Đến ngày sân trượt tuyết mở cửa cho viện gia chúc, sáng sớm Triệu Tuế Tuế đã kéo anh trai Triệu Lập Võ cùng ra ngoài.
Triệu Lập Võ cầm theo ván trượt tuyết đi theo sau,"Còn không thấy em tích cực chơi xe trượt băng như vậy."
"Xe trượt băng có băng là chơi được, chúng ta trượt tuyết lần đầu tiên." Triệu Tuế Tuế gõ cửa sân sát vách, gọi Lục Minh và Lục Thiền.
"Tuế Tuế, hai người đi trước đi, Lục Thiền còn chưa dậy đâu." Lục Minh nghe tiếng gõ cửa bèn từ phòng em gái đi ra.
"Được rồi, vậy chúng tôi đi trước." Triệu Tuế Tuế nhún vai, Lục Thiền mùa đông ngủ nhiều hơn cô, mùa hè thì lại dậy rất sớm.
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ đến sân trượt tuyết, trước mắt là một cảnh tượng hỗn loạn.
Phần lớn mọi người đều ngã thành từng cặp, có chỗ là mấy người ngã chồng lên nhau.
Bài học đầu tiên của trượt tuyết là học cách ngã, tuyến trượt tuyết sơ cấp do bộ đội xây dựng có độ dốc 10 độ, xem như là dốc khá lớn.
"Tuế Tuế, kéo mình một cái." Chu Thiến Thiến bực bội đẩy em trai ra, xui xẻo thế nào lại tự ngã.
Triệu Tuế Tuế đưa gậy trượt tuyết qua, bảo Chu Thiến Thiến vịn vào đó đứng lên: "Người trên đường trượt trung cấp là ai vậy?"
"Trịnh Nguyệt và Hồ Đông Lai." Chu Thiến Thiến nhìn sang, vẻ mặt ngưỡng mộ.
"Nguyệt Nguyệt? Chưa từng nghe cô ấy nói bao giờ." Triệu Tuế Tuế nhìn Trịnh Nguyệt trượt tuyết, khá là trơn tru.
Chu Thiến Thiến run run người phủi tuyết trên áo, may mà quần áo không bị ướt,"Nhà bà ngoại Nguyệt Nguyệt có một sân trượt tuyết, trước kia cô ấy thường xuyên chơi."
Triệu Tuế Tuế gật đầu, men theo đường cáp leo lên.
"Tuế Tuế, vừa đến à?" Vương Thủy Hoa đang leo lên bằng ván trượt tuyết, đi một bước thở một hơi, thật sự là quá mệt.
"Ừm, Thủy Hoa, cậu tháo ván trượt ra đi bộ nhanh hơn, đeo thế kia không mệt c.h.ế.t mới lạ." Triệu Tuế Tuế nhìn dáng vẻ thở dốc của Vương Thủy Hoa, kiểu này không bao lâu nữa là có thể về nhà nằm.
Vương Thủy Hoa nhìn ván trượt tuyết dưới chân, nghe theo lời khuyên của Triệu Tuế Tuế,"Tớ sợ buộc không chắc nên mới không tháo ra."
"Thế mang vầy, lần sau cậu còn sức leo lên à?" Mấy ngày nay Triệu Tuế Tuế đã học được cách tự buộc ván trượt tuyết, trong trường hợp không có cáp treo, tốt nhất là nên tháo ván trượt tuyết ra đi bộ leo lên.
"Tránh ra... Tránh ra!"
Triệu Tuế Tuế nhìn theo hướng phát ra âm thanh, lập tức trèo qua dây cáp,"Nhanh lên nhanh lên, người kia to như thế, tông trúng là toi, tránh thôi."
Vương Thủy Hoa cũng nhìn thấy, còn chưa kịp cầm ván trượt tuyết đã dùng cả tay chân chui qua khe hở của đường cáp.
"..."
Triệu Tuế Tuế nhìn động tác bò như ch.ó con của Vương Thủy Hoa, không nhịn được muốn cười.
Triệu Lập Võ leo qua dây cáp xong thuận tay cầm luôn ván trượt tuyết của Vương Thủy Hoa.
Vừa lấy ván trượt tuyết đi, Vương Diệu Tổ đã lướt qua chỗ bọn họ vừa đứng, tiếp tục trượt xuống.
Cũng may Vương Diệu Tổ đáng tin cậy, lúc sắp đụng trúng người khác đã kịp thời nắm lấy dây cáp.
Triệu Tuế Tuế cảm thấy bài học đầu tiên của trượt tuyết không phải là học cách ngã, mà là học cách tránh né không bị người khác tông trúng.
"Leo lên phải leo từ bên ngoài mới đúng chứ." Triệu Lập Võ nhìn Nguyên Thịnh đang bò về phía điểm xuất phát, leo từ bên trong bám dây lên, như vậy rất dễ bị va phải, xui xẻo một chút là còn chưa kịp leo lên đã bị đụng ngã xuống rồi.
"Ờ... Ai cũng leo như vậy cả, đúng là nên leo từ ngoài đường tuyết vào mới phải." Vương Thủy Hoa bỗng nhiên cảm thấy mình bị mọi người dẫn dắt đi lệch đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không sao, chúng ta leo từ ngoài vào, tạo thành tiền lệ để mọi người noi theo." Triệu Tuế Tuế nắm lấy dây cáp bắt đầu leo, tiết kiệm chút sức lực cũng tốt.
Đường tuyết dài khoảng 300 mét, cũng may còn có dây cáp để bám, nếu không Triệu Tuế Tuế không còn dũng khí leo lên lần nữa.
Vương Thủy Hoa vừa đến điểm xuất phát đã ngồi phịch xuống đất,"Tớ không được rồi, Tuế Tuế, cậu đi trước đi."
Triệu Tuế Tuế gật đầu,"Nếu cậu mà đi ván trượt tuyết lên đây, chắc giờ còn đang ở nửa đường."
Bộ đội bố trí chiến sĩ đến huấn luyện cho con em trong khu tập thể, nhưng bên trong quá đông người, Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ quyết định không chen chúc với họ nữa, tranh thủ lúc này trên đường trượt chưa có nhiều người, trải nghiệm trước một chút.
Lúc ở nhà, Triệu Quảng Thúc đã nói sơ qua lý thuyết về trượt tuyết cho con trai và con gái út, bây giờ Triệu Lập Võ và Triệu Tuế Tuế bắt đầu thực hành.
Triệu Lập Võ nhanh chóng cột chặt ván trượt tuyết vào chân, sau khi xác định không có vấn đề gì mới đứng lên,"Tuế Tuế, anh xong rồi."
Triệu Tuế Tuế nghe vậy vội vàng cột chặt ván trượt tuyết của mình, sau đó đứng lên,"Anh, chúng ta chụm chân từ từ trượt trước nhé."
Triệu Lập Võ gật đầu, làm theo lời cha dặn, điều chỉnh góc độ ván trượt rồi bắt đầu trượt xuống.
Triệu Tuế Tuế chờ một lát cho khoảng cách đủ xa, cũng trượt theo.
Tốc độ đã lâu không được trải nghiệm khiến Triệu Tuế Tuế hơi bối rối, lúc này mới nhớ ra mình chưa đeo kính bảo hộ, cô liền giơ tay phải lên đeo kính vào. Kính bảo hộ trong suốt, không biết bên kinh đô có loại tráng gương không nhỉ?
Triệu Lập Võ không yên tâm về em gái, quay đầu nhìn lại thì thấy Triệu Tuế Tuế đang trượt bằng một tay, sợ đến mức giật nảy mình, cũng may em gái nhanh chóng đổi thành hai tay cầm gậy.
Hai anh em an toàn trượt đến chân núi, Triệu Lập Võ phấn khích không thôi,"Ha ha, lần đầu tiên trượt tuyết của chúng ta thuận lợi quá."
Triệu Tuế Tuế kinh ngạc trước tố chất vận động của anh trai, cô không bị ngã là vì bản thân biết trượt rồi, không ngờ anh trai cô lần đầu tiên trượt cũng có dáng dấp ra trò, chỉ có thể nói là rất vững vàng,"Anh giỏi quá!"
"Ha ha, em cũng vậy mà." Triệu Lập Võ cảm thấy là do cha dạy tốt, làm theo lời cha dặn thì sẽ không bị ngã.
Đúng lúc này Trịnh Nguyệt từ đường trượt trung cấp trượt xuống, cô đã suy nghĩ dọc đường xem khi nào Triệu Tuế Tuế ngã để còn lấy thân phận người đi trước truyền dạy kinh nghiệm, không ngờ Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ lại suôn sẻ trượt xuống,"Tuế Tuế, khi nào cậu trượt đường trung cấp, chúng ta so tài một chút?"
Lại nữa rồi, ham muốn chiến thắng của Trịnh Nguyệt lại trỗi dậy.
Triệu Tuế Tuế liếc xéo Trịnh Nguyệt một cái,"Tháng sau."
Vì đeo kính bảo hộ nên Trịnh Nguyệt không nhìn thấy ánh mắt bất đắc dĩ của Triệu Tuế Tuế, thầm nghĩ gần đây phải chăm chỉ luyện tập mới được.
"Tránh ra, tránh ra!"
Triệu Tuế Tuế nhìn theo hướng âm thanh, âm thanh này có thể nghe thấy ở khắp nơi trên sân trượt tuyết, lại là người mới nào mất kiểm soát nữa rồi.
"Đi đi đi, Quan Tuyết kìa." Trịnh Nguyệt nhìn thấy Quan Tuyết đang trượt tuyết bằng tay trên không trung, gậy trượt tuyết chắc là đã rơi từ lúc nào rồi.
TBC
Ba người cởi ván trượt tuyết ra chạy về phía dây cáp.
Kết quả không biết Quan Tuyết làm sao, đang từ giữa đường trượt bỗng nhiên rẽ sang bên trái, lao thẳng về phía ba người Triệu Tuế Tuế.
Triệu Tuế Tuế nhìn Quan Tuyết ngày càng đến gần, giữa lựa chọn tiến lên hoặc lùi lại, cô quyết định đứng im.
Quan Tuyết thấy Triệu Tuế Tuế dừng lại, tiếp tục hét lớn,"Mau tránh ra!"
Triệu Tuế Tuế nghe thấy nhưng vẫn không nhúc nhích, đợi Quan Tuyết đến khoảng cách 5 mét thì cô nhảy bật sang một bên.
Quan Tuyết kinh ngạc nhìn Triệu Tuế Tuế né tránh, cảm thấy ý đồ của mình đã bị nhìn thấu,"A!"