Dương Tuyết sau khi nghe ngóng được chuyện của Triệu Lập Văn ở sân thể dục, cô không khỏi ngạc nhiên khi biết anh đã thi đậu đại học Kinh Đô.
Nghĩ đến việc mình thi đại học trượt, Dương Tuyết không khỏi tự hỏi nếu lúc ấy bản thân kiên trì hơn thì liệu mọi chuyện có khác đi hay không.
Dương Tuyết cũng chỉ sau khi kết hôn mới biết chuyện Triệu Lập Văn năm xưa không đưa lễ hỏi mà muốn nhà gái cho của hồi môn có lẽ chỉ là đòn gió. Cô và chồng đến với nhau qua mai mối, tình cảm chưa nói đến, chỉ là trong số những người cô từng xem mắt, anh là người có điều kiện tốt nhất và tiềm năng nhất. Tuy nhiên, so với Triệu Lập Văn, một sinh viên đại học, điều kiện của chồng cô vẫn kém hơn rất nhiều.
Cô từng hỏi đồng chí ở nhà khách, được biết Triệu Lập Văn đi cùng chuyên gia từ Kinh Đô đến đây khảo sát. Mới năm hai đại học đã có thể làm trợ lý cho chuyên gia, có thể tưởng tượng thành tựu sau này của Triệu Lập Văn chắc chắn không hề thấp.
Hơn nữa, Triệu Lập Văn còn học trường quân đội, tốt nghiệp ra trường sẽ mang cấp bậc doanh trưởng hoặc phó doanh trưởng. Tuy không có binh lính dưới quyền nhưng mọi chế độ đãi ngộ đều được hưởng theo cấp bậc.
Không giống như chồng cô, xuất phát từ một tiểu binh, năm nay đã 20 tuổi mà vẫn chỉ là một đội trưởng. Sang năm có đợt điều chuyển tập thể, nếu không thể lên được phó doanh trưởng thì cô lại phải đợi thêm 3 năm nữa mới có cơ hội đến quân khu theo chồng. Lần này đến đây là do mẹ chồng thấy cô ở nhà không có việc làm nên giục cô đến để sinh con.
"Đồng chí Dương, cô và cậu Lập Văn là bạn học à?", Chu Lệ Kỳ vừa dừng tay khâu lót giày vừa hỏi.
Dương Tuyết gật đầu,"Vâng, trước đây chúng tôi học cùng trường trung học."
Rời khỏi trại heo, Trần Tú Hòa lấy trong túi ra mấy tờ tiền và phiếu đưa cho con gái út,"Tuế Tuế, con đến Cung Tiêu Xã mua 1 cân đường đỏ nhé."
TBC
Triệu Tuế Tuế nhớ rõ trong nhà vẫn còn gần một nửa gói đường đỏ, bèn thắc mắc,"Mẹ, trong nhà vẫn còn mà."
"Mẹ biết, số này là để mua biếu dì Hoàng của con đấy." Trần Tú Hòa nhẩm tính số trứng gà trong nhà, bụng của Hoàng Bảo Trân chắc cũng chỉ vài ngày nữa là sinh. Phụ nữ sau sinh thì biếu đường đỏ và trứng gà là thích hợp nhất.
Triệu Tuế Tuế hiểu ra, nhận tiền và phiếu từ tay mẹ rồi đi thẳng đến Cung Tiêu Xã.
Sau khi thu hoạch vụ mùa xong cũng là lúc Quốc khánh đến gần.
Lục Thiền đã tìm hiểu rõ ràng, nhà tắm công cộng Thu Nguyệt mở cửa quanh năm.
Sáng sớm, Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ đã chuẩn bị đi vào thành phố.
"Mẹ, mẹ không đi cùng sao?", Triệu Tuế Tuế vừa nhận lấy chiếc ba lô mẹ đưa, bên trong đựng đồ dùng tắm rửa và quần áo, vừa hỏi.
"Mẹ không đi đâu, Tiểu Võ phải ở nhà trông em." Trần Tú Hòa lắc đầu. Dạo này tiệm may rất đông khách, các chị dâu mới đến theo quân hầu như ai cũng không biết may vá. Sắp đến mùa đông rồi, mọi người lại càng đổ xô đến tiệm may nhiều hơn. Tháng trước Trần Tú Hòa được chia 32 tệ, tháng này chắc chắn còn được chia nhiều hơn, bà phải tranh thủ kiếm tiền.
Cứ như vậy, nhóm nhỏ rủ nhau đi tắm suối nước nóng tập hợp ở cổng khu nhà thuộc, sau đó đi bộ đến trạm xe buýt ở nông trường để bắt xe vào huyện.
"Lục Minh, không phải cậu nói không đi sao?", Triệu Lập Võ vừa khoác vai Lục Minh vừa hỏi.
"Nha Nha đi một mình tôi không yên tâm." Lục Minh nói, ánh mắt hướng về phía trước, nơi cô em gái và Triệu Tuế Tuế đang tíu tít chạy nhảy.
"Tôi cũng không muốn đi lắm đâu, tại chị gái tôi cứ lôi đi đấy, toàn sai vặt tôi thôi." Chu Binh liếc mắt nhìn chị gái đang đi phía trước, trong lòng thầm than thở số phận người làm em như mình.
Chu Thiến Thiến tai thính, nghe được lời cằn nhằn của em trai phía sau, bèn lên tiếng,"Này, chị bỏ tiền túi ra mời cậu đi chơi đấy, cậu còn kêu ca gì nữa?"
Chu Binh không ngờ chị gái lại nghe thấy, theo phản xạ co chân định chuồn. Thấy chị gái không có động tĩnh gì, cậu mới yên tâm bước tiếp,"Đâu có, cảm ơn chị gái đã chi tiền cho em."
Triệu Tuế Tuế nhìn Chu Binh, trong lòng thầm nghĩ từ đầu học kỳ đến giờ cậu bạn này dường như đã thông minh hơn, tuy vẫn răm rắp nghe lời chị gái nhưng thỉnh thoảng cũng dám cãi lại. Chắc là do cậu ta biết bây giờ đ.á.n.h không lại chị gái nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Cô bé thầm thương cảm cho Chu Binh một giây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sáu người đi đường khá thuận lợi, khi đến thành phố cũng vừa vón 10 giờ sáng.
Lúc này, thành phố đang diễn ra các tiết mục văn nghệ chào mừng Quốc khánh, tiếng trống, tiếng chiêng rộn rã khắp nơi. Hiện tại, ngoài Tết Nguyên đán thì Quốc khánh là ngày lễ trọng đại nhất.
Khu vực trung tâm thành phố đông nghịt người, Triệu Tuế Tuế phải chen chúc mãi mới đi được, trong lòng cảm thấy ngày Quốc khánh còn nhộn nhịp hơn cả Tết Nguyên đán.
Nơi nào đông người thì nơi đó có những gánh hàng rong bán đồ ăn vặt. Đây cũng là một trong số ít dịp họ được phép bày bán tự do.
Đi ngang qua một quầy hàng bán bánh mì đậu, Triệu Tuế Tuế bỗng thèm, định bụng mua 1 cân.
"Khoan đã, hình như có mùi chua." Lục Minh ngăn cản Triệu Tuế Tuế lại, cậu ngồi xuống, đưa tay ngửi ngửi rồi khẳng định,"Bánh bị chua rồi, Tuế Tuế, chúng ta đi chỗ khác thôi."
Triệu Tuế Tuế lúc này cũng ngửi thấy mùi chua thoang thoảng, cô rụt tay lại,"Vậy chúng ta đi thôi."
"Đừng vội chứ, bánh mì đậu của tôi ngon lắm, chỉ là lúc xay bột tôi lỡ tay làm rơi một ít giấm trắng vào thôi." Thấy Triệu Tuế Tuế định bỏ đi, chủ quán vội vàng giải thích.
Triệu Tuế Tuế lắc đầu, thà bỏ lỡ chứ không thể ăn bừa. Lỡ ăn phải đồ chua, đau bụng thì sao? Đã ra ngoài đường thì phải biết tự bảo vệ mình. Hơn nữa, cả con phố này đâu chỉ có mỗi quầy hàng này bán bánh mì đậu."Chúng tôi không mua đâu."
"Thôi thì 5 hào 1 cân vậy, coi như tôi bán giá vốn cho." Thấy Triệu Tuế Tuế nhất quyết không mua, chủ quán đành bấm bụng bán lỗ vốn.
Nghe vậy, Chu Thiến Thiến có chút động lòng. Gạo nếp bây giờ 3 hào 1 cân, cộng thêm đậu đỏ, bột đậu tương và công sức làm thì 5 hào 1 cân đúng là giá gốc."Cho tôi ăn thử được không?"
Nghe Chu Thiến Thiến nói vậy, chủ quán liền cắt một miếng bánh nhỏ bằng ngón tay út đưa cho cô.
Chưa kịp để Triệu Tuế Tuế ngăn cản, chủ quán đã cắt xong rồi.
Kiếp trước, Triệu Tuế Tuế từng bị mẹ sai đi mua đồ ăn chín, lúc đó cô cũng gặp phải trường hợp tương tự.
Hôm ấy trời đã khuya, có một người bán hàng rong đẩy xe bán chân giò hầm, 20 tệ 1 cân. Hôm ấy, Triệu Tuế Tuế được mẹ sai đi mua gà quay, đi ngang qua nghe tiếng rao của người bán chân giò bèn bị hấp dẫn. Lúc đầu do đeo khẩu trang nên cô không ngửi thấy mùi gì, mãi đến khi người bán lấy chân giò cân lên, cô mới ngửi thấy mùi chua.
Triệu Tuế Tuế định bỏ đi thì bị người bán hàng giữ lại, ông ta nói để cô ăn thử, nếu hỏng thì không cần mua.
Lúc đó, do còn nhỏ tuổi, lại thêm việc người bán hàng thao thao bất tuyệt giải thích rằng hầm chân giò phải cho thêm nước mơ chua mới ngon nên Triệu Tuế Tuế đã tin là thật, thế là cô mua 1 cân mang về. Đến lúc về nhà, mẹ cô mới phát hiện chân giò bị hỏng, bà mắng cô một trận nên thân.
"Con nói xem, chân giò bình thường 40 tệ 1 cân mà ông ta bán có 20 tệ, con không biết suy nghĩ gì sao? Tiền của mình chứ có phải của người ta đâu mà con dễ dãi thế? Tối nay con khỏi xem ti vi."
Mãi đến lúc bố cô tan làm về thì cô mới được giải vây. Từ đó về sau, hễ gặp trường hợp giá cả bất thường là Triệu Tuế Tuế đều cẩn thận đề phòng.
"Chị Thiến Thiến đừng ăn, ăn vào là phải mua đấy." Lục Thiền vội vàng ngăn Chu Thiến Thiến lại.
Nghe nói ăn vào là phải mua, Chu Thiến Thiến vội rụt tay lại,"Vậy... vậy tôi không ăn thử nữa."
Triệu Tuế Tuế nhân cơ hội kéo tay Chu Thiến Thiến rời khỏi, không cho chủ quán cơ hội mở lời năn nỉ.
Đi được một đoạn xa, Triệu Tuế Tuế mới nói với Chu Thiến Thiến,"Đồ rẻ thường là đồ không tốt. Nếu là đồ dùng thì không sao, chứ đồ ăn thức uống, lỡ ăn phải đồ hỏng là bị đau bụng đấy."