Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 494



Trong phòng khách, Triệu Quảng Thúc và Thạch Thành Nghiệp đang trò chuyện về quân đội. Sau đó, hai người tách khỏi nhóm đàn ông và tiếp tục câu chuyện trong thư phòng.

Hách Văn Học hiểu ý của Triệu Quảng Thúc nên tiếp tục trò chuyện với cục trưởng Thạch.

Cuối cùng, gia đình Triệu Quảng Thúc và nhà họ Hách ở lại ăn cơm nhà cục trưởng Thạch rồi mới ra về.

Lúc Triệu Tuế Tuế rời đi, cô bé nhìn thấy ban công nhà cục trưởng Thạch và nhà Hách Văn Học. Mối quan hệ của hai gia đình cứ như vậy mà dần thân thiết hơn.

"Nhìn gì thế? Lên xe nhanh lên." Triệu Lập Võ bế em gái đặt vào trong xe.

Thời gian trôi qua rất nhanh. Sau Tết Nguyên Tiêu, Triệu Lập Văn lên đường đến kinh đô.

Lũ trẻ trong khu nhà tranh thủ thời tiết chưa tan băng để vui chơi trên núi Tiểu Lê bất cứ khi nào rảnh rỗi. Không biết sang năm bộ đội có xây dựng sân trượt tuyết nữa hay không, nên chúng muốn chơi cho thỏa thích lúc này.

Khi băng tan, nhiệt độ xuống thấp đến đáng sợ.

Trong khoảng thời gian này, trừ những lúc đi học và ăn cơm, Triệu Tuế Tuế đều không muốn xuống giường. Ngày nào cô bé cũng mong tuyết tan nhanh để được ra ngoài.

Không chỉ Triệu Tuế Tuế, mà nông trường cũng mong chờ ngày tuyết tan.

Giáo sư Viên đã kiểm tra lúa mì vụ đông. Tình hình năm nay còn tệ hơn năm ngoái. Hiện tại, mọi người chỉ có thể chờ tuyết tan hết mới đ.á.n.h giá được chính xác tình trạng của lúa mì.

Không lâu sau khi tuyết tan, mọi người bắt đầu cày bừa cho vụ xuân.

Trần Tú Hòa rải nắm phân bón cuối cùng xuống ruộng rồi tuyên bố nghỉ tay. Vài hôm nữa, họ sẽ quay lại để gieo hạt.

Triệu Tuế Tuế ngửi mùi phân bón dính trên găng tay bảo hộ. Năm nay, mùi phân bón nồng hơn năm ngoái. Cô bé không biết là do nông trường đã cải tiến công thức hay vì lý do nào khác.

"Đừng ngửi nữa. Cởi găng tay ra mẹ giặt cho." Trần Tú Hòa đang ngồi xổm bên cạnh chậu nước để rửa găng tay. Thấy con gái nhỏ nhíu mày, bà bảo con bé đưa găng tay cho mình.

Triệu Tuế Tuế ngoan ngoãn cởi găng tay đưa cho mẹ.

Buổi chiều, Triệu Lập Võ từ chối lời mời chơi bóng rổ của Nguyên Thịnh. Anh cùng em gái lên núi nhặt củi, tiện thể kiểm tra xem các động vật nhỏ có sinh con ngoan ngoãn hay không.

Đi qua nông trường, Triệu Lập Võ và Triệu Tuế Tuế đến núi Hoa Lương.

Trên đường đi, hai anh em hái được rất nhiều rau dại. Triệu Tuế Tuế đến chỗ mà trước đây cô bé từng phát hiện rất nhiều thỏ rừng. Cô bé tìm thấy một ổ thỏ con. Ngẩng đầu nhìn lên cây đại thụ bên cạnh, Triệu Tuế Tuế thấy dây leo năm ngoái họ làm dấu vẫn còn đó.

Hai anh em ở trên núi cả buổi chiều, thu hoạch được một gùi rau dại và một gùi củi.

"Về thôi." Triệu Tuế Tuế ném cây hà thủ ô trong tay vào gùi. Cô bé vừa phát hiện ra hai cây hà thủ ô nhỏ, chắc chỉ mới được vài năm tuổi. Nếu không đào bây giờ, lần sau quay lại chắc chắn sẽ không còn nữa.

Núi Hoa Lương khác với núi Lộc Minh của đại đội Phúc Hưng. Núi Hoa Lương có quân đội thường xuyên kiểm tra nên rất an toàn. Mọi người có thể đi đến bất cứ đâu trên núi.

Rất ít người vào sâu trong núi Lộc Minh nên những cây hà thủ ô mà họ đào được trước đây đều rất lâu năm.

Đột nhiên, Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ cảm thấy nguy hiểm.

Hai anh em đồng thời quay đầu về phía phát ra nguy hiểm. Cách đó không xa là một con bò vàng.

Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ vừa nhìn thấy nó, con bò đã "Ụm bò" một tiếng rồi lao về phía hai người.

"Leo lên cây." Trước khi leo lên cây, Triệu Tuế Tuế không quên mang theo cả s.ú.n.g cao su.

Triệu Lập Võ thả gùi củi xuống rồi leo lên một cái cây khác. Tuy nhiên, chiếc gùi bị bỏ lại dưới gốc cây đã gặp nạn. Nó bị con bò húc văng ra xa. Triệu Lập Võ không biết gùi có bị hỏng hay không."Gùi của mình."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Tuế Tuế giơ ống nhòm quan sát xung quanh. Bò là tài sản quan trọng của đội sản xuất. Đáng lẽ phải có người chăn bò đi theo mới đúng.

"Tuế Tuế, trên mũi con bò không có dây thừng." Triệu Lập Võ ôm chặt lấy thân cây. Anh cảm thấy con bò này như thể đang nhắm vào mình. Nó liên tục húc vào cái cây mà anh đang trèo.

Tuy nhiên, húc vào anh vẫn tốt hơn là húc vào em gái. Nghĩ đến đây, Triệu Lập Võ càng ôm chặt lấy thân cây hơn.

Triệu Tuế Tuế cũng nhận thấy trên người con bò không có dây thừng. Cô bé suy nghĩ một lúc rồi nói: "Hay là bò rừng nhỉ?"

Vừa dứt lời, Triệu Tuế Tuế đã cảm thấy mình hỏi ngu ngốc. Con bò dưới gốc cây rõ ràng là bò nhà. Cô bé vẫn phân biệt được đâu là bò rừng, đâu là bò nhà.

"Là bò nhà đấy. Giống hệt con bò vàng của đại đội mình." Triệu Lập Võ đang quan sát xem có thể nhảy sang cây bên cạnh hay không. Nếu cứ để con bò húc như vậy, anh sợ cái cây này sẽ bị đổ mất.

Triệu Tuế Tuế bất lực nhìn con bò kiên trì húc vào cái cây của anh trai. Nếu cô bé làm con bò bị thương hay c.h.ế.t thì e là phải bồi thường cho đội sản xuất một khoản tiền lớn. Đang lúc Triệu Tuế Tuế chưa biết phải làm thế nào thì cô bé nhìn thấy anh trai mình đang mặc một chiếc áo khoác màu đỏ. Chiếc áo khoác phồng lên xẹp xuống theo từng cơn gió.

Vải may áo khoác là vải áo bông. Năm ngoái, Triệu Lập Võ lớn rất nhanh. Chiếc áo bông vốn dĩ có thể mặc trong ba năm, cuối cùng chỉ mặc được một năm đã ngắn.

Trần Tú Hòa bèn tháo chiếc áo bông đó ra, kết hợp với hai chiếc yếm màu đỏ mà Triệu Tuế Tuế từng mặc khi còn nhỏ để may thành áo khoác cho con trai. Phần bông được tận dụng để may áo bông mới.

Nhìn thấy hai chiếc yếm màu đỏ, Triệu Tuế Tuế mới biết hồi bé mình từng mặc đồ táo bạo như vậy. May mà mẹ cô bé nói chỉ mặc vào tháng nóng nhất. Không ngờ rằng cô bé không được "di truyền" quần áo của anh trai mà ngược lại, anh trai lại được "di truyền" quần áo của cô.

"Anh, hay anh cởi áo khoác ra thử xem sao." Triệu Tuế Tuế chợt nghĩ có thể con bò bị kích động bởi chiếc áo khoác của anh trai cô bé.

Trên thực tế, bò bị mù màu đỏ và xanh lá. Mắt bò không nhạy cảm với bước sóng dài. Chúng không thể phân biệt được màu đỏ, cam, vàng, lục.

Lý do khiến mọi người cho rằng màu đỏ dễ chọc giận bò là vì các đấu sĩ thường dùng vải đỏ để thu hút sự chú ý. Thực chất, con bò bị kích thích bởi những động tác vung vải của đấu sĩ.

Triệu Lập Võ nhớ đến những gì từng nghe được ở đội sản xuất. Người ta nói bò không thích màu đỏ. Anh nhanh chóng cởi áo khoác, chỉ mặc độc một chiếc áo màu trắng.

Quả nhiên, sau khi Triệu Lập Võ cởi áo khoác, con bò dần bình tĩnh lại.

Nó gặm cỏ dưới gốc cây một lúc rồi bỏ đi.

Triệu Tuế Tuế dùng ống nhòm quan sát con bò nhưng không thấy bóng dáng người chăn bò đâu. Người chăn bò này thật quá vô trách nhiệm. Không sợ con bò gây ra chuyện gì trên núi hay sao? Chắc chắn không phải bò hoang. Nhất định là có chủ."Anh, chúng ta đi báo cho nông trường đi. Không chừng là bò của nông trường chạy mất."

"Ừ." Sau khi xác định phía dưới an toàn, Triệu Lập Võ trượt xuống khỏi cây. Anh đến kiểm tra chiếc gùi: "May quá, không hỏng."

TBC

Triệu Tuế Tuế lo lắng con bò sẽ chạy lung tung trên núi Hoa Lương. Nếu nó húc phải người khác thì sẽ rất phiền phức.

Vừa xuống đến chân núi Hoa Lương, Triệu Tuế Tuế đã gặp người của nông trường.

"Chị dâu, mọi người lên núi tìm bò vàng phải không ạ?" Triệu Lập Võ chặn Dương Như Liễu lại hỏi.

"Ừ. Hai đứa gặp nó rồi à?" Dương Như Liễu lo lắng nhìn Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ. Không biết con bò của nông trường bị gì mà sau khi thoát khỏi dây trói, nó đã bỏ chạy. Mọi người đã tìm khắp nông trường, chỉ còn núi Hoa Lương là chưa tìm. Nếu ở núi Hoa Lương cũng không thấy, họ sẽ phải nhờ bộ đội hỗ trợ.

"Vâng. Vừa nhìn thấy chúng cháu là nó lao vào tấn công ngay." Triệu Lập Võ kể lại chuyện lúc nãy cho Dương Như Liễu nghe.

"Cảm ơn hai đứa nhé." Nói xong, Dương Như Liễu dẫn mọi người chạy về hướng mà Triệu Lập Võ chỉ.

Triệu Lập Võ bỗng nhiên cảm thấy hơi tiếc nuối. Nếu là bò rừng thì họ đã có thịt bò ăn rồi.

"Nghĩ nhiều rồi. Cho dù là bò rừng thì người ta cũng sẽ bắt về nuôi để cày ruộng thôi." Triệu Tuế Tuế xách chiếc gùi của mình, đi về phía cổng nhỏ.

Trong thời đại chưa có máy móc nông nghiệp, bò chính là công cụ lao động quan trọng nhất.