Thím Hai Vương bắt đầu khóc lóc om sòm lăn lộn, nháo đến mức muốn mang lương thực của mình về nhà.
"Thím nấu cơm không chỉ có một mình bác Hai đâu." Thầy chủ nhiệm nhìn đội trưởng định làm lơ, nhắc nhở.
Lần này không thể cứ như vậy mà thôi được, học sinh của thầy vất vả khổ cực đến trợ giúp, lương thực duy nhất còn bị cắt xén, tính tích cực của các em khẳng định bị đả kích, không chừng sẽ có một đám người náo loạn không đến nữa.
Đội trưởng cũng nghĩ đến điểm này, đừng thấy những đứa trẻ này làm việc không nhiều lắm, nhưng bù lại nhân số nhiều, chỉ với tốc độ hôm nay có thể trồng xong ruộng ngô,"Thiết Ngưu, đi gọi bác Bình đến đây."
Thím Hai Vương nghe xong, lập tức kích động: "Đội trưởng, tôi và bác Bình không hợp nhau, bà ấy chắc chắn sẽ không làm chứng giúp tôi."
"Vậy thì thím đừng nói chuyện nữa, nếu bây giờ thím thừa nhận, tôi sẽ không truy cứu, việc trừ điểm công hôm nay cứ giải quyết như vậy, nếu thím không thấy quan tài không đổ lệ, vậy tôi cũng chỉ có thể đối chứng với bác Bình." Đội trưởng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn thím Hai Vương, thật sự là xấu hổ đến phát hoảng.
Nhà thím Hai Vương không có trứng gà, gà mái đều bị thím ấy làm thịt bổ thân thể cho chồng con trai bị thương.
Hôm qua thím ấy còn mượn một quả trứng gà bên cạnh nấu cho chồng con trai ăn, bây giờ trứng gà trong bình không chỉ một quả rất dễ bị phát hiện, nông dân bọn họ không có phiếu trứng gà, nghĩ đến đây thím ấy bắt đầu khóc lóc kể lể,"Nếu trong nhà không có chút dinh dưỡng thì tôi cũng sẽ không làm như vậy, đội trưởng, trong nhà tôi có hai người đàn ông đang nằm, gà mái đều bị tôi làm thịt để cho hai người bồi bổ thân thể, thật sự là không còn cách nào khác, trong lòng tôi khổ quá."
"Cái này..." Đội trưởng vẫn bênh vực đội viên của mình, ánh mắt nhìn thầy chủ nhiệm mang theo thỉnh cầu.
Thầy chủ nhiệm cũng biết cường long không ép nổi địa đầu xà, bây giờ bọn họ còn ở đại đội Phượng Nhị Lĩnh, chỉ có thể gật đầu để sự việc cứ như vậy mà qua.
Đội trưởng thấy thầy chủ nhiệm không có ý định truy cứu, mang theo thím Hai Vương nhanh chóng rời khỏi, sợ bà ta đổi ý.
Vương Diệu Tổ chờ đội trưởng cùng thím Hai Vương rời đi, hướng về phía thầy chủ nhiệm lên tiếng: "Cứ như vậy mà thôi ạ?"
Thầy chủ nhiệm vỗ vỗ bả vai Vương Diệu Tổ, vừa rồi thầy bảo cậu không cần nói chuyện cậu cũng nghe lời, nói rõ là một đứa trẻ biết suy tính,"Vậy có thể làm sao bây giờ, chúng ta lấy lại lương thực thuộc về mình là được rồi, chẳng lẽ còn có thể làm cho bà ta bồi thường lương thực?"
Vương Diệu Tổ vẫn cảm thấy trong lòng nghẹn khuất, im lặng không nói lời nào.
Triệu Tuế Tuế nhìn thấy bèn lên tiếng: "Nếu chúng ta đắc tội với người của đại đội Phượng Nhị Lĩnh, họ nhổ nước bọt vào lương thực của chúng ta thì làm sao bây giờ?"
Mọi người nghe Triệu Tuế Tuế nói, nhao nhao nuốt một ngụm nước bọt, vậy không cần truy cứu thì tốt hơn, họ còn muốn ăn cơm sạch sẽ.
"Bạn học Triệu Tuế Tuế nói rất đúng, chúng ta chỉ đến trợ giúp, đến cuối tuần thì không đến nữa, cái gọi là cường long không áp được địa đầu xà, đạo lý này áp dụng ở đây, chờ các em tốt nghiệp trường học ra ngoài xã hội cũng áp dụng..." Thầy chủ nhiệm nhân cơ hội nói một phen đạo lý xử sự làm người cho học sinh, thấy các em đã tiếp thu, hài lòng gật gật đầu,"Ai còn chưa ăn no, thống kê số người chia bánh bột ngô cùng canh trứng trong giỏ ra."
Phần lớn mọi người đều chưa ăn no, cuối cùng mỗi người được chia một cái bánh ngô to bằng ngón tay cái, canh trứng chỉ có thể ai đến trước được trước.
Ăn cơm trưa xong, các học sinh trong khu tập thể tụ tập dưới một gốc cây lớn nghỉ trưa.
Triệu Tuế Tuế lấy ra một miếng thịt khô treo ở trong miệng mài răng, những người khác cũng đều lấy đồ ăn vặt mình mang tới ra.
Điều này khiến các bạn học bên cạnh hâm mộ đến hỏng mất, nhưng cũng không có ai đi dành đồ ăn.
Quan Tuyết nhìn tay mình, mới sáng sớm đã bị thương không ra hình dáng, bong bóng trên tay là nổi lên rồi lại xẹp, xẹp rồi lại nổi, đau không chịu nổi,"Anh, chiều nay anh có thể giúp em làm việc không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quan Đào liếc mắt nhìn em gái, xòe tay ra, bên trên cũng không khác gì em gái, nhưng tay Quan Tuyết tương đối non nớt, nhìn có vẻ nghiêm trọng hơn,"Anh còn chẳng làm hết của mình, em tìm người khác đi."
Nói xong, Quan Đào trực tiếp ngã xuống ngủ trên đống rơm.
TBC
Quan Tuyết nhìn anh trai mình, trong lòng vẫn bất bình, anh trai Triệu Tuế Tuế sao lại cưng chiều em gái như vậy, không chỉ anh trai Triệu Tuế Tuế, anh trai của Vương Thủy Hoa và Lục Thiền đều yêu thương em gái, đến một chút quan tâm của anh trai mình cũng không có, nghĩ đến đây Quan Tuyết liền nhịn không được bắt đầu rơi lệ.
Triệu Tuế Tuế vừa vặn ngồi bên cạnh Quan Tuyết, toàn bộ quá trình cô đều nhìn thấy, Quan Đào không tính là anh trai tốt, nhưng cũng không phải xấu, ít nhất anh ta tay bị phồng rộp cũng không mở miệng nhờ em gái giúp đỡ.
So với những nam sinh sống dựa dẫm vào chị em mình thì tốt hơn nhiều, Quan Đào chính là loại người không chiếm lợi ích của người khác, người khác cũng không thể chiếm lợi ích của mình. Chỉ có điều người này còn bao gồm cả em gái Quan Tuyết, luôn cảm thấy tình cảm anh em có chút lạnh nhạt.
Sống chung ở khu tập thể mấy năm nay, Triệu Tuế Tuế cũng biết Quan Tuyết là người có bệnh công chúa, nhưng Quan Đào là người không nuông chiều em gái.
"Nghĩ gì thế? Mau nghỉ ngơi đi, còn 40 phút nữa." Triệu Lập Võ ôm cặp sách vào, làm gối cho em gái.
Triệu Tuế Tuế quả thật mệt mỏi, nằm xuống ngủ ngay lập tức, lúc tỉnh lại thấy mình đang tựa vào một gốc cây lớn, trước mắt là bóng dáng anh trai đang vung cuốc, chẳng lẽ mình đang mơ về hồi bé?
Lúc này, một con chim sẻ bay tới, Triệu Tuế Tuế theo bản năng sờ lên chiếc ná cao su bên hông nhưng không thấy, lúc này mới nhận ra mình không phải đang mơ.
"Tuế Tuế, dậy rồi à?" Triệu Lập Võ đã đào xong hố ngô, nhìn thấy động tác của em gái, lên tiếng hỏi.
"Anh, sao anh không gọi em dậy?" Triệu Tuế Tuế đứng dậy phủi bụi trên người.
"Không sao, một mình anh làm cũng được." Triệu Lập Võ đặt cuốc xuống, xách giỏ đựng hạt giống đi gieo.
Triệu Tuế Tuế rửa mặt xong liền đi theo gieo hạt, rất nhanh đã hoàn thành nhiệm vụ buổi chiều.
Đội trưởng đứng bên cạnh hút t.h.u.ố.c lá, Triệu Lập Võ là một chàng trai tháo vát, nếu ở lại đại đội, người đến cầu hôn có thể đạp rạp cửa, sức khỏe tốt chứng tỏ có thể kiếm được nhiều công điểm, cô gái nào lấy được cậu ấy cũng không lo ăn đói.
Đáng tiếc người ta là học sinh giỏi, sau này sẽ học đại học, cầm bút chứ không cầm cuốc.
Vợ đội trưởng đến đưa nước cho chồng, nhìn Triệu Lập Võ càng xem càng ưng ý: "Ông nó à, ông thấy Hoa Sen nhà mình mà gả cho cậu thanh niên này có được không?"
Đội trưởng vừa mới uống một ngụm nước đã bị lời nói của vợ làm sặc: "Khụ khụ khụ."
"Uống nước cũng không cẩn thận." Vợ đội trưởng vỗ vỗ lưng cho chồng.
"Khụ, tôi bị bà dọa đấy, người ta là một cậu sinh viên sáng sủa, sao lại thèm Hoa Sen nhà chúng ta, cóc ghẻ mà đòi... Nghĩ hay nhỉ, ý nghĩ đó bỏ ngay cho tôi." Đội trưởng trừng mắt nhìn vợ, nhét cái bát vào tay bà, khoanh tay sau lưng bỏ đi.
Vợ đội trưởng vẫn còn đang nghĩ đến lời nói vừa rồi, càng nghĩ càng thấy nên thử xem sao, con rể là sinh viên đại học gả cho con gái xinh đẹp như hoa của bà là quá xứng đôi vừa lứa, nghĩ vậy, bà nhìn Triệu Lập Võ rồi cũng bỏ đi.
Triệu Lập Võ bỗng nhiên cảm thấy sau lưng lạnh toát, ngẩng đầu nhìn mặt trời trên cao, không thấy gì khác thường bèn tiếp tục gieo hạt.