Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 446



"Nghĩ gì thế?" Triệu Lập Văn thấy em gái đứng ở bên ngoài nhà vệ sinh không nhúc nhích, bèn đi lên phía trước gọi.

"Anh cả, em vừa rồi nghe được." Triệu Tuế Tuế nhìn xung quanh sau đó ghé vào tai anh trai, kể lại đoạn đối thoại vừa nghe được.

Triệu Lập Văn nghe xong không kinh ngạc, hiện tại những người làm ăn phi pháp đều ẩn giấu, mỗi người một cách thức riêng,"Mặc kệ bọn họ, ai có bản lĩnh người nấy hưởng."

Trần Tú Hòa nhìn túi lớn túi nhỏ, nghĩ đến việc đến nhà người khác làm khách không tiện, bèn tuyên bố đi một chuyến đến cửa hàng bách hóa rồi trực tiếp về nhà.

Lúc trở lại khu tập thể, Triệu Tuế Tuế phát hiện có thêm không ít người xa lạ.

Chu Thiến Thiến đang nhảy dây dưới gốc cây liễu lớn, thấy Triệu Tuế Tuế trở về, liền lon ton chạy đến.

Triệu Tuế Tuế nhìn Chu Thiến Thiến vẻ mặt đầy chuyện, liền hỏi: "Có chuyện gì mới mẻ à?"

"Cậu không phát hiện trong khu tập thể có thêm một vài gương mặt xa lạ sao?" Chu Thiến Thiến ngẩng đầu, ra hiệu cho Triệu Tuế Tuế nhìn về phía người vừa đi ngang qua.

"Ừ, phát hiện rồi." Triệu Tuế Tuế đại khái biết những người này là ai.

Quân đội Tung Sơn từ 6 trung đoàn tăng lên 9 trung đoàn, Lưu Sư trưởng cũng được thăng một bậc lớn, hiện tại hẳn là Lưu Quân trưởng rồi. Chắc là trước đó bị đè ép không cho thăng chức, hiện tại mới được thăng một bậc lớn như vậy.

Những gương mặt mới xuất hiện hẳn là người nhà của 3 trung đoàn mới gia nhập quân đội Tung Sơn.

Chu Thiến Thiến không ngờ Triệu Tuế Tuế biết, liền có chút nhụt chí: "Nhưng mà tớ phát hiện nhà Trung đoàn trưởng Trung đoàn 9 lại có đàn piano, nghe nói vợ của Trung đoàn trưởng Trung đoàn 9 trước kia... là con nhà tư bản, cây đàn piano chính là của vợ chú ấy."

Triệu Tuế Tuế nghĩ đến đàn piano, ngón tay bất giác gõ nhẹ lên đùi. Ở thế kỷ 21, cô từng học lớp dạy đàn piano, lúc ấy cả khu chung cư cùng nhau đăng ký học, Triệu Tuế Tuế còn nhớ rõ mấy bản nhạc piano đã bị luyện đến nhàm, nhưng bây giờ cũng chỉ nhớ rõ mấy bản đó, còn lại đều trả lại cho giáo viên rồi.

Hiện tại còn chưa đến lúc nghiêm trọng, tuy thành phần gia đình tư bản không tốt, nhưng cũng không nghiêm trọng như thời kỳ 10 năm Cách mạng Văn hóa. Nhưng nếu Trung đoàn trưởng Trung đoàn 9 không thể thăng chức trước 10 năm Cách mạng Văn hóa, có lẽ chú ấy sẽ bị chững lại hoặc là phải chuyển nghề, trừ phi chú ấy chọn ly hôn.

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến, Triệu Tuế Tuế nhìn thấy một người phụ nữ mặc chiếc váy màu vàng nhạt xuất hiện trên sân thể dục.

"Chính là chị ấy, vợ của Trung đoàn trưởng Trung đoàn 9, tên là An Hân." Chu Thiến Thiến kéo kéo áo Triệu Tuế Tuế, bảo cô nhìn về phía An Hân.

Triệu Tuế Tuế nhìn An Hân với thần thái rạng rỡ bước qua, dáng người rất đẹp, có thể xếp thứ ba trong khu tập thể, còn trong lòng cô, người đẹp nhất chính là mẹ cô,"Xinh thật đấy."

"Tớ cũng thấy vậy, chỉ là không biết dì An đàn piano như thế nào thôi." Chu Thiến Thiến nhìn chiếc váy của An Hân với vẻ mặt ngưỡng mộ, định bụng về nhà sẽ năn nỉ mẹ, cô ấy cũng muốn một chiếc váy như vậy.

Trong khu tập thể bỗng chốc có thêm nhiều người như vậy, Triệu Tuế Tuế phát hiện sân thể d.ụ.c vốn không đông đúc lắm cũng trở nên chật chội, hơn nữa những người mới đến theo quân đội cơ bản đều là người thành phố.

Lúc Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Văn đi săn từ núi Hoa Lương trở về, nhìn thấy một đám con trai đang đ.á.n.h nhau bên bờ sông.

Triệu Lập Văn từ xa đã nhận ra Vương Diệu Tổ trong đó. Vốn dĩ anh không định xen vào, nhưng lại phát hiện em trai mình cũng ở trong đó.

Triệu Tuế Tuế cũng phát hiện ra, vội vàng chạy tới cổ vũ.

Ban đầu, cô tưởng rằng Triệu Lập Võ và Vương Diệu Tổ đang đùa giỡn, đến gần mới phát hiện Triệu Lập Võ và Vương Diệu Tổ là cùng một phe.

Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Văn đi đến vòng ngoài, thấy Triệu Lập Võ đang giao đấu với một cậu bé, chủ yếu là Triệu Lập Võ đơn phương áp đảo đối phương.

Cậu bé rõ ràng không chống đỡ được Triệu Lập Võ, nhưng không chịu thua, bị quật ngã lại bò dậy tấn công, Triệu Lập Võ bất đắc dĩ đành phải quật ngã cậu bé hết lần này đến lần khác.

Triệu Tuế Tuế nhìn cậu bé như con sư tử nhỏ bị chọc giận, liền không cổ vũ cho anh trai nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

TBC

"Nguyên Thịnh, cậu bé kia là ai vậy?" Triệu Lập Văn hỏi Nguyên Thịnh đang đứng bên cạnh.

"Hồ Đông Lai, con trai của Trung đoàn trưởng Trung đoàn 9. Lúc trước ở khu tập thể quân đội Lộc Sơn, cậu ta được mệnh danh là bá vương, vừa rồi chúng ta đang chơi đùa vui vẻ dưới sông, vừa lên bờ cậu ta đã muốn khiêu chiến Lập Võ, bị Lập Võ một chiêu quật ngã nhưng không cam tâm." Nguyên Thịnh bĩu môi, nhìn Hồ Đông Lai như nhìn khỉ.

Triệu Tuế Tuế nghe Nguyên Thịnh nói xong thì hiểu ngay, thì ra là cựu bá vương của khu tập thể quân đội Lộc Sơn đá phải thiết bản ở quân đội Tung Sơn rồi, không cam tâm chịu thua.

Thiết bản Triệu Lập Võ lại một lần nữa ấn ngã Hồ Đông Lai, ghì chặt xuống đất: "Cậu phục chưa?"

Hồ Đông Lai muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Triệu Lập Võ, nhưng phát hiện bản thân không thể động đậy, dù vậy, cậu bé vẫn mạnh miệng: "Không phục!"

"Ha ha, vậy cậu không phục thì đứng lên đi." Triệu Lập Võ cũng là lần đầu tiên gặp phải người bị mình đ.á.n.h bại nhiều lần như vậy mà vẫn không phục, bỗng nhiên thấy Vương Diệu Tổ đáng yêu hơn nhiều, ít nhất bị đ.á.n.h hai lần là đã chịu phục.

Hồ Đông Lai dùng cả hai tay hai chân bám chặt xuống đất, cố hết sức lực toàn thân cũng không thể đứng dậy, đành cầu cứu những người bạn bên cạnh.

Nhưng những người bạn của Hồ Đông Lai đã bị Vương Diệu Tổ và Nguyên Thịnh "dạy dỗ" xong, không ai dám tiến lên giúp đỡ.

Hơn nữa, Hồ Đông Lai đã không còn là đại ca của bọn họ nữa rồi, hiện tại bọn họ muốn Triệu Lập Võ làm đại ca.

Triệu Tuế Tuế không biết suy nghĩ trong lòng đám con trai, cô đang nghĩ không biết An Hân có phải mẹ kế của Hồ Đông Lai hay không. Nhìn An Hân chỉ khoảng hơn 20 tuổi, không giống người đã có con trai lớn như Hồ Đông Lai, trừ phi cô ấy là người trẻ lâu.

Hồ Đông Lai không chịu nhận thua, Triệu Lập Võ mất đi hứng thú đ.á.n.h phục cậu bé, bèn buông ra: "May mà cậu không khóc nhè, nếu không tôi càng khinh thường cậu."

"Tiểu Võ, về thôi." Triệu Lập Văn vẫy tay gọi em trai.

Mặt trời đã lên cao, đến giờ cơm trưa rồi.

Mọi người ở đây cũng nhận ra đã đến giờ ăn cơm, lần lượt chạy về nhà mình, cơm nước là trên hết.

Rất nhanh, bên bờ sông chỉ còn lại một mình Hồ Đông Lai. Cậu bé không ngờ những người bạn của mình lại bỏ đi mà không đợi cậu, có còn coi cậu là đại ca hay không nữa.

Trên đường trở về, Triệu Lập Võ kể lại toàn bộ quá trình Hồ Đông Lai khiêu khích mình.

Ban đầu, bọn họ đang thi bơi ở dưới sông, Hồ Đông Lai dẫn người đến muốn thu nạp bọn họ, Triệu Lập Võ còn chưa lên tiếng, Vương Diệu Tổ đã nổi giận trước.

Triệu Tuế Tuế vừa đi vừa nghe anh trai kể chuyện, thầm nghĩ Hồ Đông Lai đúng là một cậu bé chưa trải sự đời.

Lúc đi ngang qua một ngôi nhà, ba anh em bỗng nghe thấy tiếng đàn piano.

Triệu Tuế Tuế nhớ bản nhạc này có tên là Canon, nhưng không biết người chơi đàn là ai.

"Nghe hay đấy." Triệu Lập Văn nghe xong, buông một câu nhận xét rồi tiếp tục đi về nhà.

Trần Tú Hòa vừa đặt bánh bao lên bàn ăn, đã thấy ba đứa con trở về: "Đi rửa tay rồi ăn cơm thôi."

Hôm nay Triệu Tuế Tuế tiêu hao nhiều năng lượng, ăn liền hai cái bánh bao.

Trần Tú Hòa thấy vậy có chút kinh ngạc, bình thường con gái chỉ ăn một cái bánh bao: "Hôm nay sao lại ăn hai cái?"

Triệu Tuế Tuế đương nhiên không thể nói là cô và anh trai đã chạy khắp núi để săn dê rừng: "Leo cây mệt quá mẹ ạ. Quả táo sắp đến mùa thu hoạch rồi."