Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 445



Triệu Tuế Tuế tuy không về quê nhưng vẫn nhớ viết thư cho Triệu Bảo Châu.

Chỉ có điều, bức thư gặp trục trặc, đến tận hôm trước ngày khai giảng mới đến được tay Triệu Bảo Châu.

Triệu Bảo Châu cứ chờ mãi, từ lúc nghỉ hè đến sắp khai giảng vẫn không thấy Triệu Tuế Tuế về, mãi đến ngày trước ngày khai giảng mới nhận được bức thư đã lưu lạc hơn một tháng trời.

Sáng sớm hôm nay, Triệu Lập Võ vào phòng em gái gọi cô dậy.

"Tuế Tuế, dậy mau lên, hôm nay chúng ta phải vào thành phố." Triệu Lập Võ thấy khóe miệng em gái có vẻ như còn dính nước miếng, nhớ đến lời em gái từng nói, đoán chừng bây giờ em gái đang mơ thấy đồ ăn ngon.

Triệu Lập Võ đoán không sai, lúc này Triệu Tuế Tuế quả thật đang mơ, cô mơ thấy cuối tuần được nghỉ làm, cùng bạn thân đi dạo phố mua sắm, rồi đến một quán ăn nổi tiếng trên mạng check-in, ăn món ếch xào cay.

Bất thình linh, mấy con ếch trong nồi sống dậy, hướng về phía Triệu Tuế Tuế nói hết giờ rồi, dọa cô giật mình tỉnh giấc.

Triệu Lập Võ thấy em gái mở mắt, đẩy vai cô: "Tỉnh rồi à?"

Triệu Tuế Tuế ngơ ngác nhìn anh trai, sau này cô thề sẽ không bao giờ mơ thấy ăn ếch nữa!

"Không dậy thì ở nhà một mình đấy." Ngoài sân, Trần Tú Hòa đang tưới rau, nhìn con gái út qua cửa sổ.

Triệu Tuế Tuế sực nhớ ra hôm nay cả nhà phải vào thành phố mua ít đồ, tiện thể đón anh cả về,"Con dậy ngay đây."

Vệ sinh cá nhân xong xuôi trong vòng năm phút, Triệu Tuế Tuế nhanh chóng ăn sáng.

Ba mẹ con lên xe đạp đi, đến huyện thành thì gửi xe ở đồn cảnh sát, sau đó Trần Tú Hòa dẫn con trai út và con gái út đi mua vé xe vào thành phố, ba người mua hai vé ghế ngồi.

Triệu Tuế Tuế cảm nhận làn gió thổi qua khi xe chạy, giá mà trên đường không có nhiều ổ gà như vậy thì tốt biết mấy.

Nhà ga đông nghịt người qua lại, Triệu Tuế Tuế đi sát theo sau anh trai.

Nghe tin tàu sẽ đến muộn hai tiếng, Trần Tú Hòa đành dẫn con trai út và con gái út rời khỏi nhà ga trước.

Muộn hai tiếng thường là muộn hơn, rất có thể sẽ là hơn hai tiếng, thậm chí ba tiếng.

"Mẹ, bây giờ chúng ta đi đâu?" Triệu Tuế Tuế vừa hỏi mẹ vừa nắm tay bà.

Trần Tú Hòa định bụng đón con trai cả xong sẽ đến nhà họ Hách chơi, bây giờ tàu đến muộn làm đảo lộn kế hoạch,"Đi chợ trước đã."

Triệu Tuế Tuế gật đầu, khu chợ ở đây là một trong số ít những khu chợ còn sót lại, nằm ngay cạnh nhà ga.

Đến cổng chợ, Triệu Tuế Tuế thấy mấy người đeo băng đỏ đang đi tuần tra, trên băng đỏ có viết mấy chữ rất to: "Nhân viên duy trì trật tự".

Nhân viên duy trì trật tự? Duy trì trật tự gì nhỉ?

Nhưng Triệu Tuế Tuế thấy một trong số những nhân viên đó trông quen quen.

"Trương Lan, cảm ơn cậu nhé."

Nghe thấy tên Trương Lan, Triệu Tuế Tuế sực nhớ ra người này là ai, chính là gã đầu cơ bị đập vỡ chai dầu hôm trước ở công xã Hướng Dương.

"Không có gì, tôi đi tuần tra trước đây." Trương Lan phẩy tay, đi vào trong chợ.

Triệu Tuế Tuế nhìn theo bóng lưng Trương Lan, không ngờ gã không làm đầu cơ nữa mà đi làm công chức.

"Tuế Tuế, lại đây." Triệu Lập Võ thấy em gái không theo kịp, bèn đứng lại vẫy tay gọi.

"Đến rồi." Triệu Tuế Tuế đáp lời, chạy đến bên mẹ và anh trai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chợ ở thành phố tốt hơn chợ ở công xã Hướng Dương không chỉ một chút, ngay cả sạp hàng cũng là bàn, một sạp một cái bàn gỗ.

Trần Tú Hòa nhìn người nhân viên duy trì trật tự đứng sau lưng người bán hàng, hỏi: "Bác ơi, người đứng sau lưng bác làm gì vậy?"

Người bán hàng quay lại nhìn người nhân viên duy trì trật tự, đáp: "Nhân viên duy trì trật tự đấy, nếu có ai cân thiếu, bán đắt, hay gộp chung hàng tốt hàng xấu thì có thể báo cáo với họ."

Triệu Tuế Tuế vừa lại gần đã nghe thấy câu trả lời, xem ra nhân viên duy trì trật tự là để phòng ngừa đầu cơ trục lợi.

Khu chợ rất lớn, rộng gấp năm lần chợ ở công xã Hướng Dương, chủng loại hàng hóa cũng nhiều hơn.

Triệu Tuế Tuế còn nhìn thấy cả quả vải, bây giờ đã là cuối vụ vải rồi, lại thêm việc vận chuyển và bảo quản không được tốt nên vỏ quả vải đã bắt đầu biến màu, vỏ ngoài khô héo khiến cho dù là vải thì cũng chẳng ai muốn mua.

"Cô gái, vải đây, vải ngon trứ danh "Nhất kỵ hồng trần phi tử tiếu" đây, mua ít vải đi." Thấy Triệu Tuế Tuế cứ nhìn chằm chằm vào rổ vải ế của mình, người bán hàng muốn gỡ gạc chút đỉnh nên niềm nở chào mời.

Trần Tú Hòa thấy con gái cứ nhìn chằm chằm vào vải, tưởng con gái thích nên hỏi: "Tuế Tuế, con muốn mua à?"

Người bán hàng nhìn Trần Tú Hòa, vội vàng nói: "Loại này đáng lẽ hai đồng một cân, giờ chỉ còn hơn năm cân thôi, tôi lấy bà một đồng một cân, năm đồng lấy hết."

Nghe thấy giá đó, Trần Tú Hòa nhíu mày: "Đắt quá, có thể rẻ hơn chút được không?"

"Mẹ, con không thích ăn vải đâu, con chỉ đang xem vỏ quả vải này ngày mai có bị nứt ra không thôi." Triệu Tuế Tuế kéo tay mẹ, rõ ràng là vải đã hỏng, người bán hàng đang bắt nạt họ không biết xem hàng.

TBC

Nghe vậy, Trần Tú Hòa hiểu ý con gái, bà trừng mắt nhìn người bán hàng rồi định bỏ đi.

Người bán hàng không ngờ lại gặp phải người biết xem hàng, nghĩ bụng năm cân vải này bán được là có lời, không bán thì cũng phải vứt đi, bèn vội vàng gọi với theo: "Bà ơi, bà mua thì tôi lấy ba đồng chẵn, bà lấy hết đi."

Triệu Tuế Tuế mặc kệ người bán hàng níu kéo, đẩy mẹ đi.

"Tuế Tuế, thật sự không muốn mua à?" Trần Tú Hòa dắt tay con gái, hỏi.

Triệu Tuế Tuế lắc đầu: "Không cần đâu ạ, vải không dễ bảo quản, mấy quả vải này chắc cũng chẳng còn bao nhiêu nước."

Quả thật chợ có rất nhiều loại hàng hóa, ba mẹ con đi chợ hai tiếng đồng hồ, mua được không ít đồ chỉ có ở miền Nam rồi mới quay lại nhà ga.

Vì mang nhiều đồ quá nên Trần Tú Hòa không vào trong, chỉ đứng ở cổng ra đợi.

Lần này Triệu Lập Văn về không mua được vé giường nằm, phải ngồi suốt cả chặng đường, trên đường anh cũng muốn tìm cách mua vé giường nằm nhưng đều không còn chỗ.

Lần này anh mang theo khá nhiều hành lý nên không muốn chen chúc với mọi người, đợi mọi người xuống hết anh mới xách hành lý xuống, vừa ra khỏi nhà ga đã thấy mẹ và em trai đang đứng đợi: "Mẹ, Tiểu Võ."

"Tiểu Văn." Trần Tú Hòa cũng nhìn thấy con trai cả, vẫy tay gọi.

Chờ Triệu Lập Văn đến gần, Triệu Lập Võ nhận lấy hành lý của anh, khá nặng.

"Tuế Tuế chưa ra à?" Triệu Lập Văn nhìn quanh quất nhưng không thấy em gái đâu.

"Nó đi nhà vệ sinh, đợi chút là ra." Trần Tú Hòa chỉ tay về phía nhà vệ sinh cách đó không xa.

Vừa vào đến nhà vệ sinh, Triệu Tuế Tuế đã nghe thấy tiếng hai người đàn ông nói chuyện, tưởng mình bị nhìn trộm, cô vội vàng kéo quần lên.

"Anh Lan, đồ đợt này để chỗ cũ nhé."

"Vất vả cho cậu rồi, cứ ghi sổ trước đi." Trương Lan đưa cho người kia một điếu thuốc, châm lửa rồi bỏ đi.

Triệu Tuế Tuế buông tấm rèm che tạm bợ xuống, không ngờ Trương Lan lại giấu nghề, bề ngoài là nhân viên duy trì trật tự, bên trong vẫn làm nghề đầu cơ.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, lương một chức vụ hành chính quèn có khi còn chẳng bằng một lần đầu cơ trục lợi, chỉ là không biết Trương Lan làm vậy đến bao giờ.