Mang Cả Kho Lương Thực Xuyên Về Thập Niên 50

Chương 499



Quan Tuyết bên này, buổi chiều được đổi đồng đội.

Ngô Hưng Lai ra sức làm việc, không ngờ Quan Tuyết lại chủ động tìm mình cùng tổ đội. Việc này giống như bánh từ trên trời rơi xuống, nói không chừng thừa dịp lần này trợ giúp cày bừa vụ xuân, Ngô Hưng Lai có thể thuyết phục Quan Tuyết làm bạn gái mình.

Quan Tuyết biết Ngô Hưng Lai có ý với mình, nhưng cô không thích Ngô Hưng Lai cũng không muốn làm bạn gái anh ta. Sau này cô sẽ về thủ đô, thành tích của Ngô Hưng Lai ở lớp đứng bét, lên lớp trên càng tụt hạng, có thể thi lên đại học hay không cũng không biết. Nhưng bây giờ cũng chỉ có Ngô Hưng Lai chịu giúp đỡ mình, Quan Tuyết chỉ có thể nghĩ đến việc sau này trả công cho anh ta ít một chút.

Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ giúp Vương Thủy Hoa làm xong việc còn lại liền kéo thân thể mệt mỏi về phía cổng ủy ban chờ xe buýt trở về.

Trước kia Đàm Liễu Phương ở quê cũng phải trồng trọt, nhiệm vụ trường học sắp xếp đối với cô mà nói chẳng là gì.

Vương Thủy Hoa thì không được, buổi sáng còn có thể theo kịp, buổi chiều đuối sức nên tốc độ liền chậm lại. Bất quá cho dù đuối sức Vương Thủy Hoa vẫn kiên cường tiếp tục gieo hạt giống, Triệu Tuế Tuế nhìn bộ dạng của cô ấy có thể nằm xuống ngủ bất cứ lúc nào liền giúp một tay.

Cuối cùng Vương Thủy Hoa được Đàm Liễu Phương và Triệu Tuế Tuế dìu đi.

"Hừ, quả nhiên là bọn nhóc chưa từng làm việc." Thím Hai Vương nhìn thấy ba người đi ngang qua, liền bắt đầu nói móc. Sau khi chuyện buổi sáng phát sinh, bà ta đã bị cắt mất việc nấu cơm.

Triệu Tuế Tuế liếc nhìn Thím Hai Vương, không nói gì thêm, chỉ là cảm thấy bà ta có thể vừa nói vừa làm việc cũng rất lợi hại.

Lúc đến cổng ủy ban, cửa xe buýt đã mở.

Tài xế nhìn thấy mấy người tới, không nói gì thêm, chỉ khoát tay bảo bọn họ tìm chỗ ngồi xuống.

Triệu Tuế Tuế chọn hai hàng ghế cuối cùng ngồi xuống, chờ mọi người đến đông đủ là có thể về nhà.

Vương Thủy Hoa vừa ngồi xuống liền tựa vào ghế ngủ, việc này còn mệt mỏi hơn cả chạy bộ buổi sáng.

Mọi người lục tục lên xe, ai không có chỗ ngồi thì ngồi hoặc nằm luôn trên lối đi, mệt mỏi không muốn nói chuyện.

Chủ nhiệm lớp cũng mệt mỏi không kém, sau khi kiểm tra xong nhân số, tài xế liền khởi động xe.

Lúc về cũng không đến trường tập trung xuống xe, khi đi ngang qua cổng khu tập thể, các học sinh ở đây như ong vỡ tổ ùa xuống, bây giờ bọn họ chỉ muốn ăn cơm và ngủ.

"Thế nào, bên Phượng Lĩnh công xã còn cần bao nhiêu ngày nữa?" Trần Tú Hòa múc cho con trai út một bát mì lớn, cho thêm thịt bằm và rau xanh.

"Hôm nay trồng ngô, ngày mai con không biết, tiến độ thuận lợi còn cần 3 ngày." Triệu Lập Võ vừa trộn mì, vừa khoe với mẹ.

Trần Tú Hòa nghĩ không cần cuốc đất, chỉ cần gieo hạt giống là được, vẫn tương đối đơn giản.

Triệu Tuế Tuế ăn mì, mới có tí đã kêu, mấy năm nữa học sinh cấp 2 cơ bản là sáng đi học chiều làm ruộng, hơn nữa nội dung học cũng chỉ là đọc báo hay các loại tài liệu.

Hôm sau, Triệu Tuế Tuế vừa đến đã thấy các bạn đi đứng xiêu vẹo như ông cụ bà lão. Điều này làm cô nhớ đến dáng vẻ của các bạn cùng phòng ở ký túc xá hồi học đại học.

"Chỉ bằng bọn họ, liệu có làm được không?" Đàm Liễu Phương nghi ngờ.

"Không biết, chúng ta hoàn thành nhiệm vụ của mình là được, đừng lo chuyện bao đồng." Triệu Tuế Tuế tìm một góc đứng, hôm nay đến muộn không còn chỗ ngồi.

Đến ủy ban xã Phượng Nhị Lĩnh, lần này không có Bí thư dẫn vào, giáo viên chủ nhiệm các lớp dẫn học sinh của mình đến văn phòng sản xuất nhận dụng cụ.

Nhiệm vụ hôm nay vẫn là gieo hạt, Triệu Tuế Tuế nhận được hạt đậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hôm qua Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ hai lần đều là người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ, hôm nay mọi người học theo cách làm của hai anh em, phát hiện tốc độ nhanh hơn thật.

Triệu Tuế Tuế và Triệu Lập Võ sau khi gieo hạt xong liền đi về phía nhà ăn.

Tới nơi, Triệu Tuế Tuế thấy có một cô gái đứng ở cửa bếp nhìn vào trong. Cô liếc nhìn rồi đi thẳng đến chỗ ngồi, bây giờ cô mới biết 800 mét vuông đất của khu tập thể chẳng là gì, hơn nữa nhà cô ngày nào cũng trồng một loại, so với bây giờ quả thật chỉ là trò trẻ con.

Mỗi người được giao nhiệm vụ một ngày một mẫu, làm xong là có thể nghỉ.

TBC

Kiếp trước, Triệu Tuế Tuế về quê nghỉ hè từng thấy có người một ngày cấy được 2 mẫu, vậy mà bây giờ cô mới có 1 mẫu đã mệt rã rời.

"Tuế Tuế, ăn chocolate đi." Triệu Lập Võ bóc vỏ chocolate, đưa cho em gái.

Triệu Tuế Tuế nhận lấy rồi c.ắ.n một miếng thật to, thanh niên trí thức thì không thể làm thanh niên trí thức được. Cô nhớ mang máng là những ai đã thi đỗ đại học thì sau này vẫn được đi học, sau đó là phong trào công nông binh.

Sinh viên tốt nghiệp các trường quân đội sẽ bị ép buộc thực hiện nghĩa vụ quân sự, nếu không sẽ bị tước bằng.

Tình huống xấu nhất là đi làm thanh niên trí thức, mà đã làm thanh niên trí thức thì phải trở về xã Phúc Hưng. Đến lúc đó cô có thể thỏa sức làm những gì mình muốn ở xã Phú Hưng, muốn làm thì làm, không muốn làm thì ông Bát cũng không ép, đều là người một nhà nên rất an toàn.

Triệu Tuế Tuế xem rất nhiều phim truyền hình về thời kỳ này, thanh niên trí thức là đề tài muôn thuở: con gái (con trai) thành phố trắng trẻo, xinh đẹp về nông thôn bị bắt nạt, hoặc là không có hy vọng về thành nên tìm đại một người trong xã để lấy chồng (lấy vợ), đến khi được về thành phố thì bỏ vợ (bỏ chồng), bỏ con. Vào cuối những năm 70 có rất nhiều câu chuyện như vậy.

Tuy giá trị vũ lực và không gian của Triệu Tuế Tuế có thể bảo vệ mình, nhưng đâu thể đề phòng mãi được, chi bằng đi cửa sau để được về xã Phú Hưng.

Rất nhanh, Triệu Tuế Tuế liền phát hiện có người nhìn chằm chằm vào mình, không đúng, là nhìn chằm chằm vào thanh chocolate trong tay cô.

Hiện tại trong nhà ăn chỉ có hai anh em cô và các dì đang bận rộn trong bếp.

À, còn có một cô gái đang đứng tựa vào cửa bếp.

Vương Hà Hoa bị Triệu Tuế Tuế nhìn, xấu hổ cúi đầu. Cô ta nhớ đến lời mẹ nói tối qua, nếu như làm bạn gái Triệu Lập Võ thì cô cũng có chocolate ăn.

Đây chính là chocolate, cô chỉ được nghe chị họ kể về nó vào dịp Tết, thì ra chocolate có màu đen, sao khác với lời chị họ nói là màu trắng nhỉ? Chắc cô ta nhớ không nhầm đâu.

Triệu Tuế Tuế nhìn Vương Hà Hoa, không để ý, nhanh chóng cho chocolate vào miệng. Đây là thời đại mà muốn ăn ngon cũng phải giấu giếm.

"Ồ, cháu ở đây à." Vợ Bí thư định ra ruộng tìm Triệu Lập Võ, nghe nói anh đã hoàn thành nhiệm vụ, bà vô cùng hài lòng.

"Bác là... ?" Triệu Lập Võ thấy em gái không lên tiếng, bèn đứng dậy hỏi.

"Bác là vợ Bí thư xã Phượng Nhị Lĩnh, cháu gọi bác là Lý Thẩm được rồi." Lý Thẩm tự giới thiệu xong, nhìn Triệu Lập Võ không nói.

"Cháu chào Lý Thẩm, cháu tên là Triệu Lập Võ, không biết bác tìm cháu có việc gì?" Triệu Lập Võ không biết đối phương có phải tìm mình không, bèn tự giới thiệu.

"Nhà bác làm bánh bao, mời cháu qua nhà ăn cơm, đi thôi." Vợ Bí thư định kéo tay Triệu Lập Võ nhưng lại thôi, chỉ nói.

Triệu Lập Võ không hiểu, hỏi: "Hôm nay không ăn cơm ở nhà ăn ạ?"

Chỗ ăn cơm thay đổi sao chủ nhiệm lớp không nói?