Sau khi khảo sát 7 ngày, Triệu Lập Văn cũng theo giáo sư Vu về kinh đô.
Lò nướng đất trong nhà Triệu Tuế Tuế vẫn đỏ lửa, Trần Tú Hòa làm hai bao lớn bánh đào và bánh đậu xanh cho con trai lớn mang về kinh đô.
Trên tàu, giáo sư Vu chia ra hai túi nhỏ: "Hai túi này cho cậu."
TBC
Triệu Lập Văn đặt cuốn sổ xuống, khóe miệng giật giật, trên hai túi giấy nhỏ còn có hai tờ mười đồng,"Vốn là để thầy mang đi mà."
"Thôi nào, chuyện này khác, tiền nong sòng phẳng, tôi là thầy mà lại lấy tiền của học trò, truyền ra ngoài còn ra thể thống gì, cứ như tôi bóc lột học sinh." Giáo sư Vu xua tay, lấy khăn che mặt, ra vẻ muốn ngủ, đừng làm phiền.
Vé tàu lần này là do quân đội mua, hai người đều nằm giường dưới.
Triệu Lập Văn cất tiền đi, cứ để trên bàn như vậy, cậu cảm nhận được ánh mắt của người giường trên.
Hôm nay, Triệu Tuế Tuế đang ở trong sân phơi chăn bông đã được may lại, chuẩn bị cho mùa đông, nhà cô đã đem tất cả những gì cần phơi ra phơi hết, sau này chỉ việc dùng.
Chu Thiến Thiến chạy như bay vào, đứng bên cạnh Triệu Tuế Tuế, thở hổn hển nói: "Mùa đông năm nay quân đội sẽ xây sân trượt tuyết trên núi để huấn luyện, núi Tiểu Lê cũng sẽ xây một cái, đến lúc đó chúng ta có thể đi trượt tuyết."
"Thật sao?" Triệu Tuế Tuế vui mừng nhìn Chu Thiến Thiến xác nhận.
Chu Thiến Thiến gật đầu: "Chuẩn không cần chỉnh."
Kiếp trước Triệu Tuế Tuế biết trượt tuyết, kiếp này ở đại đội Phú Hưng không có điều kiện xây sân trượt tuyết, không ngờ quân đội ở Tung Sơn lại có khóa huấn luyện trượt tuyết, núi Tiểu Lê được lợi, để cho đám nhỏ trong khu gia thuộc học theo: "Thiến Thiến, cậu biết trượt tuyết không?"
"Không, nhưng mà có thể học, chắc là không khó đâu." Chu Thiến Thiến ngừng một chút, trước kia cô bé sống ở huyện, chỉ được nghe nói về trượt tuyết trên báo đài thôi.
"Mình... cũng không biết, hay là chúng ta cùng học." Triệu Tuế Tuế thật sự không biết, người biết là Triệu Tuệ Tuệ, nhưng Triệu Tuệ Tuệ và Triệu Tuế Tuế là cùng một người.
Vì quân đội muốn xây sân trượt tuyết nên Triệu Tuế Tuế rất mong chờ tuyết rơi.
Năm nay, khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống cũng là lúc Triệu Quảng Thúc đi làm nhiệm vụ về, người ta nói ông bị thương, phải nằm cáng về.
Nghe vậy, Trần Tú Hòa vội vàng dẫn con trai út và con gái nhỏ đến bệnh viện.
Trong phòng bệnh có ba người, đều là những người bị thương trong nhiệm vụ lần này.
Lúc Triệu Tuế Tuế đến phòng bệnh, cha cô đang giúp Lưu Vĩ điều chỉnh dịch truyền.
"Cha, tay cha bị sao vậy?" Không phải nói nằm cáng về sao, câu này Triệu Tuế Tuế không nói ra, không biết người ta truyền tin kiểu gì nữa, làm người ta sợ c.h.ế.t.
"Không sao, chỉ bị trầy xước thôi, mấy ngày nữa là khỏi." Triệu Quảng Thúc định giơ tay trái lên cho con gái xem thì bị vợ chặn lại.
Trần Tú Hòa trừng mắt nhìn chồng: "Bị thương rồi thì đừng có cố."
Triệu Tuế Tuế nhìn dáng vẻ của cha, có lẽ ông là người bị thương nhẹ nhất trong số ba người, cánh tay và chân của Lưu Vĩ đều bị băng bó kín mít, hai người còn lại cũng bị thương nặng nhẹ khác nhau.
"Cha, lúc nãy con nghe người ta nói cha phải nằm cáng về." Triệu Lập Võ nói với cha những gì cậu nghe được ở sân thể dục.
Triệu Quảng Thúc nghiêm mặt: "Thằng nhãi nào nhiều chuyện thế?"
"Kệ họ đi, để em xem nào." Trần Tú Hòa cởi áo khoác của chồng, thấy chỉ có cánh tay trái bị băng bó, bà mới yên tâm phần nào, còn quần thì về nhà cởi sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tiểu Hòa, hay em đi nấu chút gì bổ dưỡng cho Tiểu Lưu đi." Triệu Quảng Thúc nhìn vợ, chỉ vào tay và chân Lưu Vĩ.
"Tiểu Võ, con về nhà trước, bắt một con gà mái già ra làm thịt." Trần Tú Hòa gật đầu, bây giờ chắc chắn là cửa hàng mậu dịch không có thịt.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ rời khỏi bệnh viện, mỗi lần đến đây, tim cô đều đập thình thịch.
Về đến nhà, Triệu Lập Võ chọn một con gà mái già mấy hôm nay không chịu đẻ trứng, túm lấy cổ nó: "Chính là con này, nó đã ba ngày không đẻ rồi."
Triệu Tuế Tuế lấy d.a.o và bát ra: "Cho đây, cắt tiết đi."
Triệu Lập Võ ra tay dứt khoát, sau khi hứng hết m.á.u gà vào bát, cậu ném con gà vào chậu gỗ, chuẩn bị thêm nước nóng vào để vặt lông.
Triệu Tuế Tuế đổ nước muối vào bát m.á.u rồi khuấy đều, để đó cho m.á.u đông lại, sau đó cô ngồi xuống phụ anh trai vặt lông gà: "Anh, gà mái hầm với gì thì bổ dưỡng?"
"Thêm táo đỏ đi, táo đỏ bổ máu, táo đỏ anh cả gửi về còn nhiều, cha và anh Lưu Vĩ mất m.á.u nhiều như vậy, ăn táo đỏ bồi bổ, thêm ba lát nhân sâm vào hầm chung nữa." Triệu Lập Võ nghĩ ngợi, trong nhà đều có những thứ này.
Triệu Tuế Tuế chợt nhớ đến lần trước tình cờ mua được nhân sâm ở chợ ga tàu, cô nhìn sang chai rượu sâm: "Sau này chúng ta lên núi phải để ý nhân sâm nhiều hơn, thứ này rất quý đấy."
Triệu Lập Võ dừng tay, cậu sực nhớ ra trước kia từng đào được nhân sâm ở đại đội Phú Hưng, đáng lẽ lúc đó không nên bán đi mà giữ lại cho cha bồi bổ cơ thể.
Triệu Tuế Tuế cũng nghĩ đến chuyện này, lúc ấy bọn họ không đào được vàng, chẳng ai nghĩ đến việc giữ lại một nhánh.
Trần Tú Hòa và Triệu Quảng Thúc về đến nhà, đã ngửi thấy mùi gà hầm: "Đang hầm gì thế?"
"Một nắm táo đỏ với ba lát nhân sâm ạ." Triệu Lập Võ cho thêm than vào bếp lò, đợi than cháy hết là được.
Trần Tú Hòa gật đầu, bắt đầu nhào bột mì: "Lát nữa con mang mì qua cho anh Lưu Vĩ nhé."
Triệu Lập Võ gật đầu, bây giờ cậu muốn xem cha mang gì về.
Trong phòng ngủ phía đông, Triệu Tuế Tuế đang xem xét những thứ cha mang về.
Lần này chỉ có tôm khô, được chia thành mấy túi.
Triệu Tuế Tuế nhìn tay cha, cô đoán chắc là ông mua trước khi hoàn thành nhiệm vụ: "Tôm to thế này, ở đâu ra vậy bố?"
Kỳ thực Triệu Tuế Tuế đã nhận ra, những con tôm này chắc là tôm biển, thậm chí là tôm hùm, tôm sông không thể nào to như vậy.
"Đều là tôm biển, loại nào cũng có, tôm hùm con có biết không? Con to nhất chính là đuôi tôm hùm đấy, con tôm hùm còn sống dài bằng cả cánh tay con." Triệu Quảng Thúc giơ tay ra, so cho con gái xem độ to của tôm hùm.
"Tôm hùm? Trông như thế nào ạ?" Triệu Lập Võ cầm một cái đuôi tôm khô lên, nó to bằng cả cái đùi gà.
"Để bố vẽ cho hai đứa xem." Triệu Quảng Thúc tìm một tờ báo, vẽ lên đó.
Triệu Tuế Tuế nhìn cha mình, chỉ vài nét vẽ đã phác họa được hình dáng con tôm hùm y như thật, cô thầm khen ngợi trong lòng, không ngờ cha cô lại có tài lẻ này: "Ra đây là tôm hùm ạ."
Nói xong, Triệu Tuế Tuế giơ tay mình lên so, tỷ lệ lớn nhỏ vừa vặn, nếu có cơ hội đến bờ biển, cô có thể gom một ít vào không gian để dành ăn dần.
"To như vậy, mà chỉ ăn được có chút xíu thế này thôi sao?" Triệu Lập Võ đặt con tôm khô xuống, tôm phơi khô sẽ teo lại, nhưng phần thịt của con tôm hùm này cũng ít quá, cùng một tỷ lệ, còn ít thịt hơn cả tôm càng xanh mà bọn họ được ăn ở đại đội Phú Hưng.
"Đúng vậy, nhưng mà đầu tôm có gạch tôm, cũng có thể ăn, nhưng mà hai thứ đó không dễ mang về." Triệu Quảng Thúc nhớ đến món tôm hùm mà ông được ăn tháng trước, rất ngon, chỉ cần chấm chút muối hoặc nước tương là đã ngon tuyệt, tiếc là không có cách nào vận chuyển, người nhà không được nếm thử.