Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 464



Chu Thiến Thiến mới nghĩ đến điểm này, cô nàng bị giá cả che mắt,"May mắn có mọi người nhắc nhở."

"Lần sau gặp phải phải chú ý." Triệu Tuế Tuế cũng biết Chu Thiến Thiến chưa từng trải qua, tuổi của cô nàng bây giờ không khác gì lúc ấy cô bị lừa mua móng giò hỏng.

Theo dòng người đi về phía trước, Lục Minh lại phát hiện một quầy bánh đậu, đi lên phía trước mua 1 cân đưa cho Triệu Tuế Tuế,"Ăn đi, cái này ngon đấy."

"Cảm ơn." Triệu Tuế Tuế nhận lấy túi giấy dầu, đưa bánh đậu cho Lục Thiền để cô bé lấy trước một miếng.

6 người ăn bánh đậu 1 cân, rất nhanh đã hết sạch.

Sau khi xem tiết mục một lúc, đoàn người đi tới mục đích lần này, nhà tắm Thu Nguyệt.

Giờ này mọi người đều ra đường xem náo nhiệt, trong nhà tắm không có nhiều người lắm.

Triệu Lập Võ đưa ba lô của em gái cho cô,"Cẩn thận đừng trượt chân."

Triệu Tuế Tuế nhận lấy ba lô của mình, đáp: "Em biết rồi."

Nhà tắm Thu Nguyệt không khác nhà tắm bình thường lắm, chẳng qua nước tắm là suối nước nóng.

Tắm rửa đơn giản xong, Triệu Tuế Tuế, Chu Thiến Thiến và Lục Thiền ngồi thành một hàng bắt đầu kỳ cọ tắm rửa cho nhau.

"Cậu xem, trên khăn toàn là bùn." Chu Thiến Thiến giơ khăn mặt của Triệu Tuế Tuế lên trước mặt cô.

"Lát nữa cậu cũng sẽ như vậy." Triệu Tuế Tuế liếc nhìn, không để tâm, để Chu Thiến Thiến tiếp tục kỳ lưng cho mình, tay cô cũng không nhàn rỗi, kỳ lưng Lục Thiền xuống một lớp bùn.

Sau khi kỳ cọ xong, ba người đi tới bể tắm.

Không giống như suối nước nóng lộ thiên ở thế kỷ 21, nước trong bể được dẫn từ hồ nước nóng tới.

"Ha ha, bể tắm nhỏ quá, ba chúng ta đã chiếm hết một bể rồi." Chu Thiến Thiến mặc áo ba lỗ và quần đùi ngồi thẳng vào một bể trống.

Triệu Tuế Tuế nhìn bể nước trong khu vực bể tắm, chỉ có một phần năm bể có nước, đoán chừng bây giờ không có bao nhiêu người đến nhà tắm nên mới vậy, vừa vặn đông người cũng bất tiện, bèn ngồi xuống theo.

"Chị Tuế Tuế, trong nước có mùi lưu huỳnh nhàn nhạt, là suối nước nóng thật." Lục Thiền múc nước trong bể ngửi thử, xác nhận giống với suối nước nóng cô bé từng ngâm ở kinh đô.

Triệu Tuế Tuế biết lúc này cũng không có công nghệ làm giả, cho dù có, chi phí làm giả có thể cao hơn so với dùng nước suối nước nóng: "Vậy chúng ta không thể ngâm quá lâu."

Lục Thiền gật đầu, bắt đầu phổ cập kiến thức bà ngoại dạy về những điều cần chú ý khi ngâm suối nước nóng: "Mỗi lần ngâm 10 đến 20 phút, một ngày chỉ nên ngâm 2 đến 3 lần, nếu thấy không thoải mái thì phải lên ngay."

"Ồ, ngâm suối nước nóng có nhiều điều cần chú ý vậy sao." Chu Thiến Thiến khua nước trong bể, cô nàng còn tưởng tắm suối nước nóng cũng giống như tắm bình thường, muốn ngâm bao lâu cũng được.

"Có người không hợp ngâm suối nước nóng." Triệu Tuế Tuế nhấc chân lên khỏi mặt nước, hiện tại cô không có phản ứng gì, xem ra cơ thể này rất hợp ngâm suối nước nóng.

Ba người đang chơi đùa trong bể, vốn dĩ chỉ có ba cô gái, bỗng có người tiến lại gần.

Bao Như Thủy bế con trai đi vào, ban đầu tưởng không có ai trong bể, không ngờ lại có ba người, lại gần thì thấy là ba cô gái trẻ, trong đó có một người cô ta quen.

Triệu Tuế Tuế liếc nhìn Bao Như Thủy, tiếp tục nhắm mắt lại, con trai Bao Như Thủy còn nhỏ, dù sao cô cũng đang mặc áo ba lỗ và quần đùi, không chấp nhặt với một đứa trẻ.

Triệu Tuế Tuế không để ý đến Dương Hải Phong, cậu bé cởi trần, lon ton chạy đến.

"Chị ơi, chơi bong bóng." Dương Hải Phong thấy mẹ đi rồi, quên mất lời dặn dò trước đó, chạy đến bên bể của Triệu Tuế Tuế, chỉ vào bể muốn vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Trẻ em dưới ba tuổi không nên ngâm suối nước nóng." Lục Thiền nhớ lời bà ngoại dặn, liền lên tiếng.

Làn da của trẻ nhỏ rất mỏng manh, ngâm suối nước nóng dễ bị khô da, thậm chí là mất nước.

Dương Hải Phong nhìn rõ ràng chưa đến hai tuổi, nếu cho cậu bé vào thật, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao.

Chu Thiến Thiến không biết mâu thuẫn giữa Triệu Tuế Tuế và nhà họ Dương, nằm bò ra thành bể trêu chọc Dương Hải Phong mũm mĩm.

Bao Như Thủy tìm một cái chậu gỗ nhỏ, đổ đầy nước suối nước nóng vào, sau đó đặt con trai vào, thấy con trai không có phản ứng gì khác lạ mới yên tâm tự mình xuống bể.

Triệu Tuế Tuế mở mắt nhìn Dương Hải Phong đang nằm hưởng thụ trong chậu gỗ, chợt nhớ đến một nhân vật cô bé trong phim hoạt hình, trông rất giống.

Bao Như Thủy thấy Triệu Tuế Tuế nhìn con trai mình, không nói gì, chỉ là nghĩ đến việc Phó cục Hách ở cục công an như cá gặp nước, Cục trưởng Thạch giao hết những việc ngon cho Phó cục Hách, trong đó không thể thiếu công lao của Triệu Tuế Tuế, nghĩ đến đây trong lòng cô ta không khỏi khó chịu, bèn kéo chậu gỗ của con trai sang một bên khác.

Không còn nhóc con để ngắm, Triệu Tuế Tuế đành thu hồi tầm mắt, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

Không lâu sau, lại có bốn người bước vào.

Trong số đó có hai người là người quen, chính là Tống Xuân Ni và bà Dương.

"Ồ, đây chẳng phải là Tuế Tuế sao? Mẹ cháu không đi cùng à?" Tống Xuân Ni đang định xuống bể thì nhìn thấy Triệu Tuế Tuế đang nhắm mắt ở một góc.

Triệu Tuế Tuế mở mắt, mỉm cười chào hỏi: "Chào dì Tống, mẹ cháu bận việc ở nhà, đây là bạn cháu, Chu Thiến Thiến và Lục Thiền."

"Chào dì Tống ạ." Chu Thiến Thiến và Lục Thiền đồng thanh chào hỏi.

"Ừ, chào hai cháu." Ban đầu Tống Xuân Ni định qua đó ngâm cùng bể với Triệu Tuế Tuế, nhưng nghĩ lại mình là phụ nữ có tuổi, không tiện đi cùng ba cô gái trẻ, bèn nói: "Bác Lý, bác Dương, chúng ta ngâm bể này đi, để Tiểu Mai sang kia, con gái với nhau."

Triệu Tuế Tuế nhìn Tống Xuân Ni và Bao Như Thủy cùng ngâm một bể, thầm bội phục khả năng giao tiếp của Tống Xuân Ni, Phó cục Dương và chú Hách ở cục công an là đối thủ cạnh tranh, rõ ràng Bao Như Thủy không muốn tiếp chuyện Tống Xuân Ni, nhưng vì giữ thể diện vẫn phải đáp lại.

Thạch Mai và Triệu Tuế Tuế ngâm cùng bể, cô nhìn hai người đã gián tiếp cứu mình với ánh mắt tò mò, rõ ràng hai cô gái này không cao, vậy mà có thể đ.á.n.h bại hai tên to con.

Triệu Tuế Tuế cũng nhận ra ánh mắt của Thạch Mai, nhưng trong đó không có ác ý, cô tự luyến nghĩ có phải mình xinh đẹp quá nên ngay cả con gái cũng mê mẩn.

Chu Thiến Thiến thì vô tư hơn, thấy Thạch Mai nhìn mình liền thắc mắc hỏi: "Nhìn tôi làm gì?"

Bị Chu Thiến Thiến hỏi đột ngột, Thạch Mai có chút lúng túng: "Tôi... Tôi chỉ là thấy cậu xinh đẹp."

Nói xong, Thạch Mai hận không thể c.ắ.n vào lưỡi mình.

Tống Xuân Ni và bà Lý ở bể bên cạnh nhìn thấy cảnh này, cười tủm tỉm, cũng không lên tiếng giải vây.

TBC

"Vậy... Vậy cũng không thể cứ nhìn chằm chằm." Đây là lần đầu tiên Chu Thiến Thiến được con gái khen xinh đẹp, khuôn mặt vốn đã ửng hồng vì ngâm nước nóng càng thêm nóng ran.

Triệu Tuế Tuế không nỡ nhìn Chu Thiến Thiến ngượng ngùng nữa, bèn nhắm mắt lại, thầm nghĩ ngâm thêm 5 phút nữa sẽ lên.

Thạch Mai nhìn Chu Thiến Thiến rồi lại nhìn Triệu Tuế Tuế, cuối cùng chọn Triệu Tuế Tuế, rón rén tiến lại gần cô.

Triệu Tuế Tuế tưởng Lục Thiền lại gần, không để ý, nhưng bên tai không nghe thấy tiếng Lục Thiền bèn mở mắt ra.

Vừa mở mắt ra đã thấy Thạch Mai đang e thẹn đứng bên cạnh, muốn nói lại thôi.

"Có chuyện gì vậy?" Triệu Tuế Tuế thấy Thạch Mai ấp úng, liền lên tiếng hỏi.