Bên bệnh viện, Lưu Vĩ nhìn chiếc đùi gà lớn trong bát, hai mắt mở to: "Cái này... Không nhầm chứ?"
"Không nhầm đâu, cho anh đấy, ăn nhanh đi." Triệu Lập Võ lắc lắc chiếc phích nước trên tủ đầu giường Lưu Vĩ, quay sang cậu bạn: "Tôi đi lấy nước nóng đây."
Sau khi Triệu Lập Võ rời đi, Phương Ca nằm giường bên cạnh Lưu Vĩ bắt đầu ghen tị: "Cậu may mắn thật đấy, cho tôi c.ắ.n một miếng đi."
"Không cho đâu, đây là đoàn trưởng cho tôi." Lưu Vĩ quay sang nhìn Phương Ca cũng đang bị treo chân, cười ranh mãnh, nếu chân Phương Ca không bị treo, chắc chắn anh bạn này sẽ nhào tới cướp mất.
Phương Ca cũng biết mình hành động bất tiện, đành ngửi mùi canh gà mà húp cháo. Cháo thịt tuy ngon nhưng vẫn kém xa mùi vị hấp dẫn của canh gà.
"Này, cho cậu một nửa." Lưu Vĩ dùng đũa gắp nửa chiếc đùi gà vào bát Phương Ca. Ai bảo hai người là bạn cùng phòng chứ.
Phương Ca nuốt nước miếng, nhận lấy rồi c.ắ.n một miếng lớn. Ngon tuyệt!
Lưu Vĩ húp canh gà, phát hiện bên trong còn có một lát nhân sâm, bỗng chốc cảm động vô cùng. Đây là lần đầu tiên anh được ăn nhân sâm, trước kia chỉ mới nhìn thấy qua.
"Sao thế, ăn một nửa đùi gà của cậu mà cũng khóc được à?" Phương Ca nhìn thấy bộ dạng của Lưu Vĩ, bực bội nói.
"Cậu xem này." Lưu Vĩ gắp lát nhân sâm cho Phương Ca xem.
Phương Ca quan sát kỹ lưỡng, xác định là nhân sâm thật, trong lòng thầm mắng một câu: "C.h.ế.t tiệt, biết thế lúc trước mình xin đi làm lính canh cho đoàn trưởng Triệu."
Triệu Lập Võ chờ Lưu Vĩ ăn xong, mang bát đũa đi.
Nhiệm vụ lần này Triệu Quảng Thúc bị thương, được nghỉ phép một tuần. Cả tuần đó, Trần Tú Hòa thay đổi đủ món ngon để bồi bổ cho chồng, cho đến khi bị Triệu Quảng Thúc đè ra "vận động" mấy lần mới chịu từ bỏ kế hoạch hầm canh.
Lưu Khánh Dương tròn một tháng tuổi, Lưu Nghênh Phong cũng từ Đại Tây Bắc trở về.
Triệu Tuế Tuế nhìn Lưu Nghênh Phong mặc kệ Lưu Khánh Dương đang ngủ, cứ hôn con trai liên tục, có chút đồng cảm cho Lưu Khánh Dương, may mà cậu bé không bị đ.á.n.h thức.
Trần Tiểu Mễ nhìn con trai lớn yêu quý cháu trai như vậy, thật sự không nỡ nhìn thẳng, trước kia sao bà không phát hiện ra con trai lớn lại thích trẻ con đến thế? Quay sang nhìn Triệu Tuế Tuế đang ăn bánh, bà lại ước ao có thêm một đứa cháu gái.
Đầu tháng 12, khu trượt tuyết trên núi Tiểu Lê được xây dựng xong.
Khu trượt tuyết được xây dựng khá đơn giản, chia làm ba đường trượt: sơ cấp, trung cấp và cao cấp. Bây giờ chưa có cáp treo, muốn lên điểm xuất phát chỉ có thể bám dây thừng mà leo lên.
Chu Thiến Thiến kéo Triệu Tuế Tuế ra ngoài, đi đến chân núi Tiểu Lê xem các chiến sĩ trong doanh trại trượt tuyết.
Khu trượt tuyết được xây dựng hoàn toàn bằng sức người, có chỗ còn chưa bằng phẳng, hiện tại chưa cho phép trẻ con trong khu tập thể lên đó. Phải chờ thêm vài hôm nữa, khi nào đường trượt được các chiến sĩ trượt cho nhẵn rồi mới cho phép mọi người lên trượt.
"Sao tự dưng lại phải học trượt tuyết nhỉ? Mấy năm trước có nghe nói bao giờ đâu." Triệu Tuế Tuế nhìn những "chiếc bánh chẻo" màu xanh lá cây trên núi Tiểu Lê, tự hỏi mối liên hệ giữa trượt tuyết và chiến đấu.
Kiến thức về lĩnh vực này của Triệu Tuế Tuế rất hạn hẹp. Cô chỉ biết mấy chục năm qua, Trung Quốc đ.á.n.h nhau với tất cả các nước xung quanh một trận, sau đó mấy chục năm không xảy ra xung đột quy mô lớn nào nữa.
Trước kia, cô đọc trên mạng thấy mọi người gọi người Nga là dân tộc chiến đấu. Thực ra, trong mắt người phương Tây, người Trung Quốc mới là dân tộc chiến đấu, bởi vì sau khi thành lập, Trung Quốc chưa từng thua một cuộc chiến nào, cho dù trang bị có thua kém hơn đối phương.
"Ai mà biết, chỉ cần chúng ta biết trượt là được." Chu Thiến Thiến chỉ vào một "chiếc bánh chẻo" màu xanh lá đang lăn từ giữa sườn núi xuống, sợ hãi ôm chặt cánh tay Triệu Tuế Tuế: "Nghe nói ván trượt tuyết được gắn vào giày, lăn xuống như vậy, chân có sao không?"
"Chắc là không sao đâu, có thể là bị gãy xương thôi." Triệu Tuế Tuế nhớ đến chuyện cô bạn thân lần đầu tiên đi trượt tuyết, chưa được ba phút đã phải vào bệnh viện đóng đinh cố định xương, không biết bây giờ cô ấy sống thế nào. Không biết khi cô đột ngột "biến mất", bạn bè ở đó có còn nhớ đến cô không."Thiến Thiến, cậu không muốn bị thương thì đừng trượt đường cao cấp."
"Mình... Đến lúc đó nói sau." Chu Thiến Thiến nhìn những "chiếc bánh chẻo" màu xanh lá đang trượt xuống với tốc độ chóng mặt trên đường cao cấp, trong lòng vẫn khao khát được thử sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Tuế Tuế không nói gì thêm. Muốn trượt đường cao cấp thì phải tự mình leo lên bằng dây thừng, với thể lực của Chu Thiến Thiến, chắc leo đến nơi là hết hơi.
TBC
Dần dần, dưới chân núi Tiểu Lê tụ tập rất đông trẻ con trong khu tập thể.
Buổi tối, Triệu Quảng Thúc đi làm về, mang theo mấy tấm ván gỗ.
Triệu Lập Võ đưa cây bào cho ông: "Bố, bố định làm ván trượt tuyết à?"
Triệu Quảng Thúc nhận lấy cây bào từ tay con trai út, bắt đầu bào nhẵn tấm ván. Bên quân đội chỉ làm phác thảo hình dáng, ông chỉ cần gia công thêm chút là dùng được."Ừ, hai tấm ván gỗ cộng thêm gậy trượt tuyết sẽ giúp kiểm soát tốc độ và giữ thăng bằng tốt hơn."
Triệu Tuế Tuế cầm một tấm ván gỗ lên xem. Chắc là được xẻ từ cây bạch dương. Bây giờ công nghiệp chưa phát triển, chắc là ván trượt tuyết bằng nhựa rất hiếm."Bố, ván trượt tuyết này làm bằng gỗ gì thế ạ?"
"Gỗ bạch dương." Triệu Quảng Thúc bào xong một tấm, đặt sang một bên, tiếp tục gia công tấm khác.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ ngồi xổm bên cạnh phụ giúp ông, nhanh chóng Triệu Quảng Thúc đã hoàn thành một đôi ván trượt.
"Tuế Tuế, mang vào thử xem nào." Triệu Quảng Thúc vẫy tay gọi con gái.
Triệu Tuế Tuế xỏ đôi ủng da thỏ vào, đặt chân lên ván trượt tuyết, bắt đầu buộc dây. Không giống như thế kỷ 21, ván trượt tuyết bằng gỗ được cố định bằng cách dùng dây thừng buộc chặt vào giày.
"Đi thử hai bước xem." Triệu Quảng Thúc điều chỉnh vị trí chân con gái, xác định đã buộc chặt, bảo cô bé đi thử.
Triệu Tuế Tuế nhấc chân phải lên, thấy ván trượt được cố định rất chắc chắn, nút thắt cũng rất chặt."Bố, được rồi ạ."
"Để con thử xem." Triệu Lập Võ đứng bên cạnh đỡ em gái, cậu cũng rất muốn thử.
Triệu Tuế Tuế cởi ván trượt ra, đưa cho anh trai.
"Anh không thử ở đây đâu, ra sân thử mới được." Triệu Lập Võ cầm hai tấm ván, chạy ra sân.
Bên ngoài trời đang đổ tuyết nhẹ. Nhìn màu bầu trời, có vẻ tuyết sẽ không rơi lâu.
"Hơi kỳ lạ." Triệu Lập Võ xỏ ván trượt tuyết, đi lại trong sân, chưa quen nên suýt ngã.
Triệu Tuế Tuế vội vàng chạy tới đỡ cậu: "Tuyết trong sân nhà mình mềm xốp, tuyết trên núi Tiểu Lê bị nén chặt rồi, chắc chắn sẽ khác."
"Để anh thử lại." Triệu Lập Võ nhấc chân phải lên, tiếp tục luyện tập. Đi được một lúc, cậu thấy cũng không khó lắm.
Triệu Quảng Thúc làm xong ba đôi ván trượt tuyết, cất số gỗ bạch dương còn lại đi. Ván trượt tuyết là vật dụng hao mòn, nghe nói nước ngoài người ta dùng nhựa để làm. Không biết cửa hàng mậu dịch quốc doanh ở Bắc Kinh có bán không, lần sau viết thư bảo con trai cả mua một đôi về.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ xỏ đôi ván trượt mới toanh, tập đi trong sân. Hai anh em di chuyển lạch bạch như chú vịt, hy vọng đến lúc lên núi Tiểu Lê sẽ nhanh chóng làm quen.
"Á." Lục Thiền không cẩn thận ngã xuống, ngồi bệt xuống đất, không đứng dậy được.
Lục Minh vội vàng chạy đến đỡ em gái, nhưng do không giữ thăng bằng tốt nên suýt nữa ngã đè lên cô bé.
"Anh, đến lúc đó chúng ta đừng đi gần nhau quá." Triệu Tuế Tuế nhìn Lục Thiền được Lục Minh đỡ dậy qua khe hở của hàng rào, tiếp tục luyện tập.
Cô thầm nghĩ, anh trai mình vận động tốt như vậy mà đi còn lạch bạch như vịt, mệt thật đấy. Hay là cô sẽ "học được" trước anh trai nhỉ? ử.