Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 470



Triệu Tuế Tuế nhìn Quan Tuyết ngã sõng soài, không để ý đến người luôn cạnh tranh với mình. Cũng may Quan Tuyết chỉ cạnh tranh về thành tích, đáng tiếc, chừng nào còn cô ở đây, vị trí đầu khối, cô sẽ không nhường.

"Tuế Tuế, em đến rồi." Lục Thiền vẫy tay, trời lạnh quá, cô bé nấn ná mãi mới ra khỏi giường.

Lục Minh nhìn ván trượt tuyết của Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ, hỏi: "Trượt mấy lần rồi?"

"Mới một lần, leo lên mất khối thời gian." Triệu Lập Võ chỉ vào điểm bắt đầu đường trượt sơ cấp, leo lên ít nhất 5 phút, trượt xuống chưa đến 1 phút.

TBC

Triệu Tuế Tuế muốn ngồi cáp treo, nhưng chỉ dám nghĩ,"Chúng ta tiếp tục leo thôi."

Cả nhóm leo đến điểm xuất phát, Lục Minh vừa giúp em gái buộc ván trượt vừa hướng dẫn cách giảm tốc.

Triệu Lập Võ cũng nghe lỏm, cậu biết Lục Minh trượt tuyết rất giỏi.

Trượt không biết bao nhiêu lần, Triệu Tuế Tuế hết hơi, đầu gối và m.ô.n.g lại bị ướt, cô bé quyết định về nhà.

"Mình cũng hết hơi rồi, Tuế Tuế, mình về với cậu." Lần này, Chu Thiến Thiến ngồi trên ván trượt xuống, đến khi dừng lại cũng chẳng muốn nhúc nhích, mệt quá.

"Đi nhanh, chỗ này nguy hiểm." Triệu Tuế Tuế kéo Chu Thiến Thiến rời khỏi điểm dừng.

Chu Thiến Thiến cũng nhớ vụ va chạm lúc nãy, vội đứng dậy.

Hết buổi sáng, đám trẻ trong khu tập thể đều bị bầm tím ít nhiều, nhưng không nghiêm trọng. Trẻ con hiếu động, những vết bầm sẽ nhanh chóng biến mất.

Trần Tú Hòa thấy con gái về, nhìn ra sau,"Anh trai con chưa về à?"

Triệu Tuế Tuế lắc đầu,"Anh ấy bảo còn muốn luyện thêm."

Trần Tú Hòa giục con gái thay quần rồi lên giường, cúi đầu tiếp tục làm bài thi. Bằng tốt nghiệp tiểu học đã có, tháng 7 năm sau, bà phải thi tốt nghiệp trung học cơ sở.

Thay quần áo xong, Triệu Tuế Tuế chống cằm nhìn mẹ làm bài, trong lòng nghĩ đến tương lai của tiệm may.

Có thể bộ đội sẽ tiếp quản, trả lương cho Trần Tiểu Miêu và Trần Tú Hòa, thu nhập thuộc về bộ đội; cũng có thể đóng cửa luôn.

Các tiệm may bên ngoài may một chiếc áo khoác lấy công 1 tệ, tiệm may trong khu tập thể tay nghề cao, lấy 8 hào.

Khả năng bị tiếp quản cao hơn, nhưng cũng có thể duy trì hiện trạng.

Dù tình hình lúc bấy giờ rất căng thẳng, nhưng nhà nước vẫn cho phép những người thợ thủ công hành nghề.

"Nghĩ gì thế? Không đọc sách nữa à?" Trần Tú Hòa nhìn con gái chống cằm, gương mặt bầu bĩnh, bật cười.

"Mẹ, có bằng tốt nghiệp trung học cơ sở rồi, mẹ muốn làm gì?" Triệu Tuế Tuế nghĩ, ngoài may vá, mẹ cô còn biết làm bánh, trồng trọt.

"Thì vẫn ở tiệm may thôi, tiệm may lúc bận lúc không, mẹ thích nhịp độ như vậy." Trần Tú Hòa nghĩ đến số tiền được chia tháng trước, những 50 tệ 1 hào, chủ yếu là do các quân nhân mới đến khu tập thể may quần áo mùa đông.

Trung bình mỗi tháng cũng được hơn 20 tệ, bà rất hài lòng. Lương của chồng để dành tiết kiệm và chi tiêu lớn, còn tiền lương của bà đủ trang trải sinh hoạt phí.

Triệu Tuế Tuế biết mẹ cô thi bằng tốt nghiệp trung học cơ sở ban đầu là để tương xứng với vị trí của bố cô, để ông không bị người ta nói vợ của đoàn trưởng Triệu là một người phụ nữ nông thôn chưa học hết tiểu học.

Nhưng có bằng cấp cũng tốt, biết đâu sau này lại cần dùng đến.

Suốt cả mùa đông, cứ ngày nào không phải đi học, đám trẻ trong khu tập thể lại lên núi Tiểu Lê trượt tuyết.

Triệu Tuế Tuế đã lên đến đường trượt trung cấp, cô bé trượt một mạch xuống, sau đó lượn một vòng đẹp mắt rồi dừng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường trượt trung cấp vắng người, chưa đến 20 người, phần lớn vẫn còn loay hoay ở đường sơ cấp.

"Triệu Lập Võ, dám thử đường cao cấp không?" Hồ Đông Lai nghĩ, tuy sức mạnh không bằng Triệu Lập Võ, nhưng kinh nghiệm trượt tuyết của cậu ta hơn hẳn gã nhóc mới tập tành này.

"Không dám, cậu thắng." Triệu Lập Võ đáp. Đường cao cấp dốc, rất dễ ngã, bố cậu đã hứa khi nào rảnh sẽ dẫn cậu đi trượt cùng, cậu là một đứa trẻ ngoan ngoãn.

"Cậu... nhát gan." Hồ Đông Lai được dịp mỉa mai.

"Cậu giỏi, tôi không so với cậu." Triệu Lập Võ tháo ván trượt, đeo ra sau lưng rồi tiếp tục leo.

Đường trượt trung cấp dài 500 mét, chỉ leo lên thôi cũng đã tốn sức rồi, thay vì đứng đó đôi co, chi bằng để dành sức mà leo.

"Hừ, để tôi trượt cho cậu xem, xem cậu có phục không." Bị thái độ của Triệu Lập Võ kích thích, Hồ Đông Lai tháo ván trượt, hùng hổ tiến về phía đường cao cấp.

Đường trượt cao cấp trên núi Tiểu Lê khá hẹp, nhưng người trượt được không nhiều, nên bộ đội cũng không phát quang thêm.

"Cậu ta định đi thật à?" Trịnh Nguyệt nhìn theo bóng Hồ Đông Lai. Đường dốc gần 45 độ, chỉ nhìn thôi cô đã thấy sợ, chắc chắn sẽ không thử thách đâu.

Triệu Tuế Tuế không nói gì, phải thừa nhận, Hồ Đông Lai là người trượt tuyết giỏi nhất khu tập thể, cậu ta muốn thử thách thì cứ thử,"Muốn đi thì đi, chúng ta chơi tiếp thôi."

Đợi Triệu Tuế Tuế và các bạn trượt thêm một lần từ điểm xuất phát, Hồ Đông Lai mới bắt đầu từ điểm xuất phát của đường cao cấp.

Ban đầu, Hồ Đông Lai trượt rất đẹp, nhưng đến giữa đường không hiểu sao lại mất kiểm soát, ngã lăn xuống.

Triệu Tuế Tuế đang vỗ tay bỗng dừng lại, ngã như vậy, nhẹ thì trẹo chân, nặng có khi phải đóng đinh, không biết thời này đã có kỹ thuật y học đó chưa.

Hồ Đông Lai lăn mấy vòng, ván trượt cắm phập xuống tuyết, giữ chặt cậu ta lại.

"Nhanh, đến xem sao!" Lục Minh bỏ ván trượt, chạy đến xem tình hình.

Triệu Tuế Tuế cũng bỏ ván trượt, chạy theo xem.

Lục Minh cởi giày của Hồ Đông Lai, ngập ngừng một chút rồi mới kiểm tra,"Chỗ này có đau không?"

"Đau." Hồ Đông Lai gật đầu.

Người lính huấn luyện viên ở đường trượt sơ cấp chạy đến,"Để tôi xem nào."

"Đau đau đau." Hồ Đông Lai kêu lên, nhưng khi thấy Triệu Lập Võ đứng nhìn, cậu ta lập tức ngậm miệng.

"Để tôi cõng cậu đến bệnh viện." Người lính thấy không ổn, định cõng Hồ Đông Lai đi.

Nhìn theo bóng Hồ Đông Lai, Trịnh Nguyệt bĩu môi,"Đấy, Hồ Đông Lai đúng là con công kiêu ngạo."

"Kệ cậu ta đi, chúng ta chơi tiếp, lát nữa mình muốn trượt hình chữ S." Triệu Tuế Tuế vỗ vỗ mông, bảo anh trai xem quần cô có bị ướt không, cô thấy hơi lạnh.

Triệu Lập Võ nhìn m.ô.n.g em gái,"Ướt rồi, chúng ta về nhà thay quần, không là cảm lạnh đấy."

Triệu Tuế Tuế bất đắc dĩ, đành phải về nhà. Quần bông của cô không thấm nước, trượt lâu bị ướt là phải.

"Sao về sớm thế?" Trịnh Nguyệt nhìn Triệu Tuế Tuế, hôm nay trời đẹp thế này.

"Lát nữa quay lại." Triệu Tuế Tuế vỗ vỗ quần, ra hiệu quần mình bị ướt.

Trên đường về, nghe nói ở phòng trực ban có bưu phẩm gửi cho nhà mình, Triệu Lập Võ bảo em gái về trước, cậu rẽ qua đó lấy.