của mình, giường vẫn còn ấm. Sau Tết Nguyên tiêu, cô bé vẫn luôn ngủ trong phòng riêng, kể cả khi Triệu Chi Chi trở về thành phố.

Trở về đã nhiều ngày, Triệu Quảng Thúc đã thăm hỏi mọi người xong, kỳ nghỉ của ông cũng sắp kết thúc.

"Nếu ngày mai về thì có thể đi nhờ xe, ngày kia về thì phải đi tàu, mấy đứa muốn đi bằng gì?" Triệu Quảng Thúc vừa nói vừa cuộn miến cho con gái út.

Triệu Tuế Tuế nhận lấy, không nói gì. Đi tàu thì lâu nhưng xe khách thì thời gian ngắn hơn, đường xóc hơn, nhưng được cái không tốn tiền nên cũng hấp dẫn.

"Tất nhiên là đi nhờ xe rồi, tiết kiệm được gần 60 tệ, tội gì không đi." Trần Tú Hòa quyết định luôn là sẽ đi nhờ xe về.

"Nếu đã vậy thì trưa nay hoặc sáng mai chúng ta phải về thành phố." Triệu Quảng Thúc nói với mọi người là muộn nhất tối mai xe mới đến Bình Ninh.

"Vậy trưa nay đi, tranh thủ ghé thăm Mãn Thương và mọi người một chút." Trần Tú Hòa nói, lần này gặp xong chắc phải đến sang năm hoặc năm sau mới gặp lại.

"Được, vậy ăn sáng xong thì thu dọn đồ đạc." Triệu Quảng Thúc dứt lời, uống nốt chỗ cháo còn lại của con gái út.

Triệu Tuế Tuế về phòng thu dọn đồ đạc, mang theo hai túi đồ ăn vặt đi ra ngoài.

Triệu Trụ Tử nhìn thấy Triệu Tuế Tuế thì mừng rỡ, định kéo cô bé vào nhà.

"Mình không vào đâu, Trụ Tử, cái này tặng bạn." Triệu Tuế Tuế lắc đầu, cô bé đến để tạm biệt cậu bạn.

"Sao lại thế, cậu mới về có mấy ngày." Triệu Trụ Tử có chút hụt hẫng, nhưng vẫn mở gói giấy ra, bên trong là chiếc ná do Triệu Lập Văn tự tay làm và một ít bánh kẹo.

"Cái ná này anh trai mình làm, chúc cậu sau này bách phát bách trúng." Triệu Tuế Tuế vỗ vai Triệu Trụ Tử rồi đi về phía nhà đội trưởng: "Không cần tiễn mình đâu, có thời gian mình sẽ quay lại."

"Ừ, Tuế Tuế, tạm biệt cậu." Triệu Trụ Tử vẫy tay chào Triệu Tuế Tuế.

Triệu Bảo Châu cũng nhận được quà tạm biệt của Triệu Tuế Tuế: "Thời gian trôi qua nhanh thật."

Triệu Tuế Tuế để mặc Triệu Bảo Châu ôm lấy mình, cô bé này vẫn đáng yêu như vậy.

Ăn trưa xong, Triệu Quảng Thúc đến nhà chính chào tạm biệt ông bà Triệu, sau đó dẫn vợ con ra bắt xe lúc 12 giờ.

Đến khu tập thể nhà máy thép đã là 4 giờ chiều.

Bảo vệ nhìn thấy nhà Triệu Quảng Thúc lại đến, bảo họ đăng ký rồi mới cho vào.

Triệu Lập Võ gõ cửa, nghe thấy tiếng người liền dừng lại.

Triệu Lập Minh ra mở cửa, đón mọi người vào nhà: "May là mọi người đến sớm, muộn chút nữa là em phải đi rồi."

Hôm nay là thứ bảy, người lớn đều đi làm, chỉ có Triệu Lập Minh đang nghỉ đông ở nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

TBC

"Em định đi đâu?" Triệu Lập Văn đặt hành lý xuống hỏi.

"Em định ra thư viện, nhưng mà anh cả đến rồi thì giảng bài cho em đi, mấy bài này em không biết làm." Triệu Lập Minh vừa nói vừa mở vở ra. Với thành tích của cậu, thi đại học ở Bình Ninh thì chắc chắn đậu, nhưng đại học ở Kinh Đô thì hơi khó. Dù vậy, học sinh nào cũng mong muốn được học ở ngôi trường tốt nhất, thi không đậu được Hoa Đại thì cũng muốn thử các trường khác ở Kinh Đô.

"Để anh xem nào." Triệu Lập Văn nhận lấy vở của Triệu Lập Minh, ngồi xuống giảng bài.

Triệu Lập Võ thì rủ em gái ra ngoài đi dạo, lần trước đến đây, họ chưa đi dạo quanh khu tập thể.

Triệu Tuế Tuế nghe vậy liền đồng ý.

"Đến giờ cơm thì nhớ về đấy." Trần Tú Hòa đang nhào bột trong bếp, dặn dò hai con.

Triệu Lập Võ dẫn em gái đi dạo, đi một hồi đã đến cửa sau khu tập thể."Em có muốn ra ngoài không?"

"Ra ngoài xem sao." Triệu Tuế Tuế nghĩ, thời gian vẫn còn, đã đến đây rồi thì ra xem có gì.

Vừa ra khỏi cửa đã thấy một đôi nam nữ đang đứng tình tứ, Triệu Lập Võ tò mò nhìn, Triệu Tuế Tuế kéo anh trai đi, sợ làm phiền người ta.

Vừa đi được một đoạn, họ đã nghe thấy cô gái nói: "Lập Quần, bao giờ thì anh đến nhà em cầu hôn?"

Triệu Tuế Tuế vội vàng quay đầu lại nhìn người con trai. Nếu cô nhớ không nhầm thì người mà Triệu Chi Chi đang tìm hiểu tên là Chu Lập Quần.

Triệu Lập Võ không hiểu, rõ ràng lúc nãy em gái không cho mình nhìn, bây giờ lại tự nhìn, nhưng cậu cũng không nói gì, tiếp tục nhìn theo.

Chu Lập Quần quay lưng về phía hai anh em Triệu Tuế Tuế, tay phải sờ soạng khắp người cô gái nhưng không trả lời câu hỏi.

"Sao anh không nói gì?" Cô gái ban đầu còn ngại ngùng né tránh, nhưng rồi cũng quên mất câu hỏi vừa rồi vì động tác của Chu Lập Quần.

Triệu Tuế Tuế không nhìn thấy mặt Chu Lập Quần, đành phải kéo anh trai đi hướng khác.

Chu Lập Quần không ngờ hành động của mình không dỗ được bạn gái, trong lòng đang nghĩ cách đối phó.

Bất ngờ, anh ta chạm mặt Triệu Tuế Tuế.

Triệu Tuế Tuế liếc mắt một cái đã nhớ kỹ Chu Lập Quần, nhìn cũng được, nhưng không đẹp trai bằng hai anh trai cô, trên mũi bên trái có một nốt ruồi đen nhỏ, không ảnh hưởng lắm.

Chu Lập Quần ngạc nhiên trước vẻ ngoài của Triệu Tuế Tuế, không hiểu sao lại nghĩ đến Triệu Chi Chi. Nói về ngoại hình, Triệu Chi Chi còn xinh hơn cô bé trước mặt, chỉ là cô ấy quá bảo thủ, đừng nói hôn, nắm tay còn không cho.

"Anh nói đi, không nói là em giận đấy." Cô gái thấy Chu Lập Quần nhìn Triệu Tuế Tuế phía sau, chỉ là một cô nhóc, liền đẩy anh ta một cái.

"Chờ... chờ chị anh lấy chồng, phòng trống rồi anh sẽ cưới em." Chu Lập Quần bịa đại một lý do. Nhà anh ta hiện tại 8 người chen chúc trong 4 căn phòng, ông bà một phòng, bố mẹ một phòng, anh ta và em trai một phòng, hai chị gái một phòng, đúng là không còn phòng nào để cưới vợ. Nhà máy thực phẩm mấy năm nay cũng không cấp nhà, muốn cưới vợ thì chỉ có nước đợi chị gái lấy chồng hoặc là ra ngoài mua nhà.

"Vậy còn phải đợi bao lâu?" Cô gái tiếp tục hỏi. Hôm nay cô đã để Chu Lập Quần hôn rồi, dù thế nào cũng phải cho cô một câu trả lời.

"Năm nay chị hai anh chắc là lấy chồng, đến lúc đó phòng trống anh sẽ cưới em." Chu Lập Quần nói dối. Thực ra chị hai anh ta hiện tại còn chưa có bạn trai.

Triệu Tuế Tuế bây giờ chỉ muốn về nói chuyện với Triệu Chi Chi. Hôm nay nhà máy thực phẩm làm việc bình thường, người đàn ông vừa rồi chưa chắc đã là người mà Triệu Chi Chi đang tìm hiểu.

"Tuế Tuế, chúng ta không về nữa sao?" Triệu Lập Võ thấy em gái đi càng lúc càng xa khu tập thể, liền hỏi.

"Anh hai, hay là chúng ta đến nhà máy thực phẩm đi, em chưa thấy nhà máy tan ca bao giờ, chúng ta đến đón chị Chi Chi tan làm." Triệu Tuế Tuế bịa đại một lý do.