Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 497



Đại đội trưởng nghe Triệu Lập Võ nói xong, cảm thấy cậu nhóc này càng thêm phần thân thiết.

Tuy nói người thành phố thường xem thường nông dân, nhưng nông dân cũng chẳng ưa gì người thành phố, làm việc gì cũng không biết, vốn dĩ công xã định điều học sinh đến hỗ trợ ông cũng chẳng vui vẻ gì, một đám người tay chân bé xíu thì làm được trò trống gì.

Người trong đội ai cũng mong bộ đội cử chiến sĩ đến hỗ trợ, đáng tiếc ý nghĩ này bị công xã bác bỏ.

Trong trường hợp khẩn cấp thì mới có thể xin bộ đội hỗ trợ, bây giờ miễn cưỡng vẫn nằm trong phạm vi cày cấy vụ xuân, hơn nữa đất cũng đã cày bừa gần xong, phần việc còn lại để học sinh làm là được, tiện thể còn có thể rèn luyện tinh thần tiết kiệm lương thực, gian khổ cho các em.

Đội viên làm việc cách đó không xa vừa buôn chuyện vừa gieo hạt, nhìn thấy lực đạo yếu ớt của đám trẻ con thành phố, lắc đầu ngao ngán.

"Nhìn kìa, hai người kia rõ ràng là người thạo việc."

"Ồ, động tác nhanh nhẹn ghê, hai người là anh em ruột à?"

"Anh em ruột gì mà học chung lớp 11? Rõ ràng cậu con trai lớn hơn cô gái kia mấy tuổi."

"Cậu con trai..."

Đoàn học sinh đến hỗ trợ đại đội Phượng Nhị Lĩnh là 3 lớp trường trung học Số Hai, tổng cộng 108 người.

Triệu Tuế Tuế nghe mấy bác gái bàn tán, vốn dĩ chỉ coi như câu chuyện giải trí lúc làm việc, không ngờ nói qua nói lại đến cả anh trai cô cũng bị đem ra bình phẩm, sau khi lấp xong hố cuối cùng, cô đổ số hạt giống còn lại trong giỏ cho Vương Thủy Hoa: "Cố lên, bây giờ hai người dẫn đầu rồi đấy."

Vương Thủy Hoa nhìn tiến độ của các bạn khác, gật đầu: "Tuế Tuế, cậu nghỉ ngơi đi."

Quan Tuyết thấy Triệu Tuế Tuế đã ngồi xuống nghỉ ngơi, trong lòng rất khó chịu, cái cuốc thật sự quá nặng, ban nãy cô đã từ chối lời mời lập nhóm của bạn nam, chọn lập nhóm cùng bạn gái ngồi cùng bàn, bây giờ hai người thay phiên nhau vung cuốc thật sự rất mệt,"A, tay tớ bị phồng rộp rồi này."

Cô bạn cùng bàn kiêm đồng đội của Quan Tuyết nhìn cô bằng ánh mắt dửng dưng, cũng không nói gì, Quan Tuyết rõ ràng muốn nghỉ ngơi, cô bạn bây giờ cũng vô cùng hối hận vì đã đồng ý lập nhóm cùng Quan Tuyết, bây giờ hai người đang đội sổ,"Chiều nay tớ không lập nhóm với cậu nữa, sáng nay không làm xong thì trưa nay đừng hòng được nghỉ."

Suy nghĩ bị nhìn thấu, Quan Tuyết chỉ đành c.ắ.n răng tiếp tục vung cuốc.

"Hai em hoàn thành nhiệm vụ rồi thì đến nhà ăn bên cạnh trụ sở đại đội chờ cơm trưa nhé." Thầy chủ nhiệm vừa thở hổn hển vừa đi tới, thầy không bị phân công nhiệm vụ, nhưng chạy đôn chạy đáo hướng dẫn hết người này đến người kia cũng mệt muốn đứt hơi.

Triệu Tuế Tuế gật đầu, nhiệm vụ của hai anh em đã hoàn thành, không nên ở lại đây nhìn mọi người làm việc nữa, kẻo lại bị người ta ghen ghét.

Lúc đi ngang qua mảnh đất của Chu Thiến Thiến và Trịnh Nguyệt, thấy hai người cũng sắp làm xong, nên hai anh em cũng không giúp đỡ.

"Này, Tuế Tuế, bọn tớ cũng sắp xong rồi, cậu định đi đâu thế?" Chu Thiến Thiến thấy Triệu Tuế Tuế đi tới, liền dừng động tác vung cuốc, chống cuốc xuống đất, trồng trọt thật sự rất mệt, nhưng chút mệt nhọc này cô vẫn có thể chịu đựng được.

"Tớ đến trụ sở đại đội, chờ cơm trưa." Triệu Tuế Tuế nói cho hai người biết nhà ăn nằm ngay cạnh trụ sở đại đội.

Bữa trưa là hai chiếc bánh ngô và một bát canh cà chua trứng, canh trứng là loại ba quả trứng gà có thể nấu được một nồi lớn.

Triệu Tuế Tuế c.ắ.n một miếng bánh ngô, cũng tạm được, không khác gì bánh ngô ở nhà ăn đại đội Phúc Hưng trước đây.

"Tuế Tuế, cho em này." Triệu Lập Võ đặt lòng trắng trứng đã bóc vào hộp cơm của em gái, còn lòng đỏ thì cậu cho hết vào miệng nhai ngấu nghiến, nhưng hôm nay lòng đỏ trứng hơi khô, cậu vội vàng húp một ngụm canh cho dễ nuốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Tuế Tuế ăn hết lòng trắng trứng trong nháy mắt, sau đó mới phát hiện ra thiếu sót, hôm nay hai anh em quên mang dưa muối, ăn bánh ngô không có dưa muối thật sự rất khó nuốt, chỉ có thể cố gắng húp canh cho trôi.

Lúc này, từ cửa sổ nhà ăn vọng ra tiếng cãi vã.

"Hết rồi, canh chỉ có nhiêu đó thôi, chia đều như nhau cả đấy, khát nước thì uống nước đi."

"Bà thật keo kiệt, chúng tôi đến đây hỗ trợ cày cấy vụ xuân, ăn ít một chút không sao, canh cũng không cho lấy thêm, canh thì toàn nước là nước, nấu thêm một chút thì có sá gì?"

"Làm được chút xíu việc đã đòi hỏi, có bánh ngô ăn là tốt lắm rồi, theo tôi thấy nên cho các cậu ăn bánh bột mì thì có." Người phụ nữ múc canh liếc xéo Vương Diệu Tổ, đám học sinh này ăn toàn bộ là lương thực của họ, đến mùa thu hoạch sẽ bị trừ vào đấy.

"Bà... Để tôi xem có phải bà giấu đi rồi không." Vương Diệu Tổ chưa từng cãi nhau với phụ nữ lớn tuổi, nhất thời bị nghẹn họng, nhớ đến chuyện Vương Thủy Sinh vừa phát hiện, cậu bắt đầu nghi ngờ người phụ nữ này cố tình giấu lương thực.

Thím Hai Vương thấy Vương Diệu Tổ cao to lực lưỡng định xông vào bếp, vội vàng chạy ra chặn lại,"Cậu muốn làm gì? Nhà bếp không thể tự tiện xông vào."

Vương Diệu Tổ khỏe hơn Thím Hai Vương rất nhiều, dễ dàng đẩy bà ta ra, sau đó xông vào bếp, mở một chiếc giỏ tre ra, bên trong là đầy ắp bánh ngô, còn trong chiếc bình giữ nhiệt là canh cà chua trứng, cà chua và trứng chiếm nửa bình,"Được lắm, hóa ra bà ăn chặn của công, nhìn kích cỡ bánh ngô này, còn to hơn bánh ngô của chúng tôi."

Thím Hai Vương định xông lên đậy nắp giỏ lại, nhưng đã bị Vương Diệu Tông và Vương Thủy Sinh chặn ở cửa bếp: "Mấy cậu thanh niên trai tráng định bắt nạt một mình tôi à, vô lại vừa thôi, đám trẻ con thành phố các cậu toàn lũ vô lại."

Vương Diệu Tông và Vương Thủy Sinh thấy Thím Hai Vương ăn vạ, nhất thời chùn bước, định tránh đường cho bà ta ra.

"Hai tay ôm đầu, xoay lưng về phía người phụ nữ!"

TBC

Nghe thấy tiếng hô, hai chàng trai vội vàng xoay lưng lại, che chắn cửa bếp.

Rất nhanh sau đó, thầy chủ nhiệm và đại đội trưởng đã có mặt.

"Ồn ào cái gì? Còn ồn ào nữa thì trừ công... Còn ồn ào nữa thì chiều nay tất cả đi dọn phân cho tôi!" Đại đội trưởng định nói trừ điểm công, nhưng nhớ ra ở đây toàn là học sinh nên vội vàng sửa lời.

Vương Diệu Tổ thò đầu ra từ cửa sổ nhà ăn, bắt đầu tố cáo: "Đại đội trưởng, ông đến vừa lúc lắm, bà ta ăn chặn lương thực của chúng tôi."

"Nói bậy, cái đó... Giỏ bánh ngô đó là của nhà tôi." Thím Hai Vương biết trò hề của mình sắp bị vạch trần, vội vàng biện minh.

Thầy chủ nhiệm nghe học sinh thuật lại sự việc, quay sang nói với đại đội trưởng: "Đại đội trưởng, ông xem..."

Đại đội trưởng bảo Vương Diệu Tông và Vương Thủy Sinh tránh ra, nhìn thấy trong bếp là một giỏ đầy ắp bánh ngô và một bình canh cà chua trứng, ông xấu hổ đỏ bừng mặt, đội viên ăn chặn lương thực của nhà nước đã đành, lại còn bị đám học sinh thành phố phát hiện, ông thật sự là khó chối tội,"Thím Hai, sao thím lại làm như vậy?"

"Tôi làm sao? Đây là tôi mang đến nhà ăn, tiện thể làm luôn một thể." Thím Hai Vương cứng cổ chối tội, nói bánh ngô trong giỏ là do bà ngại về nhà còn phải nấu nướng nên đã mang lương thực từ nhà đến làm luôn cho tiện.

"Vậy mà hôm nay nhà thím lại ăn giống hệt chúng tôi, thật trùng hợp quá ha." Vương Thủy Sinh thuật lại những gì em gái đã dạy.

"Hôm nay nhà tôi định ăn bánh ngô và canh cà chua trứng." Thím Hai Vương khăng khăng khẳng định đồ ăn là do bà tự mang đến.

Triệu Tuế Tuế chứng kiến trò hề trước cửa sổ nhà ăn, khả năng Thím Hai Vương nói dối rất cao, tự mang đồ ăn đến đã đành, lại còn trùng hợp là món ăn giống hệt thực đơn của nhà ăn, ai đời lại có sự trùng hợp ngẫu nhiên đến vậy, hơn nữa công tư lẫn lộn từ xưa đến nay luôn là điều tối kỵ.

Ở thời hiện đại, việc công quỹ và tài khoản cá nhân lẫn lộn có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự.