Nghe em gái nói vậy, Triệu Lập Võ lập tức hào hứng: "Đi, chúng ta đi đón chị Chi Chi tan làm."
Hai anh em đến nhà máy thực phẩm, sau khi xác nhận với bác bảo vệ chỉ có một lối ra, liền đứng đợi ở cổng chính.
Tiếng chuông tan tầm vang lên, công nhân nhà máy thực phẩm lần lượt bước ra.
Triệu Lập Võ đứng trên một ụ đá quan sát, ở góc tòa nhà văn phòng, cậu thấy Triệu Chi Chi đi ra,"Tuế Tuế, anh thấy chị ấy rồi."
Triệu Tuế Tuế nhìn theo hướng anh trai chỉ, cũng nhìn thấy Triệu Chi Chi đang vừa đi vừa cười nói với đồng nghiệp.
Chờ Triệu Chi Chi đến gần, Triệu Tuế Tuế mới gọi.
"Tuế Tuế, Tiểu Võ, sao hai đứa lại ở đây?" Triệu Chi Chi nói với đồng nghiệp đi trước, sau đó dẫn theo em họ đến một con hẻm nhỏ: "Đi qua con đường này một đoạn là đến khu tập thể rồi."
Triệu Tuế Tuế vừa đi vừa quan sát Triệu Chi Chi, quyết định tối nay sẽ nói.
Ăn tối xong, Triệu Tuế Tuế vội vàng kéo tay Triệu Chi Chi vào phòng.
"Sao thế?" Triệu Chi Chi nghĩ ngày mai được nghỉ, có thể dẫn em họ đi chơi.
"Cái tên Chu Lập Quần đó... gần đây có rủ chị đi chơi không?" Triệu Tuế Tuế suy nghĩ một chút rồi hỏi thẳng.
Triệu Chi Chi ngẩn người, từ sau khi nghe em họ nói, Chu Lập Quần không còn tìm cô nữa, nhưng cô đã tranh thủ lúc anh ta đi vắng đến văn phòng hỏi, mọi người đều nói Chu Lập Quần hiện tại chưa có bạn gái.
"Chị Chi Chi?" Triệu Tuế Tuế lay lay tay Triệu Chi Chi.
"Hả? Không có, cuối tuần trước chị về quê, cuối tuần này cũng không hẹn hò gì." Triệu Chi Chi lắc đầu, cô không có dũng khí đi theo dõi người khác.
"Trên mũi Chu Lập Quần có phải có nốt ruồi không?" Thấy Triệu Chi Chi có vẻ trốn tránh, Triệu Tuế Tuế bèn kể lại chuyện chiều nay.
Triệu Chi Chi nghe xong ngây người một lúc lâu, may mà trước đó Triệu Tuế Tuế đã "tiêm phòng" cho cô, bọn họ hiện tại thật sự không được coi là người yêu, nhưng nếu đã có bạn gái mà còn rủ cô đi chơi thì thật quá đáng,"Em nhìn thấy ở cửa sau sao?"
"Vâng." Triệu Tuế Tuế gật đầu, sợ Triệu Chi Chi không tin, bèn miêu tả ngoại hình của cô gái đi cùng Chu Lập Quần.
Nghe xong lời miêu tả, Triệu Chi Chi biết đối phương là ai,"Cô gái đó tên là Vi Lệ Dung, bố cô ta làm ở phòng nồi hơi nhà máy thép."
"Vậy phải làm sao bây giờ?" Triệu Tuế Tuế lo lắng hỏi, Chu Lập Quần là mối tình đầu của Triệu Chi Chi, không ngờ anh ta lại là kẻ trăng hoa.
Triệu Chi Chi suy nghĩ hồi lâu, quyết định đi theo dõi Chu Lập Quần,"Ngày mai chúng ta đến nhà Chu Lập Quần canh chừng, xem anh ta đi đâu."
Triệu Tuế Tuế cảm thấy lúc này không thể thiếu mình,"Em cũng đi."
Sáng sớm hôm sau, Triệu Tuế Tuế theo Triệu Chi Chi ra ngoài.
Hai người rẽ trái rẽ phải, đi vào một con hẻm nhỏ, hôm nay là chủ nhật, mọi người đều dậy muộn.
"Chính là chỗ này." Triệu Chi Chi dừng lại ở một ngã rẽ, chỉ vào một căn nhà nhỏ.
Triệu Tuế Tuế nhìn sang, hóa ra là gần nhà cậu, thật trùng hợp.
"Tuế Tuế?" Trần Trụ Tử xách giỏ từ chợ về, thấy một cô bé rất giống cháu ngoại.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Chi Chi bịt kín mít, chỉ lộ mỗi đôi mắt mà ông cụ vẫn nhận ra,"Ông ngoại, ông đi đâu về đấy ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ông mua đậu hũ, về nhà cùng ăn nào." Trần Trụ Tử gọi cháu gái và Triệu Chi Chi, rủ hai chị em cùng về nhà.
Triệu Tuế Tuế lắc đầu, chuyện của Triệu Chi Chi quan trọng hơn,"Ông ngoại, cháu ăn sáng rồi, chiều cháu qua sau, lát nữa mẹ cháu cũng sang ạ."
Vừa dứt lời, Triệu Tuế Tuế thấy bóng dáng mẹ xuất hiện ở đầu ngõ.
"Bảo sao hai đứa dậy sớm ra ngoài, thì ra là sang nhà ông ngoại." Trần Tú Hòa xách giỏ đi tới, thấy bố đang nói chuyện với hai chị em, lên tiếng.
"Mẹ, mẹ với ông ngoại về trước đi, con với chị Chi Chi có việc rất quan trọng." Triệu Tuế Tuế đẩy mẹ, người đông quá dễ bị phát hiện.
"Ừ, vậy chú ý thời gian nhé." Trần Tú Hòa cùng chồng vào nhà, có Triệu Chi Chi dẫn con gái đi, bà rất yên tâm, con gái có bí mật riêng, bà thường không gặng hỏi.
"Thật sự không đi à? Đậu hũ nhà này ngon lắm đấy." Trần Trụ Tử bị con gái kéo đi, vẫn ngoái đầu nhìn lại.
"Không ăn đâu ạ, ông ngoại cứ ăn đi." Triệu Tuế Tuế phẩy tay, giục mẹ và ông ngoại về nhà ăn sáng.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Chi Chi kiên nhẫn chờ đợi, mãi đến khi Triệu Tuế Tuế giậm chân vì lạnh thì Chu Lập Quần mới chịu ra khỏi nhà.
"Là anh ta sao?" Triệu Tuế Tuế nhìn Triệu Chi Chi.
"Là anh ta." Triệu Chi Chi gật đầu, lặng lẽ bám theo.
Càng đến gần cổng sau khu tập thể nhà máy thép, Triệu Chi Chi càng bình tĩnh, cho đến khi Vi Lệ Dung bước ra, tay trong tay cùng Chu Lập Quần rời đi.
"Bây giờ phải làm sao, tiếp tục theo nữa không?" Triệu Tuế Tuế nhìn Triệu Chi Chi đang đau khổ vì thất tình, nhất thời không biết phải làm gì.
Triệu Chi Chi biết bây giờ cách tốt nhất là cắt đứt liên lạc với Chu Lập Quần, nhưng dù sao đó cũng là người cô thích đầu tiên, cô im lặng, tiếp tục đi theo hai người phía trước.
Đúng như lời em họ nói, cô và Chu Lập Quần căn bản không có quan hệ gì, cô lấy tư cách gì chất vấn họ?
Triệu Tuế Tuế bất đắc dĩ, đành đi theo.
Nhìn những nơi Chu Lập Quần dẫn Vi Lệ Dung đi, đều là những nơi anh ta từng dẫn cô đi, Triệu Chi Chi càng nghĩ càng thấy mình ngu ngốc, may mà cô giữ vững giới hạn, trước khi xác định quan hệ đã từ chối nắm tay anh ta.
TBC
Triệu Tuế Tuế rất tò mò, hai người sống sờ sờ đi theo sau lưng mà Chu Lập Quần và Vi Lệ Dung không hề phát hiện, phản xạ của họ chậm chạp vậy sao, hay là người đang yêu đương mặn nồng đều không nhạy bén như vậy?
Đến sân trượt băng, Chu Lập Quần mới phát hiện ra Triệu Chi Chi, anh ta lập tức buông tay Vi Lệ Dung, ý đồ phủi sạch quan hệ.
Trên đường đi, Triệu Chi Chi đã nghĩ đến rất nhiều tình huống, không ngờ đến lúc này, cô vẫn có thể mỉm cười chào hỏi Chu Lập Quần, như thể giữa hai người chưa từng có gì mập mờ: "Chào anh Chu, trùng hợp quá."
Chu Lập Quần không đoán được tâm trạng hiện tại của Triệu Chi Chi, rõ ràng nửa tháng trước gặp anh ta, cô còn vui vẻ biết bao, vậy mà bây giờ lại xa cách như vậy, lần trước lén gặp mặt, anh ta muốn nắm tay cô nhưng bị từ chối, nên định cho cô thời gian suy nghĩ, không ngờ gặp lại nhau trong hoàn cảnh này, chỉ đành ấp úng đáp: "Chào cô Triệu, trùng hợp thật."
Lúc này, Triệu Tuế Tuế đi vệ sinh trở về, thấy ba người đang đối mặt, vội vàng chạy đến bên cạnh Triệu Chi Chi, ra mặt bảo vệ chị họ.
Chu Lập Quần cũng nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, nhớ lại chiều qua gặp cô ở cổng sau, sau đó nhìn sang Triệu Chi Chi, biết chuyện mình "bắt cá hai tay" đã bại lộ.
Triệu Chi Chi nói với Chu Lập Quần vài câu khách sáo rồi rời đi.
Trên đường về, Triệu Chi Chi không kìm được nước mắt.
Mọi người xung quanh nhìn thấy, còn tưởng Triệu Tuế Tuế bắt nạt người khác.
Triệu Tuế Tuế chỉ biết lúng túng đi theo Triệu Chi Chi, khóc ra cũng tốt, chỉ là giá như chị Chi Chi về đến nhà rồi hãy khóc.