Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 489



Mọi người trong phòng bếp tiếp tục tám chuyện, Triệu Tuế Tuế nghe một lúc vẫn cảm thấy nhàm chán, lại đứng dậy ra ngoài tản bộ.

Thẩm Hương Lan ở nhà không nhìn thấy con dâu bị bệnh, đang tìm kiếm khắp nơi.

Bên này, Phó Yến đang tựa vào lòng Dương Phan Tử thở dốc, gò má ửng hồng vẫn chưa nhạt đi.

Dương Phan Tử vẫn còn đang hồi tưởng lại cảm giác vừa rồi, quả nhiên thân thể cô gái trẻ mềm mại, dù có phải dãi nắng dầm mưa làm việc đồng áng, làn da vẫn trắng trẻo, hơn hẳn những bà góa lớn tuổi.

Nghĩ tới đây, hai chân hắn có chút bủn rủn, nhưng nhớ đến mùi vị vừa rồi, Dương Phan Tử lại nhéo nhéo n.g.ự.c Phó Yến.

"Này, anh nói chúng ta cứ lén lút thế này đến bao giờ?" Phó Yến muốn tái giá, không muốn sống với mẹ chồng cả đời, nếu không chờ bà mất đi, cô chỉ còn một mình, cô phải tính toán cho bản thân.

Nếu có con thì tốt, cô còn có thể nương tựa vào con, nhưng cô mới cưới không lâu thì chồng gặp t.a.i n.ạ.n ngã xuống vách núi c.h.ế.t, căn bản không kịp có con.

Phó Yến đã từng nói với cha mình về việc muốn về nhà để tái giá, nhưng ông ấy nói nếu cô dám tái giá thì sẽ từ mặt cô, mẹ cô chỉ biết lau nước mắt khuyên cô nên ngoan ngoãn ở vậy với mẹ chồng.

Chỉ vì người chồng đã khuất của cô từng cứu cha cô, mà cô phải hy sinh hạnh phúc cả đời, có lúc cô thật sự hận sự ích kỷ của cha mình.

Dương Phan Tử là người Phó Yến gặp khi đi nhặt củi trên núi, lúc đó cô xuống núi bất cẩn trượt chân, suýt nữa thì ngã sấp mặt, may mà được Dương Phan Tử kéo lại, qua lại nhiều lần thì hai người nảy sinh tình cảm.

Ban đầu họ còn hẹn hò trên núi, bây giờ tuyết lớn phong tỏa đường đi, chỉ có thể đến căn nhà hoang này.

Dương Phan Tử bị Phó Yến hỏi bất ngờ, ngẩn người một lúc mới hoàn hồn: "Chờ anh về nhà sẽ nói với mẹ anh một tiếng, xem bà ấy nói thế nào."

Phó Yến nhíu mày: "Còn phải bàn với mẹ anh nữa sao?"

Dương Phan Tử gật đầu: "Mẹ anh một mình nuôi anh lớn không dễ dàng gì, anh cưới vợ nhất định phải nghe theo ý kiến của bà, sau này em về nhà anh phải hiếu thuận với mẹ, không có mẹ thì không có anh ngày hôm nay."

Phó Yến không ngờ Dương Phan Tử lại là người con có hiếu, hít một hơi thật sâu, sau đó nói: "Nếu bà ấy không đồng ý thì sao?"

Nghĩ đến kỳ kinh nguyệt đã chậm nửa tháng, Phó Yến nghi ngờ mình đã m.a.n.g t.h.a.i con của Dương Phan Tử, nếu anh ta không chịu đến nhà cầu hôn, sau này cô biết làm sao.

Phó Yến đã nghĩ kỹ rồi, nếu cha mẹ không đồng ý, cô sẽ trực tiếp đến xin đội trưởng viết giấy giới thiệu để đăng ký kết hôn với Dương Phan Tử, em họ nói đúng, ba ngọn núi lớn phong kiến đã bị đạp đổ, hôn nhân của bản thân phải do mình tự quyết.

"Chuyện này... Anh sẽ từ từ nói với bà, được không?" Dương Phan Tử suy nghĩ một chút rồi nói.

Phó Yến muốn nói rằng mình có thể đã mang thai, nhưng vẫn muốn thăm dò ý tứ của mẹ Dương Phan Tử: "Vậy anh phải nhanh lên một chút, em... không đợi được nữa."

Dương Phan Tử c.ắ.n nhẹ vào dái tai Phó Yến: "Anh cũng muốn sớm rước em về nhà, đến lúc đó trên giường sẽ không còn lạnh nữa."

Hai người lại quấn quýt một hồi, sau đó chỉnh trang lại quần áo rời đi.

"Em đi trước đi, lát nữa anh sẽ ra ngoài." Dương Phan Tử hôn Phó Yến một cái, để cô đi trước.

Phó Yến vừa ra khỏi cổng thì gặp mẹ chồng đang đi tìm mình: "Mẹ, mẹ xong việc rồi ạ?"

Thẩm Hương Lan thấy mặt con dâu ửng đỏ, tưởng cô bị sốt, vội vàng đưa tay sờ trán cô: "Mặt đỏ thế này, con sốt rồi à?"

Phó Yến nhìn thấy sự quan tâm của mẹ chồng, trong lòng có chút áy náy, nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản được mong muốn tái giá của cô: "Vâng, vừa nãy con thấy hơi nóng trong người, định ra xã mua hai viên t.h.u.ố.c uống, đi được nửa đường thì hết nóng nên thôi, không muốn lãng phí tiền, về nhà nằm nghỉ một lát là được."

"Con nói xem, con bị sốt thì cứ nói với mẹ là được rồi, còn tự mình chạy ra xã, thật sự không cần uống t.h.u.ố.c nữa sao?" Thẩm Hương Lan nhìn con dâu, bây giờ chỉ còn con dâu ở bên cạnh, ngàn vạn lần không thể để cô có chuyện gì, bà còn phải dựa vào con dâu để dưỡng già.

Phó Yến lắc đầu: "Bây giờ con hết đau đầu rồi, chúng ta về thôi."

Triệu Tuế Tuế nhìn thấy Phó Yến từ căn nhà hoang đi ra, trong đầu liền hiện lên cảnh tượng trong Tây Sương Ký, cô nghĩ ngợi rồi tìm một chỗ khuất gió đứng đợi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không lâu sau, cửa căn nhà hoang mở ra, Triệu Tuế Tuế nhìn thấy Dương Phan Tử với gương mặt xấu xí thì nhíu mày, hóa ra tiếng rên rỉ vừa rồi là của đôi gian phu dâm phụ này.

Từ xưa đến nay chuyện như thế này không phải là không có, chỉ là không biết hai người này đã có gia đình hay chưa.

"Tuế Tuế, cháu sao lại ở đây, đã ăn cơm chưa?" Dương bà tử đi ra ngoài xúc tuyết, nhìn thấy Triệu Tuế Tuế đang đứng bên tường nhà mình thì hỏi.

"Cơm nước rất ngon ạ, chỉ là cháu thấy hơi đông người nên ra ngoài đi dạo một chút, bà đã ăn chưa ạ?" Triệu Tuế Tuế chào hỏi Dương bà tử, bởi vì hai anh trai cô từng cứu Dương Khai Thái suýt c.h.ế.t đuối, nên nhà cô và nhà đội trưởng Dương có chút qua lại.

Bình thường, khi đến đại đội Hướng Dương để đổi rau củ, nhà cô cũng hay đổi với nhà đội trưởng Dương.

"Chắc là mọi người sẽ ăn đến tận chiều, nếu cháu thấy bên đó ồn ào thì đến nhà bà ngồi chơi, đến giờ thì quay lại." Dương bà tử mời Triệu Tuế Tuế.

"Vậy... cháu cảm ơn bà ạ." Nghĩ đến sự ồn ào náo nhiệt bên đó, Triệu Tuế Tuế quyết định đến nhà Dương bà tử ngồi một lát.

Trong nhà chính, Dương Khai Thái đang ngồi trên giường gạch để sửa sang lại chiếc ná cao su của mình, thấy Triệu Tuế Tuế đi vào, cậu ta lại nhìn ra phía sau lưng cô: "Chỉ có mình cậu thôi sao?"

"Hả? Vâng, anh trai mình đang ở bên đó." Triệu Tuế Tuế ngẩn người một lúc mới hiểu ra Dương Khai Thái đang tìm anh trai mình.

Dương Khai Thái bây giờ là fan cuồng của Triệu Lập Võ, tự phong là vậy.

"Nào, ăn một quả lê đông lạnh đi." Dương bà tử lấy một quả lê đông lạnh vừa mới rã đông trong chậu, lau khô nước bên ngoài rồi đưa cho Triệu Tuế Tuế.

Triệu Tuế Tuế do dự một chút, đưa tay nhận lấy: "Cháu cảm ơn bà ạ."

"Không có gì." Dương bà tử cầm lấy chiếc giỏ đựng đồ may vá bên cạnh, bắt đầu khâu đế giày.

Triệu Tuế Tuế sau khi hút hết nước lê đông lạnh, cảm thấy trong phòng yên ắng quá nên mở lời: "Dương Khai Thái, ở đại đội chúng ta có một người trông giống con khỉ phải không?"

"Cậu nói Dương Phan Tử à? Nhìn hắn ta gầy gò, xấu xí lắm." Dương Khai Thái nghĩ trong đại đội chỉ có mỗi Dương Phan Tử là gầy như khỉ, rõ ràng trong nhà có bốn người chị gái phụ giúp, ăn uống cũng không ít, vậy mà vẫn gầy tong teo, bị người trong đại đội trêu chọc là lãng phí lương thực, ăn bao nhiêu thì thải ra bấy nhiêu.

"Đúng đúng đúng, dáng người cao gầy, trên mặt không có miếng thịt nào, chính là người mà trước kia tớ nhìn thấy ở chợ công xã Hướng Dương, lúc đó hắn ta đang xem xe đạp." Triệu Tuế Tuế tiếp tục miêu tả về Dương Phan Tử.

"Vậy thì đúng là hắn ta rồi, tên hắn ta là Dương Phan Tử, sao cậu lại hỏi về hắn ta vậy?" Dương Khai Thái gật đầu, hỏi.

"À không có gì, chỉ là... nhà hắn ta có mấy người thế?" Triệu Tuế Tuế tìm một cách nói uyển chuyển để hỏi.

"Hắn ta có bốn chị gái, đều đã lấy chồng hết rồi, trong nhà chỉ còn hắn ta với mẹ hắn ta thôi." Dương Khai Thái không biết Triệu Tuế Tuế hỏi những điều này để làm gì, nhưng vẫn thành thật trả lời.

Nghe vậy, Triệu Tuế Tuế thầm nghĩ, có lẽ là Phó Yến đã có chồng hoặc cô ta tự nguyện sa ngã, nếu không thì hai người họ không cần phải lén lút như vậy.

Hay là hai người họ thật lòng yêu nhau, nhưng vì một lý do nào đó mà không thể đến được với nhau?

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì đó cũng là chuyện của người khác, ngày mai sau khi ăn xong tiệc, Triệu Tuế Tuế sẽ không đến đại đội Hướng Dương nữa, có hỏi han thêm cũng không có tác dụng gì, nếu hai người họ đều độc thân, vậy thì chúc hai người họ sớm vượt qua rào cản để đến với nhau.

Bên phía nhà Phó Yến, Thẩm Hương Lan đặt bát thịt hầm mà Dương Hữu Lương mang về trước mặt con dâu: "Ăn đi con, mẹ xin được cho con hẳn ba miếng thịt mỡ đấy."

Nghe mẹ chồng nói vậy, Phó Yến lại càng cảm thấy áy náy, cô gắp một miếng thịt cho vào miệng, vừa nuốt xuống thì cơn buồn nôn ập đến.

TBC

"Ư..."

Thẩm Hương Lan thấy vậy, vội vàng vỗ lưng cho cô: "Con sao vậy?"

Phó Yến lắc đầu, cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng lại vô cùng hoảng loạn, lúc ở nhà, cô nhìn thấy chị dâu m.a.n.g t.h.a.i cũng có biểu hiện như vậy, có lẽ nào cô đã m.a.n.g t.h.a.i con của Dương Phan Tử rồi?"Con không sao, chỉ là... tiếc miếng thịt ngon quá."