Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 492



Triệu Lập Võ không nhìn thấy vị trí phát ra pháo trúc,"Từ đâu tới vậy?"

Gần như mỗi lần đốt pháo đều còn lại mấy quả như này, trước kia khi Triệu Lập Võ ở đại đội Phúc Hưng, trong cung tiêu xã Trung Cốc rất ít khi bán pháo hoa, hồi nhỏ thứ Triệu Lập Võ có thể chơi chính là loại pháo trúc nổ vang này.

Triệu Lập Võ còn nhớ rõ Triệu Thiết Đản lén lút tháo pháo chuẩn bị để đốt trong nhà vào dịp Tết Nguyên đán, vốn dĩ chỉ muốn lấy vài quả, ai ngờ bất cẩn làm cả dàn pháo tung tóe, cuối cùng bị đ.á.n.h cho một trận để đổi lấy một dàn pháo khác, lúc ấy Triệu Lập Võ thật sự rất ngưỡng mộ.

Hiện tại ở trong khu tập thể, pháo hoa có rất nhiều loại, Triệu Lập Võ đã không còn đi nhặt pháo trúc nổ vang nữa.

Triệu Tuế Tuế lắc đầu,"Không thấy."

Nói xong, Triệu Tuế Tuế nhìn về phía mọi người dưới gốc cây liễu lớn.

Thấy họ đều lắc đầu, Triệu Tuế Tuế biết chẳng ai nhìn thấy.

"Có thể là do bất cẩn thôi, chúng ta chú ý một chút." Triệu Lập Võ nhìn xung quanh, cũng không phát hiện ai có biểu cảm khác thường.

Ánh lửa đủ màu sắc trên sân thể thao khiến lòng người vui vẻ, những người đến sau cũng đều nhìn thấy những chiếc đèn lồng đỏ dưới gốc cây liễu lớn, họ vây quanh cùng nhau thưởng thức.

"Không ngờ cây liễu lớn vào buổi tối còn đẹp hơn ban ngày, thật thần kỳ."

"Quê tôi ở miền Nam, rất ít khi tuyết rơi, từ khi đến đây tôi mới được nhìn thấy cây liễu phủ đầy sương giá, tôi cứ nghĩ buổi sáng nhìn đã đủ đẹp rồi, không ngờ thêm đèn lồng đỏ lại càng mộng mơ hơn."

"..."

Triệu Tuế Tuế nghe mấy người bạn đến từ phương Nam trầm trồ về băng giá, cảm thấy họ thật hạn hẹp, giống hệt cô ở kiếp trước, nhưng kiếp này cô đã là một cô gái miền Bắc chính hiệu.

Sau khi b.ắ.n pháo hoa xong, mấy người Triệu Tuế Tuế không mang đèn lồng đi, cứ để chúng trên cây liễu lớn, tiếp tục chiếu sáng cho cây.

Chờ Triệu Tuế Tuế và mọi người đi rồi, Quan Tuyết muốn lấy một chiếc đèn lồng.

"Cậu làm gì vậy, đèn lồng đâu phải của cậu." Trương Yên Nhiên thấy Quan Tuyết định lấy đèn lồng đỏ, liền ngăn cản.

"Bây giờ đèn lồng là vật vô chủ, tại sao tôi không được lấy, hay là do tôi lấy cái đèn mà cậu thích?" Quan Tuyết không để ý đến Trương Yên Nhiên, tự ý chọn lấy chiếc đẹp nhất trên cây.

"Đèn lồng đỏ là do Triệu Tuế Tuế và mọi người treo lên cây liễu lớn, là để cho mọi người cùng ngắm, dựa vào đâu mà cậu tự ý lấy đi." Trương Yên Nhiên xông lên giật lấy chiếc đèn lồng đỏ trong tay Quan Tuyết, định treo nó về chỗ cũ.

Quan Tuyết thấy Trương Yên Nhiên không nể mặt mình như vậy, liền vươn tay định giật lại chiếc đèn, nhưng bị Trương Yên Nhiên đẩy ra.

TBC

Trương Yên Nhiên thấy Quan Tuyết bị mình đẩy loạng choạng suýt ngã, liền đưa tay ra đỡ.

Ai ngờ Quan Tuyết vừa đứng vững đã lập tức đẩy ngã Trương Yên Nhiên.

Những nữ sinh xung quanh không ai lên tiếng can ngăn, họ đều nhìn chằm chằm vào cây liễu, chờ Quan Tuyết lấy đi một chiếc đèn thì sẽ lập tức xông lên lấy những chiếc còn lại.

Trương Yên Nhiên không ngờ Quan Tuyết lại làm thật, cô ngồi dưới đất, trừng mắt nhìn Quan Tuyết định giở trò, tính khí nóng nảy bốc lên, lập tức bật dậy lao đến ngăn cản.

Hai người giằng co nhau, rất nhanh sau đó, bạn của Trương Yên Nhiên và Quan Tuyết cũng lao vào hỗn chiến.

Trong khi đó, nhóm của Triệu Tuế Tuế, người gây ra rắc rối đã về đến nhà.

"Tuế Tuế, mau ra đây." Trịnh Nguyệt đứng ngoài cửa gọi Triệu Tuế Tuế.

Triệu Tuế Tuế vừa mới ngồi xuống chưa được bao lâu, nhưng nghe giọng nói có vẻ rất gấp gáp, bèn vội vàng mặc áo khoác, đội mũ rồi đi ra,"Sao vậy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nhanh lên, bên sân thể thao xảy ra chuyện rồi, Trương Yên Nhiên với Quan Tuyết đ.á.n.h nhau vì mấy cái đèn lồng đỏ chúng ta treo trên cây liễu lớn kìa." Trịnh Nguyệt kéo tay Triệu Tuế Tuế, vừa đi vừa nói.

Trên đường đi, hai người gọi thêm Chu Thiến Thiến.

Khi ba người đến sân thể thao, đã thấy hai nhóm đang đ.á.n.h nhau loạn xạ.

"Triệu Tuế Tuế, họ về rồi kìa."

Không biết ai là người lên tiếng, hai nhóm đang đ.á.n.h nhau dần dần dừng tay.

Triệu Tuế Tuế nhìn sang, người nói chuyện hình như là Vương Diệu Tổ, nhưng cô chỉ liếc nhìn Vương Diệu Tổ một cái rồi hỏi Nguyên Thịnh: "Nguyên Thịnh, tại sao họ lại... cãi nhau thế?"

"Hừ, chẳng phải là vì mấy cái đèn lồng mà mọi người treo lên đó sao." Nguyên Thịnh thuật lại ngắn gọn sự việc.

Triệu Tuế Tuế không ngờ việc để lại mấy chiếc đèn lồng lại gây ra mâu thuẫn như vậy, nhưng quả thật là họ không hề nói rõ là không được lấy đèn đi.

Nhưng mà, chuyện này cần phải nói rõ ràng sao, treo ở đây chính là để cho mọi người cùng ngắm, hành động của Quan Tuyết quả thực không nên.

Thấy Triệu Tuế Tuế đến, Quan Tuyết định chuồn đi, nhưng mọi người xung quanh vây kín không cho cô ta thoát, Quan Tuyết chỉ đành ngượng ngùng đứng im tại chỗ.

Chu Thiến Thiến nhận được ám hiệu của Triệu Tuế Tuế, hắng giọng nói: "Đèn lồng là do chúng tôi treo lên cây liễu lớn, ai muốn lấy phải đợi khi nào trên sân không còn ai, cây liễu lớn không cần trang trí nữa thì mới được lấy."

"Chính xác, mọi người đang xem rất vui vẻ, có người mặt dày muốn chiếm làm của riêng." Cù Đông Thanh liếc nhìn Quan Tuyết, giọng nói mỉa mai.

Cù Đông Thanh và Quan Tuyết là hàng xóm, vốn đã không ưa gì thái độ kiêu căng ngạo mạn, suốt ngày đem chuyện mình là người kinh đô ra khoe khoang của Quan Tuyết, nếu là người kinh đô tại sao lại đến cái khu quân đội này, có lúc cô còn ác ý nghĩ, không biết chừng là do bố mẹ Quan Tuyết gây chuyện ở kinh đô bị điều đến đây.

"Cậu..." Quan Tuyết hối hận, cô ta thực sự thấy đèn lồng đẹp nên mới muốn mang về nhà, thấy ánh mắt mọi người nhìn mình đầy khiển trách, bèn giận dữ dậm chân, đẩy mạnh đám đông rồi chạy về nhà.

Bỏ mặc mấy cô bạn vừa rồi vì mình mà lao vào đ.á.n.h nhau đứng chơ vơ giữa gió.

"Triệu Tuế Tuế, vậy là đợi khi nào trên sân không còn ai, cây liễu lớn không cần trang trí nữa thì có thể lấy đèn lồng đúng không?"

"Đúng vậy, lúc đó đã không còn ai ngắm nữa, cây liễu lớn cũng không cần trang trí làm gì." Triệu Tuế Tuế gật đầu, may mà các cô gái chỉ ẩu đả nhẹ, tóc tai rối bời chứ không ai bị thương, nếu không cô sẽ áy náy vì đã vô tình gây họa mất.

Nghe chủ nhân của những chiếc đèn lồng lên tiếng, mọi người dần giải tán, sân thể thao lại trở nên náo nhiệt.

Triệu Tuế Tuế từ chối lời mời cùng nhau đốt pháo hoa của Trương Yên Nhiên, xoay người rời khỏi sân thể thao.

"Haiz, chuyện này giải quyết nhanh quá vậy." Chu Thiến Thiến hai tay chắp sau đầu, tiếc nuối vì đã bỏ lỡ một màn kịch hay.

"Sắp Tết rồi, cậu không thể nghĩ tích cực hơn một chút sao?" Triệu Tuế Tuế liếc nhìn Chu Thiến Thiến, tiếp tục bước về phía nhà.

Dịp Tết này Triệu Quảng Thúc không được nghỉ nhiều, nhưng từ mùng một đến mùng ba ông không phải đến doanh trại.

Mấy ngày nay, Triệu Tuế Tuế bận rộn đi chúc Tết.

Trần Tú Hòa gói hai phần bánh mứt, một phần biếu nhà Hách Văn Tập, một phần biếu nhà cục trưởng Thạch.

Lần trước vợ cục trưởng Thạch có tặng Triệu Tuế Tuế một chiếc quần nhung, nhân dịp này Trần Tú Hòa muốn gửi quà cảm ơn.

Sau khi thu dọn xong, Trần Tú Hòa dặn dò con cái lần lượt ra cổng khu tập thể, cả nhà cùng đi sẽ dễ bị hàng xóm nhìn thấy, biết là muốn vào thành phố, nhỡ như lại nhờ vả mang theo đồ đạc thì không hay.