Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 462



Vũ giáo sư khoát tay áo,"Em bao nhiêu tuổi rồi?"

"Em 15 tuổi, hiện tại học lớp mười hai, sang năm có thể thi đại học." Lục Minh hồi đáp, nghĩ đến Vũ giáo sư là giảng viên của Đại học Quân sự Hoa Hạ, vốn dĩ trong lòng d.a.o động giữa Đại học Hoa Hạ và Đại học Quân sự Hoa Hạ có một chút thiên vị Đại học Quân sự Hoa Hạ.

"Em thích những thứ này, có nghĩ tới việc thi vào Đại học Quân sự Hoa Hạ hay không?" Vũ giáo sư cảm thấy Lục Minh là một hạt giống tốt, nếu Lục Minh đến Đại học Quân sự Hoa Hạ, ông cũng có thể nhận cậu làm học trò.

"Em... Em vẫn đang suy nghĩ thi vào Đại học Hoa Hạ hay Đại học Quân sự Hoa Hạ." Lục Minh không giấu diếm, cậu cũng biết giáo sư Vũ đang ngỏ lời mời mình, tuy rằng cán cân đã nghiêng về Đại học Quân sự Hoa Hạ, nhưng Đại học Hoa Hạ là trường đại học đầu tiên cậu muốn thi, không thể nói thay đổi liền thay đổi.

Vũ giáo sư nghĩ đến người bạn đang công tác ở Đại học Hoa Hạ, nếu Lục Minh đến Đại học Hoa Hạ, đến lúc đó học trò của hai người sẽ bị đem ra so sánh, tuy rằng Triệu Lập Văn không nhất định thua kém, nhưng về sau nói không chừng sẽ biến thành đối thủ mạnh, hạt giống là do mình phát hiện trước đương nhiên phải tranh thủ, Triệu Lập Văn và Lục Minh làm bạn học cùng trường cũng tốt,"Đến Đại học Quân sự Hoa Hạ, em có thể học cùng Tiểu Văn, đến lúc đó hai đứa cùng nhau tiến bộ không tốt sao?"

Lục Minh nhìn Triệu Lập Văn, cậu rất vui lòng làm bạn học cùng trường với Triệu Lập Văn, nhất thời không biết nên lựa chọn như thế nào,"Em còn phải suy nghĩ thêm."

Triệu Tuế Tuế ở bên cạnh nghe, thật ra cô muốn khuyên Lục Minh chọn Đại học Quân sự Hoa Hạ, bởi vì cô không rõ đến lúc đó Đại học Hoa Hạ có tiếp nhận học sinh đã tốt nghiệp cấp ba đi học lại hay không, nhưng chuyện này cô không tiện quyết định thay người khác.

Lục Minh nhìn sang Triệu Tuế Tuế bên cạnh, hỏi: "Tuế Tuế, nguyện vọng một của cậu là gì?"

"Đại học Quân sự Hoa Hạ." Triệu Tuế Tuế không hiểu sao Lục Minh lại hỏi mình, cô không do dự nói ra mục tiêu thi vào Đại học Quân sự Hoa Hạ.

"Ồ." Lục Minh gật đầu, không nói gì thêm.

"Đến giờ rồi, Lục Minh, em suy nghĩ cho kỹ nhé, Tiểu Văn, chúng ta về nhà khách thôi." Giáo sư Vu nhìn đồng hồ, đã đến giờ hẹn, ông đứng dậy chào tạm biệt Trần Tú Hòa, dẫn Triệu Lập Văn và túi bánh đào rời đi.

Triệu Lập Văn vừa đi không lâu, Chu Thiến Thiến đẩy cửa bước vào.

"Tuế Tuế, nghe nói anh trai cậu đã về."

"Ừ, anh ấy đi cùng giáo sư của Đại học Quân sự Hoa Hạ đến khảo sát." Triệu Tuế Tuế cắt một miếng dưa hấu lớn cho Chu Thiến Thiến.

Chu Thiến Thiến còn tưởng rằng nhà Triệu Tuế Tuế có chuyện gì, nghe nói Triệu Lập Văn đi cùng giáo sư của Đại học Quân sự Hoa Hạ đến làm việc mới yên tâm,"Ồ, nhà cậu vẫn còn dưa hấu à, dưa hấu mình trồng đã ăn hết từ lâu rồi."

"Còn hai quả nữa, cũng không ăn được bao lâu." Triệu Tuế Tuế nhờ vào Tụ Bảo Bồn, cô giấu không ít dưa trong không gian, đến lúc đó dưa không thể xuất hiện trước mặt người ngoài được.

"Mấy hôm nữa là Quốc Khánh rồi, hay chúng ta đến thành phố chơi nhé?" Chu Thiến Thiến nói ra mục đích đến đây hôm nay.

"Thành phố có gì chơi đâu?" Triệu Tuế Tuế nghĩ, cô chắc chắn trong thành phố không có danh lam thắng cảnh gì đặc biệt.

"Mình cũng không biết, chỉ muốn đi dạo một chút." Chu Thiến Thiến cũng không rõ lắm, nhưng Quốc Khánh là ngày lễ lớn, trong thành phố chắc chắn có hội chợ gì đó.

"Chị Tuế Tuế, em biết trong thành phố có một suối nước nóng, chúng ta có thể đi tắm suối nước nóng." Lục Thiền cầm một túi giấy dầu bước vào, đặt lên bàn đá dưới gốc cây rồi mở ra,"Đây là cơm cháy, ăn ngon lắm."

Triệu Tuế Tuế biết Lục Thiền bị dưa hấu hấp dẫn đến, cô cũng cắt cho Lục Thiền một miếng lớn,"Ăn đi."

Lục Thiền nhận miếng dưa hấu to bằng mặt mình rồi bắt đầu gặm,"Sang năm em muốn trồng thêm nhiều dưa hấu, dưa hấu ngon quá."

"Lục Thiền, em kể tiếp chuyện suối nước nóng đi." Chu Thiến Thiến khá tò mò về suối nước nóng, cô chỉ nghe nói trên sách vở chứ chưa được trải nghiệm thực tế bao giờ.

"Là nhà tắm công cộng lớn nhất thành phố, tên là nhà tắm Thu Nguyệt, tắm rửa sạch sẽ xong có thể đi tắm suối nước nóng, cũng giống như nhà tắm ở khu tập thể mình, chỉ là nước trong bể tắm là nước suối nóng." Lục Thiền kể lại chuyện lần trước đi tắm suối nước nóng ở thành phố cho Triệu Tuế Tuế và Chu Thiến Thiến nghe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nhà tắm công cộng? Bây giờ nhà tắm công cộng mở cửa à?" Triệu Tuế Tuế nhớ là chỉ khi nào chuẩn bị có tuyết rơi thì nhà tắm công cộng mới mở cửa, bây giờ mới cuối tháng chín, cô chưa từng trải qua mùa hè ở thành phố nên không rõ lắm.

TBC

Ở thế kỷ 21, nhà tắm công cộng ở Đông Bắc mở cửa quanh năm.

Thời đại này thì khác, nếu thời tiết không lạnh thì ít ai chịu bỏ tiền ra nhà tắm công cộng.

Nhà tắm công cộng ở khu tập thể không vì lợi nhuận, giá tắm rẻ hơn bên ngoài.

"Cái này... Tối nay em hỏi mẹ em xem sao." Lục Thiền cũng không biết, lúc ở kinh đô, mùa hè cô bé đều tắm ở sân nhà mình.

"Được, nếu lúc Quốc Khánh mở cửa, chúng ta sẽ đi tắm suối nước nóng." Triệu Tuế Tuế có chút động lòng, suối nước nóng thời này chắc chắn là thật.

Ở thế kỷ 21, Triệu Tuế Tuế đã đến khách sạn nghỉ dưỡng suối nước nóng vài lần, cô cảm thấy nước trong bể lần nào cũng không ổn, luôn cảm thấy là nước do con người pha chế.

Ba người ríu rít trò chuyện trong sân, đến ba giờ chiều mới giải tán.

Trần Tú Hòa đợi Chu Thiến Thiến và Lục Thiền rời đi, bà dẫn con trai út và con gái út ra ruộng thu dọn dây bí đỏ, định đưa đến trại nuôi heo của quân đội đổi lấy phiếu đường.

Năm nay, trại nuôi heo không phát kẹo trái cây mà đổi thành phát phiếu đường, mỗi lần đổi không hết thì cộng dồn lại.

Triệu Tuế Tuế ôm một bó dây bí đỏ chất lên xe ba gác,"Mẹ, dây bí đỏ nhà mình đổi được bao nhiêu phiếu đường ạ?"

"Chắc được khoảng hai đến ba lạng." Trần Tú Hòa nhìn dây bí đỏ trên xe ba gác, bà cũng không chắc chắn, nhưng hai lạng thì chắc chắn là có, nếu không đưa đến trại nuôi heo thì cũng chỉ phơi khô, sang năm cuốc đất lại phải dọn dẹp.

Quả nhiên, một xe dây bí đỏ chất đầy được ba lạng phiếu đường.

"Lấy đường đỏ hay đường trắng?" Người ghi chép ở trại nuôi heo nhìn Trần Tú Hòa.

"Phiền anh đổi thành đường đỏ." Trần Tú Hòa chọn đường đỏ, trong mắt bà, công dụng của đường đỏ nhiều hơn đường trắng rất nhiều.

Triệu Tuế Tuế nhận lấy ba tờ phiếu đường đỏ, mỗi tờ một lạng, cất vào túi.

Bà Hồ vừa lúc cõng một gùi cỏ heo đi vào, thấy Triệu Tuế Tuế là một cô bé mà tùy tiện cất phiếu đường, trong lòng bà thầm nghĩ Trần Tú Hòa thật là, phiếu đường khan hiếm như vậy mà đưa cho con nít cầm, không sợ rớt sao.

Trần Tú Hòa chào hỏi bà Hồ xong, dẫn con trai út và con gái út rời đi.

Triệu Tuế Tuế quay đầu nhìn bà Hồ, đến đây mấy tháng rồi, ban đầu ngày nào bà Hồ cũng đi cắt cỏ heo, cô còn tưởng gia đình đoàn trưởng Hồ ngược đãi người già, sau đó nghe Chu Thiến Thiến nói là do bà Hồ cứ muốn lấy đồ của con trai cả cho con trai út nên bị đoàn trưởng Hồ tước quyền đi chợ.

Kết quả bà Hồ nghe nói đưa cỏ heo đến trại nuôi heo có thể đổi phiếu đường nên bắt đầu đi cắt cỏ heo đổi phiếu đường.

Đoàn trưởng Hồ cũng đã nói chuyện với trại nuôi heo, bảo họ đừng nhận cỏ heo của bà Hồ, nhưng bà Hồ cứ cõng cỏ heo đến gây sự, trại nuôi heo không còn cách nào khác nên đành phải nhận.

Tuy nhiên, cũng vì vụ gây sự của bà Hồ mà cả khu tập thể đều biết chuyện.

Lập tức, gia đình đoàn trưởng Hồ nhận được một đợt đồng tình từ mọi người trong khu tập thể.

Ban đầu mọi người còn tưởng là chị An Hân ngược đãi mẹ chồng, không ngờ là do bà Hồ ăn cháo đá bát.