Triệu Tuế Tuế ở nhà Dương Khai Thái nán lại một hồi thì bị anh trai Triệu Lập Võ tìm đến.
"Anh, sao anh biết em ở đây?"
"Ở Đại đội Hướng Dương em chỉ có thể đến hai nơi, anh tìm một vòng bên ngoài không thấy em, chắc chắn là ở nhà Dương Khai Thái rồi." Triệu Lập Võ đưa mũ cho Triệu Tuế Tuế,"Chuẩn bị về thôi."
Trên đường về, Triệu Tuế Tuế phát hiện bố cô hình như say rồi.
Triệu Quảng Thúc say rượu cũng chẳng khác gì lúc bình thường, chỉ là ít nói hơn mà thôi.
So với Phương Ca đang say khướt bên cạnh thì tốt hơn không chỉ một sao.
Phương Ca lúc thì vui mừng vì bạn tốt lấy vợ, lúc lại trách móc bạn tốt không quan tâm đến mình.
Chiều 30 Tết, Triệu Tuế Tuế được mẹ sai đi Cung Tiêu Xã mua xì dầu.
Cung Tiêu Xã mới nhập pháo hoa về, Triệu Tuế Tuế chọn một giỏ, cũng na ná loại pháo hoa năm ngoái, chỉ có thêm một loại pháo tép mới.
Về đến nhà, cô thấy Chu Thiến Thiến xách giỏ không đi ra.
"Sao cậu lại đến đây?" Triệu Tuế Tuế nhìn chiếc giỏ không của Chu Thiến Thiến, hỏi.
"Mình đến đưa đậu phụ, nhà mình không có chỗ để, mà các cậu không đến lấy nên mình phải đi giao từng nhà một." Chu Thiến Thiến nói xong thì rời đi, cô còn phải đi giao cho mấy nhà nữa.
Mẻ đậu phụ này của Tằng Phồn Mỹ làm theo suất mỗi nhà một, hai miếng, không giống như mấy hôm trước, mọi người đều mua ít nhất năm miếng để làm đậu phụ đông lạnh.
Trần Tú Hòa đang tất bật nấu nướng trong bếp cùng hai con trai, sau khi làm xong một bàn đầy đồ ăn, bà dặn: "Xong rồi, đi tắm thôi, Tiểu Văn nhớ kì cọ cho Tiểu Võ thật sạch sẽ đấy."
Triệu Lập Võ đang lén ăn thịt kho tàu, nghe thấy mẹ nhắc đến mình, cậu bĩu môi không nói gì. Lần trước đi tắm cậu quên kì lưng, về đến nhà mới phát hiện."Con biết rồi."
"Ừ, anh để ý nó cho mẹ." Triệu Lập Văn lấy quần áo sạch, liếc nhìn em trai.
Triệu Tuế Tuế sờ sờ tóc mình, nói: "Mẹ, con muốn cắt tóc ngắn đi một chút."
"Được, Tiểu Văn, Tiểu Võ lấy đồ cắt tóc ra đây, hai đứa cũng cắt luôn." Trần Tú Hòa nghĩ tháng Giêng kiêng cắt tóc, nhân tiện hôm nay cắt luôn một thể.
Triệu Lập Võ trải tờ báo cũ lên giường, để em gái ngồi lên.
Triệu Tuế Tuế gỡ tóc, dùng nước chải cho tóc vào nếp, đời này tóc cô không bị xoăn tự nhiên như kiếp trước, chỉ cần chải qua nước là gần như thẳng rồi.
Triệu Tuế Tuế ngoan ngoãn ngồi trên tờ báo, phía sau là Triệu Lập Văn cầm kéo cắt tóc "xoẹt xoẹt".
Trần Tú Hòa hỏi con trai út: "Tiểu Võ, con muốn cắt đầu đinh hay là để kiểu giống anh con?"
Triệu Lập Võ suy nghĩ một chút: "Cắt đầu đinh đi, đội mũ cho tiện."
Trần Tú Hòa lấy tông đơ ra, bao năm nay bà chỉ biết cắt ba kiểu tóc: đầu đinh, tóc húi cua và kiểu tóc của con gái, ba cậu con trai trong nhà đều do một tay bà cắt.
Triệu Lập Văn nhìn em trai, nhớ đến hồi bé mỗi lần cắt tóc nó đều khóc như mưa, mấy năm liền đều phải đợi nó ngủ mới cắt được."Mẹ, mẹ còn nhớ hồi bé mỗi lần cắt tóc Tiểu Võ đều khóc nhè không?"
"Hừ, sao mẹ quên được, ba năm liền, năm nào cũng phải đợi nó ngủ mới cắt được tóc." Trần Tú Hòa trừng mắt nhìn con trai.
"Em đâu có, cắt tóc có gì đáng sợ chứ." Triệu Lập Võ nghe thấy chuyện xấu hồi bé, bực bội nói.
"Ngồi im, không thì mẹ cạo trọc đầu bây giờ." Trần Tú Hòa giữ đầu con trai, bắt nó ngồi im.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Lập Võ rất sợ bị cạo trọc đầu. Lần trước Vương Diệu Tổ cũng được bố cắt tóc, nhưng hôm đó chú Vương lỡ tay, cắt hỏng mất, cuối cùng Vương Diệu Tổ phải để đầu trọc cả tháng trời.
"Mẹ, tay nghề của mẹ mà mở tiệm cắt tóc thì chắc chắn đông khách lắm." Triệu Tuế Tuế nhìn mẹ thoăn thoắt cắt đầu đinh cho em trai, đề nghị.
"Ý kiến hay đấy, trong quân đội nhiều người thế cơ mà." Triệu Lập Võ nghĩ đến binh lính trong quân đội hầu như ai cũng để đầu đinh, hơn nữa bình thường một, hai tháng lại phải cắt một lần, đúng là buôn bán lớn.
"Nghĩ gì thế, trong quân đội nhiều binh sĩ như vậy, chắc chắn có chỗ cắt tóc riêng, không ở trong khu gia quyến thì cũng ở trong doanh trại." Trần Tú Hòa cắt xong đầu đinh cho con trai, bảo nó tự lau tóc ở cổ.
Triệu Lập Văn cắt tóc xong cho em gái, nhìn trán cô, nói: "Tuế Tuế, hay là anh cắt cho em cái mái bằng nhé?"
Triệu Tuế Tuế sờ sờ tóc mái, gật đầu: "Vâng, cắt đi, nhưng đừng cắt dày quá, cũng đừng mỏng quá."
Tóc mái dày quá trông sẽ bị ngố, còn không bằng không cắt.
"Anh biết rồi." Triệu Lập Văn nhìn khuôn mặt bầu bĩnh của em gái, xương mặt em gái là kiểu mặt trái xoan chuẩn, bây giờ tròn là vì còn béo trẻ con, đang định ra tay thì cây kéo đã bị mẹ giật mất.
"Để mẹ." Trần Tú Hòa đã lâu không cắt tóc mái cho con gái, từ sau lần trước cắt tóc mái, con bé không chịu cắt nữa, bảo là cắt tóc mái nhìn trẻ con quá.
Một đứa bé, đáng lẽ ra phải được hồn nhiên, ngây thơ, cắt tóc mái là chuyện bình thường, người lớn rồi mà cắt tóc mái mới là giả nai.
Rất nhanh, Trần Tú Hòa đã cắt xong tóc mái cho con gái: "Nhìn xem, xinh chưa?"
Triệu Tuế Tuế giơ gương lên ngắm nghía, tóc mái mới cắt cũng đung đưa theo, cô lại một lần nữa thầm cảm ơn vì tóc mình không bị xoăn tự nhiên, nếu không cô sẽ chẳng dám cắt tóc mái vì sợ bị vểnh: "Cảm ơn mẹ, đẹp lắm ạ."
"Tránh ra, đến lượt anh con cắt." Trần Tú Hòa lấy khăn ướt lau tóc vụn trên mặt và cổ cho con gái, bảo cô tránh ra.
"Con vẫn để kiểu cũ." Triệu Lập Văn vừa ngồi xuống vừa nói.
Triệu Tuế Tuế vẫn đang mải ngắm tóc mái mới của mình, cắt tóc mái đúng là khiến cô trẻ ra mấy tuổi thật.
Triệu Lập Văn soi gương, tay nghề của mẹ vẫn như mọi khi: "Đẹp trai quá."
"Tự luyến vừa thôi, đi tắm nào." Trần Tú Hòa ném khăn mặt cho con trai, gọi ba đứa con đi tắm.
"Mẹ, mẹ không cắt ạ?" Triệu Tuế Tuế đặt gương xuống hỏi.
Trần Tú Hòa đang định lắc đầu thì nhìn thấy đuôi tóc mình hơi nhiều: "Tiểu Văn tỉa lại đuôi tóc cho mẹ là được."
Bốn người cắt tóc xong, cả nhà cùng đến nhà tắm, lúc này cũng chưa đông người lắm.
Nhà họ có bốn người cùng nấu nướng nên nhanh hơn nhà khác rất nhiều, dù sao cũng có đến ba đầu bếp.
TBC
Cắt tóc cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian.
Triệu Tuế Tuế thay dép, xách theo chậu nhôm vào khu tắm.
"Chị Tuế Tuế, em đây!" Lục Thiền đang gội đầu, nhìn thấy Triệu Tuế Tuế từ trong làn khói mờ ảo đi tới, bỗng thấy cô xinh hơn hẳn, phải hình dung thế nào nhỉ, đúng rồi, vẻ đẹp mờ ảo!
"Nha Nha, nhà cậu ăn cơm tất niên chưa?" Triệu Tuế Tuế đặt chậu nhôm lên giá, hỏi.
"Gần xong rồi, còn mấy món không cần dùng đến bếp nữa thì về nhà làm, mẹ em bảo không đi nhanh thì lát nữa đông người." Lục Thiền gãi đầu cho chắc chắn là không còn ngứa nữa, sau đó mới mở vòi nước xả sạch bọt.
Triệu Tuế Tuế gỡ tóc ra, bắt đầu gội đầu.