Vì có quá nhiều người, nên Triệu Tuế Tuế ăn cơm xong rất nhanh rồi rời khỏi nhà chính, định ra ngoài đi dạo một lát.
Triệu Lập Văn sau khi ăn xong thì chào Lưu Vĩ rồi trở về bộ đội. Anh muốn nhân dịp nghỉ đông này tìm hiểu thật kỹ dữ liệu của chiếc máy bay bị chặn lại kia, để khi về kinh đô sẽ không bị tụt hậu, tốt nhất là có thể mô phỏng lại được chiếc máy bay đó.
Hiện tại, anh vẫn chưa chính thức nhập ngũ, nhưng cũng được coi như là quân nhân dự bị có quân tịch.
Triệu Lập Võ và Triệu Tuế Tuế đi dạo trong đại đội Hướng Dương. Khi đi đến một ngôi nhà cũ nát, họ nghe thấy tiếng động rên rỉ phát ra từ bên trong, giống như tiếng người bị ốm.
"Bên trong có người ở sao? Hình như có người bị ốm." Triệu Lập Võ nhìn cánh cổng có vẻ như sắp đổ đến nơi, nghi ngờ hỏi.
"Cánh cổng này có dấu vết bị mở ra." Triệu Tuế Tuế ngồi xổm xuống, nhìn lớp tuyết bên cạnh cổng. Đó là dấu vết chỉ có thể xuất hiện khi đóng mở cửa.
Triệu Lập Võ đưa tay đẩy thử cánh cổng, trông có vẻ ọp ẹp nhưng lại rất chắc chắn."Có thể là cửa bị khóa từ bên trong."
Triệu Tuế Tuế vẫn có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng động."Anh, anh có nghe thấy tiếng động bên trong không?"
Hiện tại không khí đang rất ngột ngạt, Triệu Tuế Tuế căn bản không nghĩ ngợi gì khác.
"Nghe thấy, tiếng động đứt quãng, không chú ý nghe kỹ thì không thể nghe thấy được." Triệu Lập Võ vểnh tai lên, chăm chú lắng nghe lần nữa rồi nói.
Triệu Tuế Tuế xác định không phải chỉ có mình cô nghe thấy, bèn áp mắt vào khe cửa nhìn vào bên trong. Trong sân có ba gian nhà, một gian trong số đó đã bị sập mái, trông không giống có người ở.
"Sân này không có ống khói nào bốc khói, có lẽ là không có người ở, hoặc là không có ai ở nhà." Triệu Lập Võ lần thứ ba vểnh tai lên nghe, xác định mình không nghe nhầm.
"Rầm."
Bỗng nhiên bên trong vang lên tiếng đồ vật rơi xuống đất, khiến hai người giật nảy mình. Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ nhìn nhau, sau đó cùng lúc giơ tay gõ cửa.
Nhỡ đâu người bên trong xảy ra chuyện gì thì sao.
"Có ai ở nhà không?" Triệu Lập Võ vừa gõ cửa vừa gọi.
Bên trong nhà, Phó Yến hốt hoảng đẩy người đàn ông sau lưng ra.
"Đi mau, có người gõ cửa."
Dương Phan Tử nhìn dáng vẻ sợ hãi của Phó Yến, trong lòng ngứa ngáy khó chịu."Không cần để ý đến họ, căn nhà này bỏ hoang lâu rồi, người ta gõ một lúc không thấy ai trả lời tự khắc sẽ bỏ đi. Nếu như không phải tại cô vừa rồi đụng vào cái tủ rách nát kia thì sao có thể thu hút người khác đến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Không được, chúng ta đi mau." Phó Yến đẩy Dương Phan Tử đang định sấn tới ra.
Bên ngoài, Triệu Lập Võ gõ cửa hồi lâu mà vẫn không thấy ai trả lời. Chẳng lẽ tiếng động vừa rồi không phải phát ra từ trong này? Xung quanh có tiếng ống khói bốc khói, có lẽ là tiếng động từ nhà bên cạnh.
"Hai người tìm ai đấy?" Dương Khai Thái đi đưa ống điếu cho ông nội, trên đường về thì nhìn thấy Triệu Lập Võ đang gõ cửa nhà người ta, bèn tò mò hỏi.
"À thì... vừa rồi chúng tôi nghe thấy tiếng động bên trong, sợ có người bị ốm." Triệu Tuế Tuế cảm thấy có lẽ là do hai người họ đã quá lo lắng.
"Căn nhà này bỏ hoang lâu rồi, là nhà của người tuyệt tự trong đội đấy." Dương Khai Thái giải thích.
Triệu Tuế Tuế ngẩn người. Vậy là hai người họ nghe nhầm rồi sao?
"Vậy là chúng tôi nghe nhầm rồi. Thôi, chúng tôi đi đây." Triệu Lập Võ nhìn vào bên trong qua khe cửa, thì ra là nhà hoang.
Vì Dương Khai Thái đã nói bên trong không có ai ở, nên Triệu Tuế Tuế cũng không để ý đến nữa. Ban nãy, cô còn tưởng mình có thể làm việc nghĩa hiệp.
Ví dụ như vô tình phát hiện ra một cụ già neo đơn bị ốm, sau khi đưa đến bệnh viện cứu chữa kịp thời, trên TV không phải vẫn thường chiếu những cảnh như vậy sao?
Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ đi dạo đến khi chân tay lạnh cóng mới quay trở về. Về đến sân, nghe thấy tiếng người trong nhà nói chuyện rôm rả, hai người cũng không vội vào nhà, mà đi thẳng vào bếp sưởi ấm.
Nghe ba bà thím trong bếp nói chuyện phiếm, thi thoảng hai người cũng góp chuyện. Nói chuyện một lúc, mọi người chuyển sang chủ đề về việc ăn cỗ.
TBC
Lúc bấy giờ, mỗi khi trong thôn có nhà làm cỗ, mỗi nhà chỉ được cử một người đi ăn. Nếu như có người vi phạm quy định này, lần sau nhà đó có làm cỗ, tất cả mọi người trong đội đều có thể đến ăn.
Triệu Tuế Tuế không ngờ đại đội Hướng Dương lại có quy định như vậy, chắc là trước đây đã có người không tuân thủ nên mới có hình phạt này.
Nghe thấy tiếng người bên ngoài đã đi khuất, Dương Phan Tử lại sán lại gần Phó Yến."Bọn họ đi rồi, làm thêm lần nữa đi, cơ hội khó có được, bây giờ mẹ của cô đang bận giúp thím làm đồ ăn."
Phó Yến cũng biết cơ hội khó có được, mẹ chồng cô cứ như phòng trộm mà đề phòng cô vậy, vất vả lắm mới có cơ hội, cô cũng không muốn bỏ lỡ, bèn nhìn qua cửa sổ để chắc chắn bên ngoài không có ai, sau đó mới nửa đẩy nửa vời để Dương Phan Tử đạt được ý đồ.
Triệu Tuế Tuế ở trong bếp nghe ngóng chuyện phiếm của đại đội Hướng Dương, nhìn sang nhà chính thấy mọi người vẫn chưa giải tán, chỉ đành tiếp tục nghe tiếp chuyện của nhà họ Trần.
Gia đình cô phải đợi đến khi tiệc tan mới có thể về nhà.
Thẩm Hương Lan chuẩn bị xong đồ ăn cho con dâu, tay bưng một chiếc nồi đất nhỏ định ra về. Con dâu cô đang ở nhà một mình, chắc là đang rất khó chịu, bà phải về nhà chăm sóc con dâu.