Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 493



Lần trước giúp mang nhiều đồ như vậy, cuối cùng vẫn nhầm hai loại, loại chuyện tốn công mà không được lòng này thôi bỏ đi.

Sau khi Triệu Quảng Thúc chờ vợ lên xe, ông bảo con trai cả khởi động xe.

Triệu Lập Võ liền nghĩ đến một vấn đề, cậu quay đầu nhìn về phía cha ở bên cạnh,"Cha, có phải anh cả học lái ô tô lúc học lớp mười không ạ?"

Triệu Quảng Thúc nhíu mày, không ngờ con trai út cũng thông minh ra phết,"Ừ, con muốn thế nào?"

"Năm nay con cũng học lớp mười, con có thể học lái xe." Triệu Lập Võ ưỡn ngực, bắt đầu đưa yêu cầu.

"Nói với anh con đi." Triệu Quảng Thúc ném vấn đề này cho con trai cả, đến lúc đó cũng là con trai cả dạy, ông chỉ phụ trách mượn xe của quân đội.

Triệu Lập Văn từ kính chiếu hậu nhìn thấy cha ruột nhắm mắt dưỡng thần, khoái chí làm chủ, khóe miệng anh giật giật,"Lúc đó anh học vào kỳ nghỉ hè trước khi lên lớp mười hai."

"Vậy tháng 7 em muốn học, được không anh?" Triệu Lập Võ dựa vào ghế lái bắt đầu nũng nịu.

Triệu Tuế Tuế nhìn anh trai, cảm thấy anh ấy còn biết làm nũng hơn cả mình, lại còn đáng yêu một cách tinh quái.

Chắc là do vấn đề khuôn mặt, nếu giống như mặt rỗ lúc trước của Vương Diệu Tổ, cô rùng mình một cái.

Mụn của Vương Diệu Tổ được bác sĩ bệnh viện quân y chữa khỏi không còn bị rỗ nữa, vì thế Triệu Tuế Tuế cố ý đến bệnh viện hỏi thăm tên vị quân y đó, chuẩn bị sẵn sàng cho sau này trên mặt mình có mọc mụn, trên mặt có mụn quả thật sẽ ảnh hưởng đến ấn tượng đầu tiên của người lạ đối với mình.

Triệu Lập Văn bị cậu em trai mè nheo không có cách nào, học sớm một năm cũng chẳng có gì to tát, nhưng ngoài miệng vẫn giữ lại,"Xem biểu hiện của em đã."

Xe chạy một mạch đến khu tập thể của Cục Công an thành phố.

Người gác cổng biết nhà Triệu Tuế Tuế, phẩy tay không cho bọn họ xuống xe đăng ký, trực tiếp cho vào.

Oan gia ngõ hẹp, Triệu Tuế Tuế vừa mới mở cửa xe thì đụng phải Dương bà tử dẫn Dương Hải Đào xuống lầu.

Dương Hải Đào liếc Triệu Tuế Tuế một cái, tiếp tục đi về phía trước.

Triệu Tuế Tuế không có bất kỳ phản ứng nào, xách hộp điểm tâm trên tay đi lên lầu.

Hách Văn Học đã sớm chờ ở ngoài cửa, lúc nhìn thấy Triệu Tuế Tuế, nụ cười trên mặt ông càng thêm rạng rỡ,"Tuế Tuế, năm mới tốt lành."

"Chú Hách, dì Tống, tân xuân vui vẻ, đại cát đại lợi ạ." Triệu Tuế Tuế chắp tay, cùng vợ chồng Hách Văn Học chúc Tết.

"Tốt tốt tốt, năm mới tốt lành, cho con." Hách Văn Học nhận lấy bao lì xì trong tay vợ, đưa cho Triệu Tuế Tuế.

"Cảm ơn Chú Hách ạ." Triệu Tuế Tuế vui vẻ nhận lấy, ngồi ở một bên nghe người lớn nói chuyện, ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ.

Nhưng làm sao mà không có chuyện gì xảy ra, Tống Xuân Ni nhìn Triệu Tuế Tuế ngoan ngoãn ăn kẹo, mở miệng nói,"Kiểu tóc này của Tuế Tuế thật là làm nổi bật vẻ lanh lợi của con bé, thật sự là quá đáng yêu, cằm còn có nọng nữa chứ."

Triệu Tuế Tuế né tránh động tác muốn véo cằm của Tống Xuân Ni, hai tay che mặt không cho sờ, nhìn thấy Hách Cường ở bên cạnh đang cùng anh trai đọc truyện tranh, phát hiện cậu ta cũng có nọng, bèn kéo cậu ta xuống nước,"dì Tống, Hách Cường cũng có nọng kìa, dì sờ cậu ấy đi."

"Hách Cường sao có da dẻ mềm mại như con được, da mặt nó có thể dùng khăn tắm kỳ cọ ra một lớp đất." Tống Xuân Ni liếc con trai một cái, ngày giao thừa trở về bà phát hiện con trai không rửa mặt, bị bà cưỡng chế ấn vào nhà vệ sinh kỳ cọ hai lần, đất trên mặt còn nhiều hơn cả trên lưng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Tuế Tuế không tiếp lời Tống Xuân Ni nói xấu Hách Cường, con cái nhà mình thì cha mẹ có mắng c.h.ử.i thế nào cũng được, nếu là người khác mắng thì cha mẹ sẽ không vui.

Trần Tú Hòa thấy chồng và Hách Văn Học nói chuyện rôm rả, bà và Tống Xuân Ni cũng tán gẫu một hồi, sau đó nói ra chuyện bà muốn đi đáp lễ.

Tống Xuân Ni nghe xong vỗ vỗ tay Trần Tú Hòa,"Chuyện này thì có gì đâu, Hách Cường, con đi xem ông Thạch có ở nhà không."

Cục trưởng Thạch năm nay 56 tuổi, Hách Văn Học kém ông một bối phận, vốn dĩ cục trưởng Thạch về hưu thì khả năng phó cục trưởng Dương lớn tuổi hơn ở bên cạnh lên làm cục trưởng là rất lớn, nhưng bởi vì nguyên nhân của Triệu Tuế Tuế, hiện tại cục trưởng Thạch rất coi trọng Hách Văn Học, xem như bồi dưỡng để ông ấy tiếp nhận chức vụ.

Không bao lâu, Hách Cường liền về đến nhà,"Bố mẹ ơi, mọi người trong nhà ông Thạch đều ở nhà ạ."

"Vậy còn chờ gì nữa, bây giờ đi còn kịp về ăn cơm, chúng ta nhiều người như vậy sẽ không ở nhà cục trưởng Thạch ăn cơm đâu." Trần Tú Hòa đứng dậy, bắt đầu giục mọi người.

Lúc Dương bà tử chuẩn bị rời khỏi cổng khu tập thể nghĩ đến điều gì đó, bà kéo cháu trai lại,"Hải Đào, lần sau chúng ta lại đến, về nhà trước đã."

Lúc hai bà cháu trở lại dưới lầu, vừa vặn nhìn thấy đoàn người Triệu Tuế Tuế đang đi lên lầu ba, thật sự là khiến người ta sốt ruột.

Tống Xuân Ni cũng phát hiện ra biểu cảm trên mặt Dương bà tử, bà chỉ mỉm cười gật đầu với bà ta, sau đó tiếp tục dẫn mọi người đi lên.

Trong nhà cục trưởng Thạch, ngoại trừ vợ chồng ông và Thạch Mai, còn có cả nhà con trai cả và con trai út của ông.

May mà phòng khách trong nhà cục trưởng Thạch tương đối lớn, nhiều người như vậy cũng chứa được.

Triệu Tuế Tuế chúc Tết lại nhận được ba cái bao lì xì, theo thứ tự là vợ chồng cục trưởng Thạch cùng hai người con trai của họ cho.

TBC

Con trai cả của cục trưởng Thạch là bác sĩ, con trai thứ hai làm sĩ quan ở quân đội, cũng có xu thế gia tộc hưng thịnh.

Đàn ông và đàn ông, phụ nữ và phụ nữ, bọn trẻ cũng chia thành nhóm con trai và nhóm con gái.

"Tuế Tuế, đến phòng chị chơi đi, ở đây ồn quá." Thạch Mai mời Triệu Tuế Tuế.

Triệu Tuế Tuế cũng cảm thấy ồn ào, cô gật gật đầu, đi theo Thạch Mai vào phòng.

Phòng của Thạch Mai lấy màu hồng và màu xanh lam làm chủ đạo, đây là nơi có nhiều màu hồng nhất mà Triệu Tuế Tuế nhìn thấy ở thời đại này, đủ để thấy Thạch Mai là một cô gái được nuông chiều từ nhỏ, lại có thể cầm d.a.o phay giằng co với người khác, vừa cương vừa nhu.

"Tuế Tuế, em thích cái chăn màu hồng nhạt này à?" Thạch Mai nhìn chằm chằm vào chiếc chăn trên giường, hỏi.

Triệu Tuế Tuế biết nếu mình gật đầu, Thạch Mai có thể sẽ tặng cho mình ngay lập tức,"Không ạ, chỉ là hiếm khi thấy màu này, màu này dễ bẩn."

Thạch Mai đang định nói chưa thấy bao giờ thì chị sẽ tặng cho em, nhưng lại bị câu nói đằng sau của cô chặn lại,"Cái chăn này là chị dâu cả tặng cho chị, chị ấy nói là hàng lỗi trong xưởng, vốn dĩ không phải nhuộm màu hồng nhạt. Đúng rồi, nếu em thiếu vải may quần áo thì có thể tìm chị dâu cả của chị, chị ấy có rất nhiều suất mua vải lỗi."

"Không cần đâu ạ... Vậy nếu có cần thì em sẽ làm phiền chị." Triệu Tuế Tuế muốn lắc đầu, nhưng vẫn nên chừa lại một đường lui thì hơn, vải vóc ở thời đại này cũng quan trọng gần bằng lương thực, ăn mặc ở đi lại, mặc chính là chỉ quần áo vải vóc.

"Nghe nói bây giờ em học lớp mười, chị cũng vậy, đến lúc đó chúng ta có thể thi chung đại học." Thạch Mai hỏi thăm nguyện vọng đại học của Triệu Tuế Tuế, nghe nói cô muốn thi đại học Quốc gia, lập tức hâm mộ không thôi,"Thành tích của chị có thể thi đậu đại học tỉnh H là tốt lắm rồi."

Triệu Tuế Tuế nhìn bảng điểm của Thạch Mai, thành tích này học ở đại học tỉnh H có chút khó khăn, lúc anh trai cô thi đại học đã nghiên cứu điểm chuẩn của đại học tỉnh H, bọn họ tập trung nghiên cứu là đại học Công nghiệp tỉnh H: "Chị có thể mượn vở ghi của Hách Lễ, anh ấy chép vở của anh trai em, anh trai em học ở đại học Quốc gia."

"Anh trai em lợi hại thật đấy." Thạch Mai hai mắt sáng lên, người có thể thi đậu đại học Kinh Đô trong mắt cô đều là người lợi hại.